Thánh Phêrô Gôndalê

Thứ hai - 13/04/2026 05:02 Tác giả: Ban Biên Tập
14/4 – THÁNH PHÊRÔ GONZALEZ (+ 1246)
Thánh Phêrô Gôndalê

 

Ngày 14 tháng 4
Chân phước PHÊ-RÔ GÔN-DA-LÊ
Linh mục (+1246)

Tiểu sử

Cậu Phê-rô Gôn-da-lê chào đời tại Pa-len-xi-a nước Tây Ban Nha vào khoảng thế kỷ XII. Lớn lên, cậu Phê-rô được đức giám mục Pa-len-xi-a săn sóc, nuôi nấng rồi cho theo học khoa văn chương và triết học.

Sau khi lãnh thừa tác vụ linh mục, cha Phê-rô làm kinh sĩ nhà thờ chính tòa rồi được bầu làm kinh sĩ trưởng (De canatus). Thế nhưng quyền chức, danh vọng và tiền tài đã làm cho vị kinh sĩ này mờ mắt, người chạy theo những sự thói đời ưa chuộng : ăn mặc xa hoa, đua ngựa, thích được hoan hô… Tuy nhiên, ơn Chúa vẫn ngày đêm vẫy gọi và níu kéo cha trở về : vào dịp lễ Giáng sinh, trong lúc ăn mặc sang trọng, ngựa đang phi nước đại bỗng hất cha vào giữa cánh đồng sình lầy, thay vì tiếng hoan hô, cha lại được nghe những tiếng cười chế giễu.

Nhờ ơn Chúa soi dẫn, cha xin mặc áo Dòng Ða Minh, cởi bỏ con người cũ và mặc lấy cuộc sống mới. Trước kia, cha ham thích danh vọng bao nhiêu, thì giờ đây lại cố gắng ăn ở khiêm tốn bấy nhiêu. Cuộc sống của cha toả chiếu niềm xác tín và nhiệt tâm khao khát cầu nguyện. Cha luôn sẵn sàng cứu giúp tha nhân, nhất là lo lắng cho phần rỗi của họ. Cha đặc biệt lưu tâm đến những người nghèo khổ, nhất là những người làm nghề chài lưới, quanh năm kiếm sống giữa những hiểm nguy của biển cả. Từ đó, cha trở thành vị bảo trợ các thủy thủ, và giới bình dân gọi cha là “ông thánh Ten-mô”, do tích cha đã giúp dẹp yên một cơn bão biển rất giữ dội.

 

Cha từ giã biển đời ngày 14-4-1246 tại Tuy. Ngày 13-12-1741, đức giáo hoàng Biển Ðức XIV tôn phong cha Phê-rô Gôn-da-lê lên bậc chân phước.

Lời nguyện : Lạy Chúa, Chúa đã bày tỏ quyền năng kỳ diệu của Ngài qua những việc lạ lùng mà chân phước Phê-rô đã thực hiện giữa những hiểm nguy trên biển cả, xin nhờ lời người cầu thay nguyện giúp cho chúng con đang sống giữa những bão tố của cuộc đời này, luôn được ánh sáng ân sủng Chúa soi dẫn và nhờ đó tìm thấy cửa dẫn vào ơn cứu độ đời đời. Chúng con cầu xin

 
14/4 – THÁNH PHÊRÔ GONZALEZ (+ 1246)

 

 

Phêrô Gonzalez sinh năm 1190 tại Astorga, Tây Ban Nha. Thánh Phaolô có kinh nghiệm hoán cải trên đường đi Damascus. Nhiều năm sau, điều tương tự cũng xảy ra với Phêrô Gonzalez, ngài đã phi ngựa vào TP Astorga của Tây Ban Nha để nhận vị trí quan trọng tại đại giáo đường. Con ngựa lồng lên và quỵ ngã khiến cho Phêrô Gonzalezté xuống bùn và khách qua đường thấy lạ.

Cảm thấy nhục nhã, ngài tái xác định các động lực của mình và theo con đường mới. Ngài đi tu và trở thành linh mục Dòng Đa Minh, đồng thời chứng tỏ là một nhà giảng thuyết hiệu quả nhất. Ngài dành nhiều thời gian làm tuyên úy và nỗ lực vận dụng ảnh hưởng tích cực đối với cách hành xử của các nhân viên tòa án. Sau khi vua Ferdinand III và quân đội của ông đánh bại quân Ma-rốc tại Cordoba, ngài thành công trong việc ngăn cản quân lính cướp bóc và thuyết phục nhà vua cư xử tốt với quân Ma-rốc bại trận.

