LỖI ANH – NỢ TÔI
CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN, NĂM A: https://bom.so/8kCwbG
“Anh hãy đi sửa lỗi nó!”.
“Sửa lỗi huynh đệ không phải là phản ứng trước một sự xúc phạm, nhưng được thúc đẩy bởi tình yêu dành cho người anh em!” - Bênêđictô XVI.
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng hôm nay thật lạ: lỗi nằm ở anh, nhưng mệnh lệnh lại rơi xuống tôi - “Anh hãy đi!”. Bởi tình yêu không cho phép tôi đứng ngoài - ‘lỗi anh – nợ tôi’.
Chúa Giêsu không bắt tôi mang lỗi người khác; Ngài chỉ không cho phép lỗi ấy tiếp tục phá vỡ tình anh em. Luật của tình yêu là thế: ai còn yêu, người ấy bước trước. “Hãy yêu đi, rồi làm điều bạn muốn!” - Augustinô. Tôi không thể đợi người ấy đổi thay rồi mới bắt đầu yêu thương. Tội không lây từ anh sang tôi, nhưng bổn phận yêu thương thì có.
Vì thế, Chúa Giêsu không bảo tôi nói về anh, nhưng nói với anh; không trước đám đông, nhưng trong một cuộc gặp riêng. Gặp riêng khó hơn nói công khai, vì ở đó tôi không còn ai đứng về phía mình, cũng không thể dùng sự xấu hổ để buộc người kia nhận lỗi. Chỉ còn hai người cùng đứng trước sự thật. Tôi đến để chỉ ra lỗi của anh, nhưng cũng phải sẵn sàng nhận ra phần tối trong chính mình; có thể nói đúng mà cách nói lại sai; muốn anh đổi thay mà lòng tôi đôi khi vẫn muốn anh trả giá. Sửa lỗi huynh đệ chỉ bắt đầu khi tôi không dùng sự thật chống lại người anh em.
Phaolô gọi đó là “món nợ tương thân tương ái” - bài đọc hai. Đây là món nợ không phát sinh từ lỗi của anh, nhưng từ tình yêu tôi đã nhận nơi Chúa. Vì đã được yêu, tôi không thể dửng dưng trước một người lạc bước; nhưng vì từng được tha thứ, tôi cũng không thể đến như một người vô tội. Tôi có thể không nợ anh một lời xin lỗi, nhưng vẫn nợ anh cách đối xử xứng với một người Chúa vẫn yêu - ‘lỗi anh – nợ tôi’.
Với Êzêkiel, món nợ ấy trở nên nghiêm trọng hơn: người canh gác không gây ra hiểm nguy, nhưng thấy mà im tiếng, Chúa sẽ “đòi ngươi đền nợ máu nó” - bài đọc một. Có những im lặng tưởng là hiền lành, thật ra chỉ để an thân; chúng ta thường tránh người có lỗi, rồi nói với người khác về họ. Vì thế, Thánh Vịnh đáp ca cảnh tỉnh: “Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa!” - người được sửa phải biết nghe; người đi sửa càng phải nghe Chúa trước khi lên tiếng. Bởi khi lòng đã cứng, ngay cả lời đúng cũng hoá đá.
Anh Chị em,
“Tình yêu thuộc về một trật tự cao hơn vô cùng!” - Blaise Pascal. Đức Kitô không có lỗi, nhưng nhận lấy phần đi trước. Ngài đến không vì nhân loại đã quay về, nhưng vì Thiên Chúa không bỏ mặc con người lạc mất. Trên thập giá, Ngài không làm nhẹ tội lỗi, nhưng mang lấy sức nặng của nó và cho thấy tình yêu còn nặng hơn. Ở đó, sự thật không được dùng chống lại tội nhân, nhưng mở cho họ một lối về; lòng thương xót không xoá bỏ công lý, nhưng hoàn tất nó bằng việc tự mình trả giá. Đó là lúc món nợ không do Ngài gây nên lại được Ngài trả đến cùng - ‘lỗi anh – nợ tôi’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con đủ yêu để bước trước, đủ thật để lên tiếng và đủ khiêm nhường để nhớ mình cũng là một con nợ!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
CÁI NO ĐÓI MÃI
Thứ bảy tuần 22 TN
“Anh em đã no nê rồi, đã giàu có rồi!”.
“Không phải người có quá ít, nhưng người ham muốn nhiều hơn mới là người nghèo!” - Seneca.
Kính thưa Anh Chị em,
Có cái đói chỉ cần vài bông lúa là dịu xuống; cũng có cái no càng được nuôi càng cồn cào. Lời Chúa hôm nay chỉ ra nghịch lý ấy: ‘cái no đói mãi’.
Các môn đệ đói, họ bứt lúa; những người Pharisêu có lẽ no, họ bứt lỗi. Họ nhanh mắt thấy những con người phạm luật, nhưng chậm thấy những con người cần ăn. Chúa Giêsu nhắc Đavít lúc đói đã vào nhà Thiên Chúa, lấy bánh tiến mà ăn. Ngài không coi nhẹ ngày thánh; chỉ không để nó trở thành ngày con người phải đói trước mặt Chúa. Luật được ban để gìn giữ sự sống; khi chỉ dùng luật để kết tội, người ta đã đánh mất linh hồn của luật. “Công lý không có lòng thương xót chỉ là sự tàn nhẫn!” - Tôma Aquinô.
Chúa Giêsu kết luận: “Con Người làm chủ ngày Sabbat!”. Những người Pharisêu tưởng mình bảo vệ ngày của Chúa, hoá ra lại chất vấn chính Chúa của ngày ấy. Họ nâng ngày thánh lên cao, nhưng không nhận ra Đấng Thánh làm cho nó nên thánh. Vấn đề không còn là bứt vài bông lúa, nhưng là trật tự bị đảo ngược: lề luật thay chỗ Đấng ban luật. Ngài không hạ thấp ngày Sabbat; Ngài trả Sabbat về đúng chỗ. Bởi một ngày giữ đủ mọi điều mà vắng bóng lòng thương xót của Thiên Chúa chưa thật sự là ngày của Ngài.
Phaolô nhận ra sự vắng bóng ấy nơi cộng đoàn Côrintô: “Anh em đã no nê rồi, đã giàu có rồi!”; nhưng cũng hỏi, “Bạn có gì mà bạn đã không nhận lãnh?” - bài đọc một. Khi quên mọi sự là quà tặng, người ta dễ no kiến thức mà đói khiêm nhường, no lý lẽ mà đói cảm thông, no phần mình mà không thấy người khác đang thiếu. “Kiêu ngạo không phải là sự cao cả, nhưng là chứng phù thũng; vật sưng phồng xem ra lớn, nhưng không khoẻ mạnh!” - Augustinô.
Và ‘cái no đói mãi’ cứ âm thầm lớn lên trong chúng ta mỗi khi điều đã nhận không dẫn đến tạ ơn, nhưng trở thành chiếc bục để đứng cao hơn người khác. Và này, Thánh Vịnh đáp ca mở ra lối thoát: “Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Người!”. Cầu khẩn là nhận mình cần Chúa. Đứng trước Ngài như một kẻ nghèo, chúng ta không thể tiếp tục đứng trên anh em.
Anh Chị em,
Đức Kitô đã đi vào tận cùng cái đói của nhân loại. Trên thập giá, lời “Ta khát!” không chỉ vọng lên từ một thân xác cạn kiệt, nhưng còn hé lộ cơn khát sâu hơn của Thiên Chúa: Ngài khát chính con người. Chiều thứ Sáu, Ngài không còn một hơi thở; ngày thứ Bảy, Ngài nằm yên trong mộ. Sự nghỉ ngơi ấy không phải là khoảng trống của thất bại, nhưng là sự hoàn tất của một Người Con đã trao lại mọi sự cho Cha. Sáng Phục Sinh cho thấy: tình yêu trao đi tất cả mà không hề vơi cạn. Nơi Người Con ấy, sự no đầy của Thiên Chúa không giữ lại, nhưng tự hiến; không đòi thêm, nhưng trao đến cùng. Chỉ sự no đầy ấy mới chữa được những ‘cái no đói mãi’ của con người.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, con tưởng mình đủ, cho con biết mình thiếu; con tưởng mình giàu, cho con biết mình nghèo; xin đừng bao giờ để con đứng trên người anh em như một thẩm phán!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
ĐẦY ẮP - VẪN CẠN
Thứ sáu tuần 22 TN
“Đèn của chúng em sắp tắt rồi!”.
“Hãy yêu Ta, và con sẽ có Ta; bởi con không thể yêu Ta nếu con chưa có Ta!” - Augustinô.
Kính thưa Anh Chị em,
Trong Tin Mừng hôm nay, mười cô trinh nữ đều chuẩn bị mọi sự để đón chàng rể. Vậy mà khi có tiếng hô, một nửa mới phát hiện: có tất cả chưa chắc đã “có Ta”; có những cái cạn từ lâu mà người ta không hay - ‘đầy ắp - vẫn cạn’.
“Đèn của chúng em sắp tắt rồi!”; vì thế, họ xin dầu. Nhưng những chiếc đèn ấy đâu phải chưa từng cháy. Chúng đã có dầu, đã có lửa, đã từng sáng. Họ không thiếu một khởi đầu; họ thiếu một tình yêu đủ dài để đi qua sự chậm trễ của chàng rể. Có những đức tin cũng hao đi như thế: không từ bỏ Chúa, chỉ sống bằng phần còn lại của một tình yêu từng có; vẫn mang đèn, nhưng không nhận ra điều nuôi ánh sáng đã vơi từ bao giờ. Đêm dài chỉ làm lộ ra điều ban ngày che khuất: cái cạn nguy hiểm nhất không phải cái chưa từng đầy, mà là cái tưởng mình vẫn còn. “Chúng ta nhận ra đời mình đã trôi qua trước khi biết rằng nó đang trôi qua!” - Seneca.
“Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu”. Câu trả lời này là chi tiết gây khó chịu nhất của dụ ngôn: dầu không được chia. Trong một câu chuyện về Nước Trời, tại sao người có lại không cho người thiếu? Không phải vì ích kỷ; phía sau lời từ chối ấy là một sự thật nghiêm khắc: có những điều càng quý càng không thể cho thay. Tôi có thể trao cơm bánh, thời giờ, cả mạng sống; nhưng không thể trao phần đời tôi đã sống với Chúa. Có những ngả rẽ, cuối cùng chỉ còn tôi với Chúa, và chiếc đèn trong tay mình. Tình yêu có thể trao, không thể yêu thay; lòng trung tín có thể nâng đỡ, không thể mượn.
Dầu có thể cạn, nhưng nguồn tình yêu thì không. Phaolô cho biết, “Đức Kitô chịu đóng đinh” - một Thiên Chúa trao chính mình đến tận cùng - bài đọc một. Vì thế, bi kịch không phải đến một nguồn đã cạn, mà là cạn ngay giữa một nguồn không bao giờ vơi: “Tình thương Chúa chan hoà mặt đất!” - Thánh Vịnh đáp ca. Phía Thiên Chúa luôn đầy ắp; nhưng điều
Ngài trao chỉ thành sự sống khi con người đón nhận. Bởi thế, người ta vẫn có thể chết khát giữa đại dương ân sủng. “Tất cả đều là ân sủng!” - Georges Bernanos.
Anh Chị em,
Hãy nhìn lên Đức Kitô! Trên thập giá, Con Thiên Chúa đi vào tận cùng cơn khát của Thiên Chúa dành cho con người và cơn khát của con người dành cho Thiên Chúa. Và hãy nhìn vào một con người khác, Augustinô! Nghịch lý ấy trở thành một đời sống: vị giám mục ngày nào đã thử làm đầy đời mình bằng nhiều thứ, để rồi nhận ra điều mình thiếu không phải thêm một thứ, mà là một Đấng. “Lòng con khắc khoải cho đến khi được nghỉ yên trong Chúa!”. Augustinô chỉ thôi tìm khi gặp Chúa; bởi lòng người không cạn vì có quá ít, nhưng có khi vì đầy những gì không thể làm nó no thoả. Hoá ra, có thể ‘đầy ắp - vẫn cạn’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, giữa tình thương chan chứa của Ngài, đừng để lòng con vơi; xin giữ đèn lòng con mãi sáng, và tình yêu con đủ dài để chờ Chúa!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)