Anh tặng em

Chủ nhật - 24/05/2026 08:17 Tác giả: Ban Biên Tập
Trong góc nhỏ thánh đường vang nhạc thánh
Vũ trụ mỉm cười, cúi xuống chúc bình an
Anh tặng em

Anh tặng em

Anh tặng em bài thơ tình chợt đến
Cuối tháng năm như cơn gió ập về
Thổi chiếc lá bay xa cơn hờn giận
Khiến đêm dài ôm cái nhớ dại điên.

Anh tặng em tiếng mưa đêm trìu mến
Cứ thì thầm điệp khúc của nhớ thương
Trêu kẻ sĩ cố nén cái vấn vương
Mà ôm hết cả đêm dài mộng mị.

Anh tặng em tiếng côn trùng thủ thỉ
Sau cơn mưa gởi bóng dáng em về
Mái tóc mềm cho anh được vuốt ve
Bờ vai nhỏ má em hồng nhạt nắng.

Anh tặng em đêm nay dài thức trắng
Nhớ thương nhiều ký ức cứ bao quanh
Ngày em đến như sao trời lấp lánh
Hạnh phúc về trong ánh mắt long lanh.

Và tặng em ánh trăng đêm vằng vặc
Nụ hôn đầu trao vội vã phớt nhanh
Trong góc nhỏ thánh đường vang nhạc thánh
Vũ trụ mỉm cười, cúi xuống chúc bình an .

Hồng Bính

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Ban Biên Tập
    CẢM NHẬN BÀI THƠ "ANH TẶNG EM" (HỒNG BÍNH)


    Mở bài
    Tình yêu muôn đời vẫn là mảnh đất màu mỡ cho thi ca trú ngụ. Nếu như Xuân Diệu chinh phục người đọc bằng sự cuồng nhiệt, vồ vập, thì Hồng Bính trong bài thơ "Anh tặng em" lại chọn một lối đi riêng. Tác phẩm là một bản tình ca dịu dàng, sâu lắng, nơi nhân vật trữ tình bày tỏ tình cảm thông qua những món quà tinh thần vô giá. Bài thơ không chỉ là lời bộc bạch của một trái tim đang yêu mà còn là một bức tranh nghệ thuật hài hòa giữa thiên nhiên và con người.
    Thân bài
    1. Khúc dạo đầu của nỗi nhớ và sự hóa giải hờn giận
    Ngay từ những câu thơ mở đầu, người đọc đã bị cuốn vào một không gian đầy biến động của cảm xúc:

    "Anh tặng em bài thơ tình chợt đến
    Cuối tháng năm như cơn gió ập về
    Thổi chiếc lá bay xa cơn hờn giận
    Khiến đêm dài ôm cái nhớ dại điên."

    Món quà đầu tiên anh tặng em thật đặc biệt: một "bài thơ tình chợt đến". Cái "chợt đến" ấy mang tính chất bất ngờ nhưng là kết quả tất yếu của một tình cảm dồn nén. Lấy bối cảnh "cuối tháng năm" – thời điểm chuyển mùa với những cơn giông đột ngột, tác giả so sánh bài thơ như "cơn gió ập về". Cơn gió ấy mang sức mạnh diệu kỳ, thổi bay đi những "hờn giận" đời thường của lứa đôi. Để rồi khi khoảng cách bị xóa bỏ, thứ duy nhất còn lại là "cái nhớ dại điên" chiếm trọn cả "đêm dài". Biện pháp nhân hóa "đêm dài ôm cái nhớ" khiến không gian như có linh hồn, cùng thao thức với nỗi nhớ của con người.

    2. Bản giao hưởng âm thanh của thiên nhiên và hình bóng người thương
    Theo mạch cảm xúc, những món quà tiếp theo được gửi gắm vào thanh âm của đất trời sau mưa:

    "Anh tặng em tiếng mưa đêm trìu mến...
    ...Bờ vai nhỏ má em hồng nhạt nắng."

    Tác giả đã khéo léo chuyển hóa tiếng mưa rơi thành "tiếng mưa đêm trìu mến" và tiếng "côn trùng thủ thỉ". Thiên nhiên không còn vô tri mà trở thành nhân chứng, thành kẻ đồng lõa trêu chọc "kẻ sĩ" đang cố nén vương vấn. Từ xưng hô "kẻ sĩ" gợi lên vẻ đẹp cổ điển, chính trực của người đàn ông khi yêu: dù cố giữ sự lý trí nhưng cuối cùng vẫn đầu hàng trước tình yêu, chấp nhận "ôm hết cả đêm dài mộng mị". Trong cái tĩnh lặng của đêm muộn, hình bóng người yêu hiện lên qua những nét vẽ cực kỳ tôn nghiêm và trìu mến: "mái tóc mềm", "bờ vai nhỏ", "má hồng nhạt nắng". Những tính từ gợi tả này làm bật lên sự dịu dàng, cần được chở che của người con gái.

    3. Sự thăng hoa của hạnh phúc và khoảnh khắc thiêng liêng
    Nếu hai khổ đầu là nỗi nhớ da diết thì hai khổ cuối là sự thăng hoa của niềm hạnh phúc ngập tràn và sự chứng giám thiêng liêng:

    "Anh tặng em đêm nay dài thức trắng...
    ...Vũ trụ mỉm cười, cúi xuống chúc bình an."

