Get Adobe Flash player

Tìm Kiếm

Đăng nhập

Lịch

«December 2018»
MonTueWedThuFriSatSun
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31      

Hit Counter

Chủ nhật, 30 Tháng 9 2018 18:13

Giấc ngủ bình yên

Posted by 
Rate this item
(0 votes)
    Phó dâng trong Chúa những lần Phong ba cuộc sống thiên ân dạt dào Ân hồng đổ xuống ban trao Cho ta vẹn nghĩa ngọt ngào lòng nhân.

 

 


GIẤC NGỦ BÌNH YÊN



Đêm về giấc ngủ bình yên

Phó mình trong Chúa ưu phiền lãng quên

Ta ru giấc ngủ êm đềm

Đời không mộng mỵ màn đêm phủ dần.


Phó dâng trong Chúa những lần

Phong ba cuộc sống thiên ân dạt dào

Ân hồng đổ xuống ban trao

Cho ta vẹn nghĩa ngọt ngào lòng nhân.


Đi qua một kiếp gian trần

Hiểu ra mới rõ phù vân kiếp người

Ngoài đồng hoa đã nở tươi

Chẳng ai chăm sóc, có trời liệu cho


Sao mà người cứ lắng lo

Truân chuyên mấy nỗi tơ vò ỉ ôi

Hay chăng cũng tại lòng người

Tính toan, toan tính một đời nhỏ nhoi.


Đêm về giấc ngủ đến rồi

Chuyện đời gác lại người ơi dỗ dành

Tin yêu trong Chúa đã đành

Buông cho Ngài cả rũ mành thảnh thơi.


Hoàng Công Nga


KIẾP PHÙ VÂN


Người khuất xa vào trong dĩ vãng

Đọng tâm can một nỗi niềm thương

Giờ đây ở chốn thiên đường

Vọng về cõi thế làn hương phủ mờ.


Nhớ lại thuở người còn tại thế

Nhuốm truân chuyên dâu bể đường trần

Âu là một kiếp phù vân

Dòng xuôi nước chảy bao lần trái ngang.


Giữa thời cuộc đôi đường phân ngả

Bởi lòng người cảm cảnh chia xa

Một mình đứng giữa ngã ba

Tiếc thương phận mỏng có là chi đâu.


Cảnh bể dâu đường trần khuất nẻo

Tiếc thương người heo hút đơn côi

Lòng trung vững giữa cuộc đời

Xuôi tay nhắm mắt chẳng lời nỉ non.


Nay còn gì đời người quá vãng

Có hay chăng đọng lại niềm thương

Nỗi sầu phủ kín màn sương

Người nơi dương thế thắp hương nguyện cầu.


Ngày giỗ song thân tìm về ký ức

Thắp nén hương tưởng nhớ người xưa

Trời buồn đổ xuống cơn mưa

Lòng ta trĩu nặng vẫn chưa lại hổn.

Hoàng Công Nga


MỘT ĐỜI BỂ DÂU


Anh đi anh nhớ non côi

Em về em nhớ đỉnh đồi Can-Vê

Xót xa lòng dạ tái tê

Thương người xa vắng làng quê mấy mùa

Người nay bỗng trở già nua

Tóc xanh hóa bạc gió lùa thời gian

Thu sang lá bỗng hóa vàng

Hương xưa đọng lại mùa sang gợi sầu

Rời cành lá sẽ về đâu

Lá rơi về cội bể dâu một đời.

Hoàng Công Nga

Read 354 times Last modified on Thứ ba, 02 Tháng 10 2018 08:20