Sau khi nghỉ hưu việc tòa án, ngài dành phần đời còn lại để đi rao giảng ở Tây Bắc Tây Ban Nha. Ngài qua đời ngày 15-4-1246 tại Saintiago de Compostela, ở Tuy, và được an táng tại nhà thờ Tuy. Ngài được ĐGH Innôcentê IV tuyên chân phước năm 1254, và được ĐGH Bênêđictô XIV tuyên thánh ngày 13-12-1744. Ngài phát triển một đặc nhiệm cho dân đi biển người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha nên ngài được đặt làm bổn mạng các thủy thủ và ngư dân.

14/4

Thánh Gemma Galgani

  (1878 - 1903)
 

thanh gemma galgani 18781903


  Thánh Gemma Galgani sinh ở Camigliano, nước Ý, và là thứ tư trong gia đình có tám người con. Cô là một người thông minh, thân thiện, hăng hái và dễ mến, nhưng tinh thần cầu nguyện và sự thâm trầm của cô thì không một người trẻ nào sánh được.

  Mẹ của Gemma bị mắc bệnh lao và bà từ trần khi Gemma mới bảy tuổi. Mặc dù rất đau khổ khi phải mồ côi mẹ, Gemma đã biết an ủi các anh chị em mình rằng: "Mẹ chúng ta đã về trời, mẹ đã đau khổ nhiều -- nhưng bây giờ mẹ không còn đau khổ nữa."

  Cha của Gemma là một dược sĩ và thường rất khá giả, nhưng bệnh tình lâu ngày trong gia đình đã làm kiệt quệ tài chánh. Dần dà, họ trở nên nghèo nàn. Thêm vào đó, cha của Gemma lại mắc bệnh ung thư cổ và cô phải chăm sóc ông cho đến khi ông từ trần lúc Gemma 19 tuổi. Như thế, trước khi hai mươi tuổi, Gemma đã được chứng kiến sự đau khổ của cha mẹ mình và đã thi hành tất cả những gì có thể để khuây khoả và an ủi các ngài.

  Sau khi từ chối lời cầu hôn của hai thanh niên, Gemma ao ước đi tu, nhưng vì lý do sức khoẻ và vì nghèo nên cô bị từ chối. Cô chấp nhận sự thất vọng này như một hy sinh dâng lên cho Chúa. Trong thời gian ấy, Gemma tiên đoán rằng các tu sĩ dòng Thương Khó sẽ thành lập một tu viện ở Lucca, và điều này đã xảy ra sau khi cô từ trần được hai năm.

  Vào năm 21 tuổi, một tiếng nói bên trong cho Gemma biết là cô sẽ được ơn lạ thường. Sau đó cô cảm thấy đau nhói ở chân tay và ngực, và có máu tiết ra ở những nơi ấy. Ðó là những thương tích như trên thân thể Chúa Giêsu xưa. Vào mỗi tối thứ Năm, Gemma rơi vào trạng thái ngây ngất và các dấu thánh bắt đầu xuất hiện. Mãi cho đến chiều thứ Sáu, các dấu thánh mới tan biến và đến sáng thứ Bảy thì máu mới ngưng chảy, các vết thương như đóng lại, chỉ còn một vệt trắng mờ trên da. Các dấu thánh tiếp tục xuất hiện cho đến khi cha giải tội cấm cô không được chấp nhận các dấu ấy. Qua lời cầu nguyện của cô, hiện tượng này chấm dứt, nhưng các vết sẹo trắng vẫn còn thấy ở trên da.

  Vào tháng Giêng 1903, bác sĩ cho biết Gemma bị lao phổi, và ba tháng sau đó, vào ngày thứ Bảy Tuần Thánh, với sự chứng kiến của cha sở, cô từ giã cõi đời khi mới hai mươi lăm tuổi. Cha sở kể lại: "Cô ấy chết với nụ cười vẫn còn nở trên môi, nên tôi không tin là cô ấy thực sự đã chết."

  Cô Gemma được Ðức Giáo Hoàng Piô XI phong chân phước năm 1933 và được Ðức Giáo Hoàng Piô XII phong thánh vào ngày 2 tháng Năm 1940, chỉ có ba mươi bảy năm sau khi từ trần.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây