Thứ Bảy tuần 7 Phục sinh - Trung thành theo Chúa (Ga 21,20-25) ·
"Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra, và chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực." (Ga 21,24) [1] ...
Bài Ðọc I: Cv 28, 16-20. 30-31
“Ngài ở lại Rôma, rao giảng nước Thiên Chúa”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Khi chúng tôi đến Rôma, Phaolô được phép ở nhà riêng với người lính canh. Sau ba hôm, ngài mời các đầu mục người Do-thái đến. Khi họ đến, ngài nói với họ: “Thưa anh em, dầu tôi đây không làm điều gì phạm đến dân tộc hay tục lệ tổ tiên, mà tôi đã bị bắt tại Giêrusa-lem và bị nộp trong tay người Rôma. Khi đã điều tra, họ muốn thả tôi vì tôi không có tội gì đáng chết. Nhưng người Do-thái chống lại, nên tôi buộc lòng phải nại đến hoàng đế, nhưng không phải là tôi có gì kiện cáo dân tôi. Do đó tôi đã xin gặp anh em và nói chuyện: Chính vì niềm hy vọng của Israel mà tôi phải mang xiềng xích này”.
Suốt hai năm, ngài trú tại ngôi nhà đã thuê, tiếp nhận tất cả những ai đến gặp ngài, ngài rao giảng nước Thiên Chúa và dạy dỗ những điều về Chúa Giêsu Kitô một cách dạn dĩ, không có ai ngăn cấm.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 10, 5. 6 và 8
Ðáp: Lạy Chúa, người chính trực sẽ nhìn thấy tôn nhan Chúa
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Chúa kiểm soát người hiền đức, kẻ ác nhân, ai chuộng điều ác, thì linh hồn Người ghét bỏ.
Xướng: Trên lũ tội nhân Người làm mưa than đỏ diêm sinh, và phần chén của chúng là luồng gió lửa. Bởi Chúa công minh, nên Người thích chuyện công minh, người chính trực sẽ nhìn thấy thiên nhan.
Alleluia: Ga 14, 16
Alleluia, alleluia! – Thánh Thần sẽ dạy các con mọi điều, và sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con. – Alleluia.
(Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! Chúa nói: Thầy sẽ sai Thần Khí sự thật đến với anh em; Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn. Alleluia.)
Phúc Âm: Ga 21, 20-25
“Chính môn đệ này làm chứng về những việc đó và đã viết ra”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Phêrô quay lại, thấy môn đệ Chúa Giêsu yêu mến theo sau, cũng là người nằm sát ngực Chúa trong bữa ăn tối và hỏi “Thưa Thầy, ai là người sẽ nộp Thầy?” Vậy khi thấy môn đệ đó, Phêrô hỏi Chúa Giêsu rằng: “Còn người này thì sao?” Chúa Giêsu đáp: “Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến con? Phần con, cứ theo Thầy”. Vì thế, có tiếng đồn trong anh em là môn đệ này sẽ không chết. Nhưng Chúa Giêsu không nói với Phêrô: “Nó sẽ không chết”, mà Người chỉ nói: “Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến con”.
Chính môn đệ này làm chứng về những việc đó và đã viết ra, và chúng tôi biết lời chứng của người ấy xác thật. Còn nhiều việc khác Chúa Giêsu đã làm, nếu chép lại từng việc một thì tôi thiết tưởng cả thế giới cũng không thể chứa hết các sách viết ra.
Ðó là lời Chúa.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin sai Thánh Thần là Ðấng đem lại ơn tha tội ngự xuống lòng chúng con, để Người chuẩn bị chúng con cử hành lễ tế này. Chúng con cầu xin…
Lời tiền tụng Phục Sinh hay Thăng Thiên
Ca hiệp lễ
Chúa phán:”Thánh Thần sẽ làm vì danh Thầy, vì Người sẽ lãnh nhận từ nơi Thầy mà ban truyền cho các con – Alleluia.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa, Chúa đã cho chúng con tham dự mầu nhiệm thánh nhân ngày mừng các vị thánh tử đạo đã chiến thắng vẻ vang. Chính bí tích Thánh Thể đã ban cho các ngài được can trường chịu đựng mọi gian khổ, xin cho bí tích này cũng đem lại cho chúng con một niềm tin vững mạnh và lòng mến sắt son. Chúng con cầu xin…
Suy niệm
HÃY THEO THẦY
Bài Tin Mừng hôm nay tường thuật lại đoạn hội thoại giữa Chúa Giê-su và thánh Phê-rô về “người môn đệ Chúa Giê-su yêu mến” thánh Gio-an tông đồ. Tình thầy trò Phê-rô – Giê-su và Gio-an thật đậm đà thắm thiết. Gio-an được mệnh danh là “người môn đệ Chúa yêu” là chứng nhân sống cho Chúa, kể lại câu chuyện về Chúa và sống đời chứng tá cho đến tuổi già (Ga 20, 2).
Tình thương đem lại ánh sáng và sự hiểu biết: người môn đệ dược yêu mến (tức Thánh Gio-an) là người đầu tiên nhận ra Đức Giê-su (x. Ga 21,7). Tình thương của Gio-an dành cho Thầy đã làm lợi cho Gio-an nhiều hơn Phê-rô trong nhiều trường hợp khác nữa: trong bữa tiệc ly Gio-an được ngồi cạnh Thầy (x. Ga 13, 23); đến khi Phêrô cần hỏi Thầy cũng phải nhờ Gio-an hỏi giùm. Rồi khi Gio-an cũng như Thầy Giê-su vào nhà Cai-pha bằng cổng chính như những mục tử, thì Phêrô lại phải ở ngoài chờ Gio-an ra dẫn vào như dẫn chiên con.
Các môn đệ của Gio-an, những người viết chương này, rất hãnh diện là Thầy Gio-an của họ thân mật với Đức Giê-su một cách đặc biệt, nhưng họ cũng công nhận một cách rõ ràng trong chương này là Đức Giê-su đã chọn Phê-rô làm thủ lãnh. Tuy nhiên Phê-rô chỉ được ban chức này sau khi công bố yêu Thầy, như Gio-an đã yêu.
Bữa ăn mà Đức Giê-su dọn cho các môn đệ (x. Ga 21,9-13) chỉ tới phép Thánh Thể. Các môn đệ mang 153 con cá, biểu hiệu cho cả thế giới, đến với Đức Giê-su. Lưới không rách là dấu chỉ sự hiệp nhất.
Phê-rô là người được Thầy đặt làm đầu cả nhóm, coi sóc đoàn chiên và đổ máu đào để làm chứng cho Thầy (x.Ga 21, 15-17). Ba thầy trò cùng đồng hành sánh bước. Phê-rô, con người bộc trực đang trò chuyện với Thầy, còn Gio-an theo sau. Khi được Thầy cho biết về số phận của mình phải chết cách nào để làm chứng cho Chúa, Trong lúc bối rối, ông cảm thấy rằng dường như Thầy ưu ái người môn đệ theo sau mình hơn cả. Ông quay lại hỏi Thầy về số phận của Gio-an: “Thưa Thầy, còn anh này thì sao? ” Đức Giê-su đáp: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy” (Ga 21, 22). Câu trả lời nước đôi của Chúa Giê-su làm cho Phê-rô hiểu lầm rằng Gio-an không phải chết.
Nhìn vào lịch sử, ta có thể thấy được điều đó có vẻ đúng, vì quả thật, thánh Gio-an là người duy nhất trong các tông đồ được ra đi trong tuổi già. Ngài là tông đồ duy nhất đã chết một cách bình an. Ngài cũng là môn đệ được Chúa Giê-su trao phó cho trách nhiệm nghĩa vụ làm con thay thế Thầy đón Mẹ Thầy về nhà để săn sóc. Có lẽ chính nhờ sự “thiên vị” đó, Giáo hội mới có được một trong hai vị thánh sử từng theo bước Chúa Giê-su, góp phần tăng thêm độ chân thật cho Tin Mừng.
Gio-an đã ghi chép, để lại cho chúng ta những lời giáo huấn của chính Chúa Giê-su đã nói và giảng dạy, và chính Gio-an đã làm chứng về những điều mình đã viết là sự thật. Qua 20 thế kỷ Tin Mừng của Thánh Gio-an vẫn luôn là những lời chứng thực về Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa đã ban cho con người, và vẫn đang tiếp tục là chứng nhân để truyền đạt lại cho chưa biết Chúa.
Riêng với Phê-rô, Chúa Giê-su đã nói với ông: “Phần con, cứ theo Thầy” (Ga 21, 22). Phê-rô đã tiếp nối công việc của Thầy đã trao, chèo lái con thuyền Giáo Hội từ buổi sơ khai. Phê-rô đã rao truyền giáo huấn của Thầy cho những anh em chưa biết Chúa, và ông đã bảo vệ nguồn chân lý về Ơn Cứu Độ mà Thầy đã trao ban. Phê-rô hạnh phúc được lãnh nhận phúc tử đạo giống như cái chết của Thầy mình. Từ những gian nan thử thách mà Phê-rô đã trải qua trong suốt triều đại Giáo hoàng, chèo lái đưa con thuyền Giáo Hội vượt qua biết bao sống cả ba đào, và cho đến hôm nay con thuyền đó vẫn vững chắc lướt qua sóng gió trần gian.
“Phần con, cứ theo Thầy” (Ga 21, 22) là lời Chúa mời gọi mỗi người chúng ta bước theo để làm chứng nhân cho Chúa bằng chính cuộc sống hiện tại, tùy theo chức vụ và ân sủng mà Thiên Chúa ban. Câu hỏi được đặt ra cho mỗi người tín hữu chúng ta hôm nay là: Chúng ta đã tiếp nối gieo và gặt hái được đến đâu?
Lạy Chúa Giê-su, xin ban ơn trợ giúp, để mỗi chúng con can đảm bước theo và làm chứng cho Chúa như Chúa mời gọi.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
CHÍNH CON HÃY THEO THẦY
Ngang qua Tin mừng hôm nay, thánh sử Gio-an đã khéo léo cho chúng ta biết chỗ đứng đặc biệt của ngài trong trái tim Thầy Giê-su; nhưng có vẻ như chỗ đứng này cũng là cớ vấp phạm cho các Tông đồ khác, khiến cho Phê-rô, hôm nay khi ngoảnh lại nhìn thấy ông, đã lập tức nêu thắc mắc về số phận của Gio-an: “Còn anh này thì sao?”.
Quả thực, nếu chúng ta đọc kỹ các sách Phúc âm, chúng ta cũng sẽ nhận thấy Chúa đã dành cho Gio-an một tình yêu đặc biệt và Gio-an cũng đã dành cho Chúa một tình yêu chân thật, tế nhị và vô vị lợi. Gio-an là người đã được Chúa cho tham dự vào các biến cố quan trọng trong cuộc đời của Chúa, là người đã nghiêng mình vào ngực Chúa trong bữa Tiệc ly, là người đã đứng dưới chân thập giá và được Chúa Giê-su chối Mẹ Ngài cho, là người đầu tiên đã nhận ra Chúa đã sống lại… Gio-an là Tông đồ và là thánh sử nổi tiếng về tình yêu Thiên Chúa.
Người ta đặt câu hỏi: Tại sao Chúa lại yêu thương Gio-an hơn các tông đồ khác? Thật ra, Chúa Giê-su cũng là con người giống như mọi người, chỉ trừ tội lỗi, nên Ngài cũng có những tâm tình của loài người, điều đó chẳng có gì ngược với tinh thần Tin mừng cứu độ. Một tình yêu thương cụ thể phải bắt đầu với những gì gần gũi với mình, từ trong gia đình ra đến bạn hữu và những người khác. Yêu thương mọi người là sẵn sàng yêu thương những người mình gặp gỡ, chấp nhận cái hay cái dở của họ, cả những phiền toái của họ nữa. Chính những hoàn cảnh cụ thể của cuộc sống giúp chúng ta học biết yêu thương và làm cho tình yêu triển nở.
Đối diện với thắc mắc của Phê-rô, có người cắt nghĩa cách tích cực rằng: Phải chăng Phêrô có ý ngầm nói với Thầy rằng: anh Gio-an mến Thầy và cũng được Thầy yêu thương cách riêng, thì sao? Nghĩa là Thầy sẽ giao cho anh nhiệm vụ gì? Hay tại sao Thầy lại không giao trách nhiệm chăn dắt Hội Thánh cho anh ta có phải hơn không, sao lại giao cho con một kẻ đã từng chối Thầy? Đó cũng có thể là thắc mắc của nhiều người khi đọc Tin mừng Gio-an; bởi vì xem ra Gio-an xứng đáng hơn Phê-rô.
Trước thắc mắc của Phê-rô, Chúa Giê-su đã trả lời: “Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến con? Phần anh, hãy theo Thầy”.
Thắc mắc về người khác mãi vẫn chỉ là thắc mắc, không bao giờ có một trả lời thỏa đáng cho cảm xúc của mỗi chúng ta. Mỗi người đều được Thiên Chúa chuẩn bị cho một sứ vụ và Chúa sẽ ban đủ sức để chu toàn. Điều quan trọng là chúng ta phải hiểu ý Chúa muốn và cộng tác với ơn Ngài ban. Nhiều khi chúng ta cứ mải quan tâm đến đời sống người khác: họ làm gì, họ sống thế nào, tương lai của họ sẽ ra sao mà lại quên mất việc phải quan tâm đến chính mình: cần suy nghĩ xem tôi cần làm gì? Ý Chúa muốn tôi làm gì? Tôi đã sử dụng của cải, thời giờ, khả năng Chúa ban thế nào?
Xin Chúa giúp cho mỗi người chúng ta ý thức: mỗi người đã được Chúa xếp đặt một sứ vụ, một khả năng, một chỗ đứng trong chương trình và tình yêu của Thiên Chúa, không ai ở ngoài tình yêu của Ngài. Mỗi chúng ta “Hãy theo Thầy?”
Lm. Giu-se Vũ Công Viện
GIO-AN SẼ LÀ CHỨNG TÁ TRONG HỘI THÁNH
(Ga 21,20-25)
1. Kết thúc mùa Phục sinh, Phụng vụ cho chúng ta thấy Phê-rô đã nhận chức vụ Mục Tử thay thế Chúa Ki-tô, Gio-an là chứng tá thường trực trong Hội thánh.
Bài Tin Mừng hôm nay là bài kết thúc Tin Mừng thánh Gio-an, trình bầy về Gio-an sẽ là chứng tá thường trực trong Hội thánh Chúa cho đến tận thế qua sách Tin Mừng của ông.
2. “Thưa Thầy, còn anh này thì sao”?
Phải chăng khi Phê-rô thắc mắc về Gio-an như vậy là ông ngầm nói với Thầy mình rằng anh Gio-an cũng mến Thầy và được Thầy yêu cách riêng, thì sao? Nghĩa là Thầy sẽ trao cho anh ta nhiệm vụ gì? Hay tại sao Thầy lại không trao trách nhiệm chăn dắt Hội thánh cho anh ta có phải hơn không? Đó cũng là thắc mắc của nhiều người khi đọc Tin Mừng Gio-an, bởi vì xem ra Gio-an xứng đáng hơn Phê-rô, vì ông đã không chối Chúa.
Chúng ta thấy Chúa Giê-su không trả lời thẳng vào thắc mắc của Phêrô mà lại nói khó hiểu hơn đối với Phê-rô cũng như các môn đệ khác: ”Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến anh”, rồi Chúa nói ngay: ”Phần anh, hãy theo Thầy”.
3. “Nếu Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho đến khi Thầy đến…”.
Câu này là câu vừa trả lời vừa là câu hỏi rất khó hiểu. Thực ra, ý Chúa Giê-su không nói là Gio-an sẽ sống mãi không chết, nhưng Chúa muốn Gio-an “ở lại”. Phải hiểu chữ “ở lại” này theo nghĩa của Tin Mừng thứ tư: ở lại là tồn tại mãi trong tình yêu mến, trong sự thân thiết. Dù sau này Gio-an sẽ chết đi nhưng Chúa Giê-su muốn hình mẫu của Gio-an như một môn đệ trung thành đi theo Thầy, như một môn đệ thường suy gẫm về Thầy tiếp tục tôn tại mãi trong Giáo hội (Lm Ca-rô-lô).
4. “Chính người môn đệ này làm chứng về những điều đó”.
Nghĩa là vì Chúa muốn hình mẫu của Gio-an còn tồn tại mãi trong Giáo hội như một cách làm chứng, cho nên Gio-an đã làm chứng bằng cách viết lại những cảm nghiệm, những suy gẫm của mình về Chúa Giê-su. Và Gio-an còn cho biết “Tôi thiết nghĩ cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các điều được viết ra”. Có lẽ không phải thế giới không đủ chỗ chứa những sách mà Gio-an nếu muốn viết ra. Không đủ chỗ chứa là đối với những cảm nghiệm và những suy gẫm rất sâu sắc của Gio-an về mầu nhiệm Chúa Giê-su và về những điều Chúa Giêsu dạy (Carôlô).
5. Trong lịch sử Giáo hội suốt hai mươi thế kỷ nay, Thiên Chúa vẫn tiếp tục kêu gọi nhiều người và ban cho họ những ân sủng đặc biệt để sống mãn đời trên trần thế. Họ là các thánh nam nữ đã được Thiên Chúa lựa chọn và trao cho các sứ mệnh đặc biệt ở những thời kỳ và hoàn cảnh khác biệt nhau. Có vị được gọi để trở thành các giáo phụ và tiến sĩ Hội thánh. Các ngài dùng ngòi bút và trí thông minh để rao giảng Phúc âm và đem ánh sáng lời Chúa đến cho mọi người. Những vị khác thì được ơn gọi sáng lập các dòng tu với tinh thần tông đồ và hoạt động truyền giáo trong nhiều lãnh vực khác biệt nhau. Các sứ vụ tuy có khác biệt nhưng đều mang ý nghĩa và tầm mức quan trọng như nhau. Tất cả đều qui tụ vào cùng một mục đích duy nhất là làm chứng tá cho chân lý và tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại.
6. Như vậy, trong mỗi thời đại, ở mỗi xã hội khác nhau luôn cần có những chứng nhân, trách nhiệm khác nhau. Thiên Chúa luôn cần đôi tay, trái tim, khả năng của chúng ta để tiếp tục sự hiện diện và hành động của Ngài. Có người làm chứng bằng máu, có người bằng sự dấn thân đổ mồ hôi, có người làm chứng bằng nghĩa cử hy sinh phục vụ, có những chứng nhân trong âm thầm cầu nguyện.
Mỗi người chúng ta được mời gọi trở nên một trong số chứng nhân đó. Chúa đang cần sự đóng góp của chúng ta.
7. Truyện: Làm chứng cho Chúa.
Trong kỳ nội chiến, Tổng thống Hoa kỳ là Abraham Lincoln có một sĩ quan trẻ làm thư ký. Viên sĩ quan này nổi tiếng là gan dạ, do đó công việc bàn giấy xem ra không thích hợp với anh. Anh chỉ mơ ước trở lại mặt trận và nếu cần sẵn sàng chết cho tổ quốc hơn là làm công việc đơn điệu nhàm chán trên bàn giấy. Một ngày nọ, sau khi nghe anh than phiền, Tổng thống Lincoln nhìn thẳng mắt anh và nói: ”Hỡi anh bạn trẻ, như tôi nhận thấy thì quả thực anh muốn xả thân chết cho tổ quốc, nhưng có lẽ anh không muốn sống cho tổ quốc”.
Tử đạo theo nguyên ngữ là “làm chứng cho đức tin”. Có người dùng cái chết để làm chứng, có người dùng cả cuộc sống. Tuy nhiên, chết đau thương nhục nhã hoặc chết âm thầm từng ngày, cả hai đều có giá trị như nhau. Phê-rô, vị Giáo hoàng tiên khởi được mời gọi bước theo Chúa Giê-su, nghĩa là chấp nhận những thử thách bách hại và cái chết trên thập giá để làm chứng cho Chúa. Còn Gio-an, vị Tông đồ được Chúa Giê-su yêu mến lại làm chứng cho Chúa bằng chính cuộc sống của mình. Gio-an tuy không được phúc tử đạo như các Tông đồ khác, nhưng đã sống một thời gian rất dài, để củng cố niềm tin của các tín hữu tiên khởi nhất là để suy niệm và viết cuốn Tin Mừng thứ tư và ba lá thư… Tất cả đều là những cách thức làm chứng cho Đấng đã chết và sống lại là Chúa Giêsu Kitô (Mỗi ngày một tin vui).
LỜI CHỨNG XÁC THỰC
Suy niệm:
Trong bài Tin Mừng hôm nay, ngoài Đức Giêsu và Phêrô,
còn có người môn đệ được Đức Giêsu thương mến.
Anh đã có mặt trong bữa Tiệc Ly cùng với Phêrô, đã nằm gần Thầy,
và được Phêrô nhờ hỏi Thầy xem ai là kẻ phản bội (13,23-25).
Anh đã đưa Phêrô vào dinh thượng tế khi Đức Giêsu bị bắt (18,15-16).
Anh đã cùng với Phêrô chạy ra ngôi mộ trống lúc ban mai,
nhưng anh chạy nhanh hơn, và tin trước Phêrô (20,3-10).
Khi Phêrô chối Thầy ba lần và không lộ diện nữa (18,17-18.25-27),
thì anh là môn đệ duy nhất đứng gần thập giá Đức Giêsu,
và được Ngài trao Thân Mẫu của mình để làm Mẹ của anh (19:25-27).
Trong lần Đức Giêsu tỏ mình bên bờ hồ Galilê, sau mẻ cá lạ (21,4-7),
anh là người đầu tiên nhận ra Thầy, và nói với Phêrô: “Chúa đó!”
Có vẻ hình ảnh người môn đệ được Chúa thương nổi trội hơn Phêrô.
Dù sao Simon Phêrô đã ba lần tuyên xưng tình yêu trước Thầy,
và ba lần Thầy giao cho anh chăm sóc đoàn chiên như người mục tử.
Thầy còn tiên báo cái chết tử đạo của anh,
và mời anh một lần nữa: “Hãy theo Thầy” (21,19; x. 13,36-37).
Đó là đường đời của Phêrô, một môn đệ và một mục tử.
Nhưng đâu là con đường tương lai của người môn đệ kia?
Phêrô đi theo Đức Giêsu, quay lại, thấy anh này cũng đang đi theo.
“Thưa Thầy, còn anh này thì sao?” (c. 21).
Đức Giêsu đã không bảo là anh này sẽ không chết,
hay anh còn sống mãi cho đến ngày Ngài quang lâm (c. 23).
Khi cuốn Tin Mừng Thứ Tư được viết xong vào cuối thế kỷ thứ nhất,
thì người môn đệ kia đã qua đời, nhưng không được phúc tử đạo.
Như thế tiếng đồn về câu nói của Đức Giêsu là sai sự thật (c. 22).
Những gì anh để lại cho thế giới là cuốn Tin Mừng Thứ Tư.
“Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra.
Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực” (c. 24).
Người môn đệ này cho chúng ta một lời chứng đáng tin,
vì anh là người đã sống bên Thầy Giêsu, thật gần gũi.
Anh đã mắt thấy tai nghe, và có kinh nghiệm thân thiết với Thầy.
Không hẳn anh đích thân cầm bút viết cuốn Tin Mừng này,
nhưng anh lại chính là tác giả của mọi điều được viết trong đó.
Tất cả là kinh nghiệm riêng tư anh đã trải qua với Thầy Giêsu,
và những suy niệm lâu dài dưới ánh sáng Phục sinh và Thánh Thần.
Người môn đệ này còn là người sáng lập một cộng đoàn tín hữu.
Cộng đoàn ấy được ám chỉ qua đại từ “chúng tôi” (c. 24; x. 1,14.16).
Một người trong cộng đoàn đã viết chương cuối này (c. 25: “tôi”).
Ai là người môn đệ được Đức Giêsu thương mến?
Nhiều người nghĩ anh là Gioan, nhiều người lại nghĩ khác.
Dù sao anh thật là một môn đệ lý tưởng cho chúng ta.
Điều anh để lại cho đời trong cuốn Tin Mừng là điều anh xác tín.
Anh là nhân chứng đáng tin cậy của Đức Kitô, Con Thiên Chúa.
Đúng anh là người được Thầy yêu và là người đã hết lòng yêu Thầy.
Cầu nguyện :
Lạy Thiên Chúa của đời con,
chỉ trong tình yêu con mới tìm thấy Chúa.
Trong tình yêu, các cánh cửa hồn con mở tung,
để con được thở không khí tự do tươi mới
và quên đi cái tôi nhỏ mọn của mình.
Trong tình yêu, toàn bộ con người con vươn ra khỏi
những ranh giới cứng nhắc của óc hẹp hòi
và của thái độ tự khẳng định đầy bất an
khiến con bị giam mình trong sự nghèo nàn và trống rỗng.
Trong tình yêu, mọi sức mạnh của hồn con tuôn chảy về Chúa,
chẳng bao giờ còn muốn quay trở lại,
nhưng chỉ muốn mất mình trọn vẹn trong Chúa,
vì qua tình yêu, Chúa là trung tâm sâu nhất của lòng con,
Chúa gần con hơn cả chính con gần con.
Nhưng khi con yêu Chúa,
khi con tìm cách phá vỡ vòng vây chật hẹp của cái tôi, và vứt bỏ sau lưng
nỗi khắc khoải không nguôi về những câu hỏi còn bỏ ngỏ,
khi đôi mắt mù lòa của con không còn chỉ nhìn từ xa và từ bên ngoài
ánh rạng ngời không thể lại gần được của Chúa,
và hơn nữa, lạy Chúa là Đấng vô phương thấu hiểu,
khi qua tình yêu, Chúa trở nên trung tâm sâu nhất của đời con,
khi ấy con mới có thể chôn mình hoàn toàn trong Chúa,
lạy Thiên Chúa nhiệm màu,
và chôn mọi câu hỏi của con cùng với con. Amen.
(Karl Rahner, S.J.)
Ý kiến bạn đọc
Những tin cũ hơn
Nghĩa Mẹ Tình Cha qua hình ảnh quê hương Thổ Hoàng
Nỗi buồn tạm thời – Niềm vui vĩnh cửu
Sống thuộc về Chúa giữa thế gian
Niềm vui trọn vẹn trong danh Đức Giêsu
Giáo xứ Thổ Hoàng dâng kinh kính Đức Mẹ
Nhung Nhớ
Can đảm lên ! Thầy đã thắng thế gian!
Sống trong hiệp nhất
Suy Tư: “Ở Cùng - Ở Với Và Ở Trong”
Cúi xuống