    Người con trai tự nguyện "thức trắng" vì ký ức về ngày đầu gặp gỡ cứ bao quanh. Phép so sánh "Ngày em đến như sao trời lấp lánh" đã nâng tầm vị thế của người yêu, nàng là ánh sáng xua tan bóng tối đời anh. Đỉnh cao của bài thơ nằm ở khổ cuối, khi không gian dịch chuyển về "góc nhỏ thánh đường" vang lên "nhạc thánh" dưới "ánh trăng vằng vặc". Đây là một không gian vô cùng trang nghiêm, thánh thiện. Trong bối cảnh ấy, "nụ hôn đầu trao vội vã phớt nhanh" trở nên đắt giá. Nó là sự giao hòa giữa cái hữu hạn của khoảnh khắc con người và cái vô hạn của đất trời. Câu thơ kết bài: "Vũ trụ mỉm cười, cúi xuống chúc bình an" là một hình ảnh nhân hóa vĩ đại. Tình yêu đôi lứa không còn là chuyện riêng tư mà đã hòa nhịp cùng cõi vĩnh hằng, được cả vũ trụ bao la cúi đầu chúc phúc.

    Kết bài
    Tóm lại, "Anh tặng em" của Hồng Bính là một bài thơ tình hay và giàu chất văn học. Bằng thể thơ tám chữ phóng khoáng, nhịp điệu uyển chuyển như một khúc nhạc, cùng ngôn từ giản dị nhưng giàu sức gợi, tác giả đã vẽ nên một tình yêu đẹp đẽ, thủy chung. Bài thơ khẳng định một giá trị nhân văn sâu sắc: tình yêu chân thành có sức mạnh cảm hóa thiên nhiên, kết nối con người và làm cho cuộc đời này trở nên đáng sống, bình an hơn.
      Ban Biên Tập   24/05/2026 08:19
  • Ban Biên Tập
    Bài thơ "Anh tặng em" của Hồng Bính là một bản tình ca dịu dàng, đầy ắp những thanh âm và sắc màu của tình yêu lứa đôi chân thành. Tác phẩm cuốn hút người đọc bởi chất thơ hòa quyện cùng chất nhạc, tạo nên một không gian lãng mạn, sâu lắng và giàu xúc cảm.

    1. Khúc dạo đầu của nỗi nhớ

    Khổ thơ đầu mở ra bằng một món quà tinh thần bất chợt nhưng đầy mãnh liệt:
    Thời gian: "Cuối tháng năm" gợi khoảnh khắc giao mùa, đầy biến động của đất trời như chính tâm trạng con người.
    Hình ảnh: "Cơn gió ập về" xua đi những "hờn giận", nhường chỗ cho cái "nhớ dại điên".
    Nghệ thuật: Biện pháp nhân hóa "đêm dài ôm cái nhớ" thể hiện một tình yêu cuồng nhiệt, chiếm trọn cả không gian và thời gian.
    2. Bản giao hưởng của thiên nhiên và lòng người


    Ở các khổ thơ tiếp theo, tác giả liên tiếp trao tặng những món quà của thiên nhiên, vốn là cái cớ để bày tỏ nỗi lòng:
    Âm thanh: Tiếng "mưa đêm trìu mến", tiếng "côn trùng thủ thỉ". Tất cả đều là "điệp khúc của nhớ thương", là nhịp đập của một trái tim đang yêu.
    Hình ảnh: "Mái tóc mềm", "bờ vai nhỏ", "má hồng nhạt nắng" hiện lên vẽ nên một bức chân dung người yêu vô cùng khả ái, dịu dàng.
    Vị thế: Nhân vật trữ tình tự nhận là "kẻ sĩ" - một cách xưng hô đầy trân trọng, cổ điển, cố kìm nén tình cảm nhưng hoàn toàn bất lực trước làn sóng nhớ nhung.
    3. Đỉnh cao của hạnh phúc và sự thiêng liêng

    Càng về cuối bài, mạch cảm xúc càng thăng hoa, chuyển từ nỗi nhớ da diết sang niềm hạnh phúc ngập tràn:
    Sự so sánh: "Ngày em đến như sao trời lấp lánh" tôn vinh sự xuất hiện của người yêu như một phép màu mang lại ánh sáng cho cuộc đời anh.
    Không gian: "Góc nhỏ thánh đường", "nhạc thánh", "ánh trăng vằng vặc" tạo nên một bối cảnh vô cùng trang nghiêm, thuần khiết.
    Hành động: "Nụ hôn đầu trao vội vã" đối lập với cái tĩnh lặng, mênh mông của vũ trụ, làm tăng thêm sự kịch tính và ngọt ngào.
    Tầm vóc: Câu thơ cuối "Vũ trụ mỉm cười, cúi xuống chúc bình an" là một hình ảnh nhân hóa vĩ đại. Tình yêu đôi lứa không còn là chuyện cá nhân mà đã hòa điệu với đất trời, được cả thế giới tự nhiên chúc phúc.
    Kết luận

    "Anh tặng em" là một bài thơ thành công trong việc sử dụng ngôn từ giản dị nhưng giàu sức gợi. Thơ của Hồng Bính không cầu kỳ về nhạc luật nhưng lại chạm đến trái tim người đọc bằng sự chân thành, biến những điều bình dị thành những khoảnh khắc thiêng liêng của tình yêu.
      Ban Biên Tập   24/05/2026 08:18

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây