Lời nguyện sáng và suy niệm thứ sáu tuần 3 thường niên

Thứ năm - 29/01/2026 16:10 Tác giả: Lm. Anmai, CSsR
MẦU NHIỆM CỦA SỰ LỚN LÊN: TỪ HẠT GIỐNG VÔ DANH ĐẾN BÓNG MÁT CỦA NƯỚC TRỜI - Thứ Sáu Tuần 3 Thường Niên
Lời nguyện sáng và suy niệm thứ sáu  tuần 3 thường niên

 

MẦU NHIỆM CỦA SỰ LỚN LÊN: TỪ HẠT GIỐNG VÔ DANH ĐẾN BÓNG MÁT CỦA NƯỚC TRỜI 


Thứ Sáu Tuần 3 Thường Niên

Bên bờ hồ Galilê lộng gió, nơi những con thuyền chài dập dềnh trên sóng nước và những cánh đồng lúa chín vàng trải dài trên các sườn đồi thoai thoải, Đức Giêsu đã mượn chính khung cảnh thiên nhiên gần gũi ấy để vén mở những bí mật sâu kín nhất về Nước Thiên Chúa. Đoạn Tin Mừng Mác-cô chương 4, từ câu 26 đến câu 34, không chỉ là những câu chuyện kể dân gian, mà là một bản trường ca về niềm hy vọng, về quyền năng âm thầm nhưng mãnh liệt của Thiên Chúa, và về thái độ tín thác mà người môn đệ cần phải có giữa một thế giới đầy biến động. Khi lắng nghe những dụ ngôn này, chúng ta được mời gọi bước vào một cuộc hành trình nội tâm, đi từ sự bất lực lành thánh của con người trước quy luật sinh trưởng, đến sự kinh ngạc trước vẻ huy hoàng của Nước Chúa khởi đi từ những gì nhỏ bé nhất.

Khởi đầu bài giảng là một dụ ngôn độc nhất vô nhị, chỉ tìm thấy trong Tin Mừng Mác-cô: dụ ngôn hạt giống tự mọc. "Chuyện Nước Thiên Chúa thì cũng tựa như chuyện một người vãi hạt giống xuống đất. Đêm hay ngày, người ấy ngủ hay thức, hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên, bằng cách nào, thì người ấy không biết". Hình ảnh người nông dân ở đây mang một nét phác họa rất đặc biệt. Ông không phải là một kỹ sư nông nghiệp luôn túc trực bên cây trồng để đo đạc, bón thúc hay can thiệp thô bạo vào quá trình sinh trưởng. Ông chỉ làm hai việc: gieo hạt và gặt hái. Khoảng thời gian ở giữa, thời gian của "đêm và ngày", của "ngủ và thức", là khoảng thời gian của sự chờ đợi và phó thác. Chi tiết "người ấy ngủ hay thức" không ám chỉ sự lười biếng hay vô trách nhiệm, mà diễn tả sự bình an của một người biết rõ giới hạn của mình. Ông ngủ, vì ông biết rằng việc ông thức chong chong cũng không làm cho hạt lúa mọc nhanh hơn được một mi-li-mét nào. Đây là một chi tiết mang tính thần học sâu sắc về sự ưu việt của ân sủng. Trong tiếng Hy Lạp, thánh Mác-cô sử dụng từ "automatos" để mô tả cách đất sinh hoa kết quả. Từ này, là gốc của từ "automatic" (tự động) trong tiếng Anh, diễn tả một hoạt động tự thân, một năng lực nội tại mà không cần tác động từ bên ngoài. Hạt giống mang trong mình một "mã gen" của sự sống, một sức mạnh thần linh (dynamis) mà một khi đã chạm vào lòng đất, nó sẽ kích hoạt quy trình sinh sôi nảy nở theo một trật tự lạ lùng mà trí khôn con người không thể thấu suốt hoàn toàn.

Điều này đánh động tâm thức của người mục tử và người tông đồ trong thế giới hiện đại. Chúng ta thường mắc căn bệnh "duy hoạt động", ảo tưởng rằng kết quả của công việc truyền giáo, sự thánh thiện của giáo xứ, hay sự đạo đức của con cái đều phụ thuộc hoàn toàn vào nỗ lực, vào kế hoạch, vào những chiến lược mục vụ hoành tráng của chúng ta. Dụ ngôn này là một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo ấy, đồng thời là một liều thuốc an thần cho những tâm hồn đang kiệt sức vì lo âu. Nước Thiên Chúa không phải là công trình xây dựng của con người, nơi chúng ta đặt từng viên gạch theo ý mình. Nước Thiên Chúa là công trình của Thiên Chúa. Người gieo giống – là linh mục, là giáo lý viên, là cha mẹ – chỉ có nhiệm vụ gieo Lời Chúa một cách trung tín và quảng đại. Phần còn lại: sự hoán cải, sự biến đổi tâm hồn, sự nảy mầm của đức tin trong lòng người nghe, đó là việc của Chúa Thánh Thần. Nhận thức được điều này không khiến chúng ta lười biếng, nhưng giúp chúng ta làm việc với một tâm thế nhẹ nhàng, thanh thoát. Chúng ta gieo trong niềm vui và ngủ trong sự tín thác, bởi biết rằng ngay cả khi ta ngủ, Thiên Chúa vẫn đang làm việc. Ngài làm việc trong vô thức của con người, trong những giấc mơ, trong những biến cố đời thường, âm thầm thúc đẩy hạt giống Lời Chúa đâm chồi nảy lộc "trước hết là cây lúa, rồi trổ đòng đòng, và sau cùng thành bông lúa nặng trĩu hạt". Quy luật tuần tự "trước hết... rồi... sau cùng" nhắc nhở chúng ta về sự kiên nhẫn. Không thể có "lúa ngắn ngày" trong đời sống thiêng liêng. Sự đốt cháy giai đoạn thường dẫn đến những kết quả èo uột. Mục vụ là nghệ thuật của sự kiên nhẫn, biết tôn trọng nhịp độ phát triển của từng linh hồn, không nôn nóng đòi hỏi sự hoàn thiện tức thời nơi người khác hay nơi chính mình.

Chuyển tiếp mạch suy tư, Đức Giêsu dẫn chúng ta đến dụ ngôn thứ hai, một hình ảnh quen thuộc nhưng đầy tính biểu tượng: hạt cải. "Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại nhỏ nhất trong các hạt giống trên mặt đất". Tại sao Chúa lại chọn hạt cải mà không phải là hạt sồi hay hạt bá hương, những loài cây biểu tượng cho sức mạnh và sự vĩnh cửu trong Kinh Thánh Cựu Ước? Sự lựa chọn này chứa đựng một sự đảo lộn các giá trị thế gian. Trong văn hóa Do Thái, hạt cải được dùng như một thành ngữ để chỉ cái gì đó nhỏ bé nhất, không đáng kể nhất (dù thực tế về mặt thực vật học còn có hạt nhỏ hơn). Nước Thiên Chúa khởi đầu trong sự khiêm hạ đến mức dường như vô hình. Nó bắt đầu từ một hài nhi nằm trong máng cỏ, từ một bác thợ mộc ở Nadarét, từ mười hai ngư phủ thất học bên hồ Galilê. Nó bắt đầu trong tâm hồn mỗi người bằng một ý nguyện mong manh, một cử chỉ bác ái nhỏ nhặt, một lời cầu nguyện thầm thì. Thế giới thường đánh giá sự việc dựa trên quy mô, số lượng, tiếng vang và sự hoành tráng. Nhưng logic của Thiên Chúa thì khác: Ngài yêu thích sự nhỏ bé. Chính trong cái nhỏ bé ấy, quyền năng của Ngài mới được bộc lộ trọn vẹn. Điều này mang lại niềm an ủi lớn lao cho những ai đang cảm thấy mình bất lực, nhỏ nhoi, những giáo xứ ở vùng sâu vùng xa, những cộng đoàn tu trì ít người, hay những cá nhân đang âm thầm hy sinh mà không ai biết tới. Đừng bao giờ khinh thường những khởi đầu nhỏ bé, bởi trong "hạt cải" đức tin nhỏ xíu ấy chứa đựng tiềm năng của một "cây lớn" che rợp bóng.

Sự tương phản kịch tính giữa "hạt giống nhỏ nhất" và "lớn hơn mọi thứ rau cỏ" là trọng tâm của dụ ngôn này. Từ cái vi mô chuyển sang cái vĩ mô. Cây cải ở Palestine có thể mọc cao đến hai, ba mét, cành lá xum xuê. Hình ảnh "chim trời có thể làm tổ dưới bóng" không chỉ là một nét vẽ tả thực, mà là một tham chiếu đến các sấm ngôn trong Cựu Ước, đặc biệt là sách Êdêkien (17,23) và Đanien (4,12), nơi mô tả vương quốc của Đấng Mêsia như một cây đại thụ che chở cho muôn dân nước. Chim trời tượng trưng cho các dân ngoại, cho tính phổ quát của Nước Trời. Giáo hội, hiện thân của Nước Chúa ở trần gian, dù khởi đi từ một nhóm nhỏ bé, nhưng có sứ mạng trở thành "cây lớn" để mọi dân tộc, mọi nền văn hóa, mọi con người đau khổ, bơ vơ có thể tìm thấy nơi nương tựa và an nghỉ. Về phương diện mục vụ, hình ảnh này chất vấn lương tâm của mỗi cộng đoàn Kitô hữu: Liệu giáo xứ của chúng ta, hội đoàn của chúng ta, hay chính gia đình của chúng ta có đang là một "bóng mát" cho người khác không? Hay chúng ta là những bụi gai sắc nhọn khiến ai đến gần cũng bị tổn thương? Một cộng đoàn đích thực của Nước Trời phải là nơi có khả năng đón tiếp (hospitality), nơi những "chú chim" lạ lẫm, lạc lõng, bị thương tích bởi cuộc đời có thể bay về làm tổ, tìm thấy sự an toàn, sự chấp nhận và tình yêu thương. Nếu chúng ta chỉ đóng kín cửa để bảo vệ sự trong sạch hay trật tự nội bộ, chúng ta chưa phải là cây cải của Tin Mừng, mà chỉ là một chậu cây cảnh cằn cỗi.

Kết thúc đoạn Tin Mừng, thánh Mác-cô ghi chú về phương pháp sư phạm của Chúa Giêsu: "Người dùng nhiều dụ ngôn tương tự mà giảng lời cho họ, tuỳ theo mức họ có thể nghe". Cụm từ "tùy theo mức họ có thể nghe" cho thấy lòng thương xót và sự tinh tế tột cùng của Thầy Giêsu. Ngài không dội bom chân lý xuống đám đông. Ngài không dùng những khái niệm thần học trừu tượng, cao siêu để lòe thiên hạ hay để chứng tỏ sự uyên bác. Ngài bẻ nhỏ chân lý ra, gói ghém vào trong những hình ảnh đời thường – hạt giống, cái đèn, mâm cơm, lưới cá – để ai cũng có thể hiểu, từ người nông dân thất học đến người trí thức uyên thâm. Dụ ngôn là một cách nói tôn trọng tự do của người nghe. Nó không ép buộc người ta phải chấp nhận một định lý, mà mời gọi người ta suy nghĩ, tìm tòi và tự mình khám phá ra ý nghĩa. Dụ ngôn vừa che giấu vừa mạc khải: che giấu với những ai tâm hồn chai đá, hời hợt, nhưng mạc khải cho những ai khao khát tìm kiếm. Đây là bài học lớn cho công tác loan báo Tin Mừng hôm nay. Chúng ta cần học ngôn ngữ của thời đại, học cách kể chuyện, học cách "nhập thể" sứ điệp Tin Mừng vào văn hóa và đời sống của con người, thay vì chỉ lặp lại những công thức giáo điều khô cứng.

Tuy nhiên, có một chi tiết đáng lưu ý ở câu cuối cùng: "Nhưng khi chỉ có thầy trò với nhau, thì Người giải nghĩa hết". Có một sự ưu tuyển dành cho các môn đệ, những người đã chọn đi theo Ngài sát sạt. Đám đông chỉ được nghe dụ ngôn, nhưng môn đệ được nghe giải nghĩa. Điều này không phải là sự phân biệt đối xử bất công, mà là quy luật của tình bạn và sự thân mật (intimacy). Để hiểu thấu đáo mầu nhiệm Nước Trời, chỉ nghe giảng ở đám đông thôi chưa đủ, người ta cần phải có những giây phút "riêng tư" với Chúa Giêsu. Đó là đời sống cầu nguyện, là sự chiêm niệm, là những giờ phút thinh lặng bên Thánh Thể. Trong không gian riêng tư ấy, Chúa Giêsu không còn nói qua loa phóng thanh của dụ ngôn nữa, mà Ngài nói trực tiếp vào trái tim (cor ad cor). Ngài giải mã những biến cố trong cuộc đời chúng ta, Ngài cho chúng ta thấy ý nghĩa của những đau khổ, những thất bại, và những hy vọng. Nếu người tín hữu chỉ dừng lại ở việc đi lễ ngày Chúa Nhật, nghe một bài giảng chung chung rồi về, họ vẫn chỉ là "đám đông" đứng bên ngoài. Để trở thành môn đệ đích thực, họ cần bước vào "căn phòng nội thượng", nơi chỉ có thầy trò với nhau, để được Ngài dạy dỗ và tỏ lộ những mầu nhiệm sâu kín nhất.

Tóm lại, bài Tin Mừng hôm nay vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về Nước Thiên Chúa: một thực tại bắt đầu từ sự nhỏ bé, âm thầm, phát triển nhờ quyền năng tự thân của Thiên Chúa, và kết thúc trong vinh quang rực rỡ che chở muôn dân. Nó mời gọi chúng ta – những người gieo giống của thời đại mới – hãy sống tinh thần phó thác và kiên nhẫn. Đừng nản lòng khi thấy hạt giống Lời Chúa dường như bị chôn vùi và thối nát. Đừng lo âu khi thấy sự dữ dường như lấn lướt hay Giáo hội dường như bé nhỏ và yếu thế. Hãy nhìn vào hạt cải. Hãy tin vào sức sống mãnh liệt đang cuộn chảy bên trong vỏ bọc xù xì của nó. Thiên Chúa là chủ của mùa gặt, và Ngài có giờ của Ngài. Nhiệm vụ của chúng ta là gieo hạt với tất cả tình yêu, chăm sóc những mầm non yếu ớt, và mở rộng cành lá tâm hồn để đón nhận tha nhân. Phần còn lại, hãy để cho Đấng làm cho lúa mọc lên lo liệu. Trong một thế giới đầy tiếng ồn ào và sự vội vã, xin cho chúng ta biết trân trọng sự thinh lặng của hạt mầm, biết yêu mến những việc nhỏ bé, và biết dành thời gian riêng tư bên Thầy Giêsu để được Ngài dẫn vào mầu nhiệm của Tình Yêu Cứu Độ, nơi chúng ta hiểu rằng: tất cả là hồng ân, và chính lúc ta yếu đuối nhất, nhỏ bé nhất, là lúc quyền năng Chúa tỏ hiện mạnh mẽ nhất.

Lm. Anmai, CSsR

 
LỜI NGUYỆN SÁNG

HẠT GIỐNG THỨC DẬY TRONG THINH LẶNG

 
Lạy Chúa Giêsu, khi bình minh vừa hé mở, con đứng trước một ngày mới còn nguyên vẻ mong manh và chưa định hình, như mảnh đất âm thầm đón nhận hạt giống từ bàn tay người gieo. Con đến với Chúa trong thinh lặng của buổi sáng, mang theo những lo toan chưa kịp gọi tên, những dự định còn dang dở, và cả những mệt mỏi tích tụ từ hôm qua. Trong ánh sáng dịu nhẹ của Lời Chúa, con nghe vang lên dụ ngôn về hạt giống được gieo xuống đất, lớn lên cách âm thầm, vượt khỏi sự kiểm soát và hiểu biết của con người. Con nhận ra chính đời sống đức tin của con cũng đang diễn ra như thế: lặng lẽ, chậm rãi, đôi khi không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng vẫn được Chúa nuôi dưỡng từng ngày.

Lạy Chúa, con thường nôn nóng muốn thấy kết quả tức thì, muốn nhìn thấy thành công, hoa trái, và những dấu chỉ rõ ràng để xác nhận rằng con đang đi đúng đường. Nhưng Chúa lại mời gọi con chiêm ngắm một nhịp sống khác, nhịp sống của Nước Trời, nơi mà hạt giống vẫn nảy mầm dù con ngủ hay thức, nơi mà sự tăng trưởng diễn ra trong bóng tối của lòng đất, không ồn ào, không phô trương. Xin cho con học biết tín thác, biết trao phó công việc của con trong tay Chúa, để con không biến đời sống thiêng liêng thành một công trình phải đo lường, kiểm soát, hay chứng minh, nhưng là một hành trình kiên nhẫn bước đi với niềm tin đơn sơ.

Lạy Chúa, dụ ngôn hạt cải nhỏ bé chạm đến nỗi sợ thầm kín trong lòng con: nỗi sợ mình quá nhỏ, quá yếu, quá ít khả năng để làm nên điều gì có ý nghĩa. Con thường so sánh mình với người khác, thất vọng vì những giới hạn của bản thân, và dễ dàng nản lòng khi thấy những cố gắng của mình dường như chẳng thay đổi được gì. Nhưng Chúa lại khẳng định rằng chính từ điều nhỏ nhất, điều khiêm hạ nhất, Nước Thiên Chúa được khai mở. Xin cho con can đảm gieo xuống từng hạt cải bé nhỏ của tình yêu, của sự trung tín, của một lời nói dịu dàng, một hành động âm thầm, một hy sinh không ai thấy, với niềm xác tín rằng Chúa có thể làm cho chúng lớn lên vượt xa những gì con tưởng.

Lạy Chúa Giêsu, trong buổi sáng này, con xin dâng lên Chúa cả ngày sống của con như một mảnh đất còn thô ráp và thiếu sót. Xin Chúa gieo vào đó Lời hằng sống của Ngài, để Lời ấy thấm sâu vào những tầng sâu nhất của tâm hồn con, biến đổi cách con nghĩ, cách con nói, và cách con hành động. Dù con có nhận ra hay không, dù con có thấy được kết quả hay chưa, xin cho con luôn trung thành với việc gieo trồng, với niềm hy vọng rằng đến mùa, chính Chúa sẽ là Đấng gặt hái. Và khi ngày khép lại, xin cho con có thể bình an nhìn lại, biết rằng Nước Trời đã âm thầm lớn lên trong con, không bởi sức riêng con, nhưng bởi ân sủng nhiệm mầu của Chúa.

 
Lm. Anmai, CSsR
 
 
 
NƯỚC THIÊN CHÚA LÀ CÔNG TRÌNH CỦA THIÊN CHÚA


Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, sứ điệp Lời Chúa hôm nay mở ra trước mắt chúng ta một viễn tượng đầy hy vọng nhưng cũng đầy thách đố về mầu nhiệm Nước Thiên Chúa. Qua những hình ảnh bình dị của đời thường như hạt giống âm thầm mọc lên hay hạt cải nhỏ bé hóa thành cây cao bóng cả, Chúa Giê-su muốn dẫn đưa chúng ta vào một sự thật cốt lõi: Nước Thiên Chúa không phải là một công trình kiến trúc bởi bàn tay con người, không phải là một vương quốc chính trị được xây dựng bằng quyền lực hay sự khôn ngoan thế trần, mà là một thực tại thần linh, một công trình hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa. Ngài là tác giả, là Đấng khởi đầu và cũng là Đấng hoàn tất mọi sự trong chương trình cứu độ của Ngài.

Khi quan sát dụ ngôn hạt giống tự mọc, chúng ta thấy một chi tiết rất thú vị: người gieo giống sau khi làm công việc của mình thì về nhà nằm ngủ, đêm hay ngày, hạt giống cứ nảy mầm và mọc lên thế nào chính ông ta cũng không biết. Đây là một sự thật hiển nhiên trong tự nhiên nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa thần học sâu sắc về sự cộng tác của con người. Con người có bổn phận gieo trồng, có trách nhiệm vun xới, nhưng chính sức sống tiềm tàng bên trong hạt giống mới là động lực làm nên sự trưởng thành. Chúng ta thường lầm tưởng rằng những thành công trong đời sống đạo đức, những kết quả rực rỡ trong công cuộc truyền giáo hay sự phát triển của giáo xứ là do tài năng, sự sắp đặt khôn khéo hay nỗ lực không mệt mỏi của cá nhân chúng ta. Thế nhưng, Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về sự giới hạn của phận người. Chúng ta chỉ là những đầy tớ vô dụng, làm việc theo bổn phận, còn sức sống, sự biến đổi tâm hồn và sự lan tỏa của Tin Mừng hoàn toàn nằm trong bàn tay quan phòng của Chúa.

Hình ảnh hạt cải lại càng làm nổi bật hơn nữa sự tương phản giữa khởi đầu khiêm tốn và kết thúc vĩ đại. Hạt cải khi gieo xuống đất là loại hạt nhỏ bé nhất, mỏng manh nhất, thậm chí nó phải chịu vùi lấp sâu dưới lòng đất, chịu hư nát đi và mất cả hình dạng ban đầu. Tiến trình của Nước Trời đi qua con đường của sự tự hủy, của sự từ bỏ và cái chết cho chính mình. Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất không chết đi, nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó chết đi, nó mới sinh nhiều bông hạt. Nước Thiên Chúa cũng vậy, bắt nguồn từ những gì thế gian coi là yếu hèn, thấp kém và không đáng kể. Sự vĩ đại của Thiên Chúa không cần đến sự vĩ đại của con người để hiển lộ; ngược lại, Ngài thường dùng những gì là không không để khuất phục những gì là có có, dùng sự bé nhỏ của hạt cải để tạo nên một cây cao bóng cả, nơi chim trời có thể đến trú ẩn.

Nhìn lại lịch sử Giáo hội, chúng ta thấy hình ảnh hữu hình của Nước Thiên Chúa đã trải qua đúng kinh nghiệm của hạt giống tự mọc này. Thuở ban đầu, nhóm các môn đệ chỉ là một nhúm người chài lưới nghèo hèn, ít chữ nghĩa, sống giữa một đế quốc La Mã hùng mạnh và đầy quyền lực. Giáo hội sơ khai đã bị khinh miệt, bị coi là một tà giáo và phải đối diện với những cơn bách hại tàn khốc tưởng chừng như bị tận diệt. Thế nhưng, càng bị bách hại, hạt giống đức tin càng nảy mầm mạnh mẽ. Máu các thánh tử đạo chính là hạt giống trổ sinh các tín hữu. Đó không phải là sức mạnh của con người, vì con người không thể đứng vững trước gươm giáo và thú dữ nếu không có ơn Chúa. Đó chính là minh chứng hùng hồn nhất cho thấy Nước Thiên Chúa có sức sống tự thân, một sức sống từ trời mà không một quyền lực trần gian nào có thể dập tắt được.

Thánh Phao-lô trong thư gửi tín hữu Do Thái đã thấu hiểu sâu sắc chân lý này khi ngài khuyên nhủ các tín hữu hãy nhớ lại những ngày đầu được chiếu sáng. Họ đã phải đối phó với bao nỗi đau khổ dồn dập, bị sỉ nhục, hành hạ, thậm chí bị tước đoạt của cải và tù tội. Trong những giờ phút tăm tối nhất, sự cám dỗ lớn nhất của con người là nản lòng và thất vọng. Chúng ta thường nhìn vào những khó khăn hiện tại mà quên mất lời hứa của Chúa. Thánh nhân mời gọi chúng ta hãy kiên nhẫn, vì sự kiên nhẫn không phải là sự chịu đựng thụ động, mà là một thái độ tin tưởng mãnh liệt vào Thiên Chúa. Sau khi đã thi hành ý muốn của Ngài, chúng ta chắc chắn sẽ được hưởng điều Người đã hứa. Nước Chúa vẫn đang âm thầm lớn mạnh ngay cả khi chúng ta cảm thấy mình đang thất bại hay bị thế giới ruồng bỏ.

Sức mạnh của Thiên Chúa còn được biểu lộ cách lạ lùng hơn qua sự yếu đuối và tội lỗi của con người, mà trường hợp của vua Đa-vít là một điển hình. Đa-vít vốn là một mục tử bé nhỏ được Chúa chọn làm vua, nhưng ông cũng là một con người đầy rẫy những lầm lỗi lớn lao. Tội ngoại tình với vợ của U-ri-gia và mưu sát chính người tôi tớ trung thành của mình là những vết đen nhơ nhuốc trong cuộc đời ông. Chúa đã trừng phạt Đa-vít vì tội lỗi của ông, nhưng điều kỳ diệu là Ngài không rút lại lời hứa trung tín của Ngài. Thiên Chúa vẫn giữ cho dòng dõi ông trường tồn và từ dòng tộc ấy, Đấng Cứu Thế đã giáng sinh. Điều này cho thấy kế hoạch cứu độ của Chúa vượt trên mọi toan tính và cả những thất bại của con người. Lòng thương xót của Ngài lớn hơn tội lỗi của chúng ta. Quyền năng của Ngài có thể vẽ đường thẳng trên những dòng kẻ cong queo của lịch sử đời người.

Từ những suy niệm trên, bài học mục vụ mà chúng ta cần khắc ghi chính là tinh thần khiêm nhường sâu thẳm. Khi nhận ra Nước Chúa là công trình của Ngài, mỗi người chúng ta, từ người mục tử đến giáo dân, phải biết khiêm tốn nhận biết mình chỉ là những công cụ nhỏ bé. Chúng ta không được phép kiêu ngạo khi thành công, cũng không được nản lòng khi thấy sự ác dường như đang thắng thế hay lấn át sự thiện. Có những lúc chúng ta cảm thấy bế tắc trong công việc truyền giáo, thấy giáo xứ nguội lạnh, hay chính bản thân mình mãi không vượt thắng được một thói hư tật xấu. Đó là lúc chúng ta cần học cách "đi ngủ" như người gieo giống trong dụ ngôn – không phải là lười biếng, mà là đặt trọn niềm tin vào sự quan phòng của Chúa sau khi đã làm hết sức mình.

Sự kiên trì trong các chương trình mục vụ là điều thiết yếu. Chúng ta gieo giống trong nước mắt, nhưng hãy tin rằng sẽ có ngày gặt trong vui sướng. Nếu một kế hoạch truyền giáo không mang lại kết quả như ý ngay lập tức, đó không phải là thất bại, mà có thể là lúc hạt giống đang chịu "vùi lấp" để chuẩn bị cho một sự trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Chúng ta cũng cần xin Chúa tha thứ cho những lỗi lầm của bản thân, như Đa-vít đã từng thống hối, để mặc cho những yếu đuối của mình, Chúa vẫn có thể dùng cuộc đời chúng ta để viết tiếp câu chuyện cứu độ của Ngài.

Sau cùng, viễn tượng về cây cải xum xuê cành lá cho chim trời nương ẩn là một lời mời gọi về sự hiệp nhất và đón nhận. Nước Chúa không phải là một ốc đảo dành riêng cho một nhóm người ưu tuyển, mà là mái nhà chung cho mọi tâm hồn khát khao chân lý. Mỗi chúng ta phải làm cho đời sống của mình, cho giáo xứ của mình trở thành một nơi nương ẩn bình an cho những người đang bơ vơ, lạc lõng. Khi chúng ta sống vững tin rằng sau mọi thử thách và thất bại, Nước Chúa sẽ lớn mạnh, chúng ta sẽ lan tỏa được niềm hy vọng đó cho thế giới chung quanh. Xin Chúa cho mỗi chúng ta luôn biết kiên nhẫn gieo trồng và hoàn toàn tín thác vào quyền năng của Ngài, Đấng làm cho hạt giống mọc lên và trổ sinh hoa trái dồi dào theo đúng thời đúng buổi của Ngài. Amen.

 
Lm. Anmai, CSsR
 
 
 
HẠT GIỐNG ÂM THẦM VÀ SỨC MẠNH VÔ BIÊN CỦA NƯỚC THIÊN CHÚA
 
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, trong hành trình loan báo Tin Mừng, Chúa Giêsu thường không dùng những định nghĩa triết học trừu tượng để nói về triều đại của Thiên Chúa. Ngài mượn những hình ảnh rất đỗi gần gũi của đời sống thôn dã Palestine: hạt giống, mảnh đất, mùa màng và cây cải. Qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta được mời gọi chiêm ngưỡng một mầu nhiệm vĩ đại ẩn tàng trong sự nhỏ bé. Đó là mầu nhiệm về sự tăng trưởng của Nước Thiên Chúa – một thực tại vừa mang tính nhân loại, vừa mang tính thần linh, bắt đầu từ những gì khiêm tốn nhất để rồi đạt tới sự viên mãn rạng ngời.

Chúng ta hãy dừng lại ở hình ảnh đầu tiên: hạt giống tự mọc lên. Chúa Giêsu ví Nước Thiên Chúa như một người vãi hạt giống xuống đất. Đêm hay ngày, người ấy có ngủ hay thức, hạt giống vẫn nảy mầm và mọc lên bằng cách nào, người ấy không biết được. Đây là một sự chú giải đầy sâu sắc về tính chủ động của Thiên Chúa trong lịch sử cứu độ. Hạt giống chính là Lời Chúa, là ân sủng, là chính Đức Kitô được gieo vào lòng thế giới và lòng người. Sức sống của hạt giống không lệ thuộc vào kỹ thuật hay sự lo lắng thái quá của con người. Đất tự động sinh ra hoa lợi: trước hết là cây, rồi đến bông lúa, sau cùng là hạt lúa chín vàng trong bông. Tiến trình này diễn ra một cách tiệm tiến và vững chắc. Thiên Chúa tôn trọng quy luật của thời gian và bản chất của tạo vật. Ngài không hối thúc theo kiểu cưỡng ép, nhưng Ngài đặt để vào trong hạt giống một "mã di truyền" thiêng lãng, đó là sự sống đời đời. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, trong đời sống đức tin, có những giai đoạn chúng ta cảm thấy dường như Chúa đang thinh lặng, dường như mọi nỗ lực mục vụ của chúng ta chưa mang lại kết quả. Nhưng thực tế, dưới lòng đất sâu của tâm hồn và của lịch sử, Thiên Chúa vẫn đang làm việc. Ngài là tác giả của sự tăng trưởng. Vai trò của con người là gieo giống và sau đó là kiên nhẫn đợi chờ trong niềm hy vọng.

Sự thinh lặng của hạt giống dưới lòng đất là một bài học lớn về sự khiêm nhường. Người nông dân Palestine sau khi gieo hạt chỉ biết phó thác cho mưa thuận gió hòa. Họ không thể dùng tay kéo cây lúa lên cho mau lớn. Cũng vậy, Nước Thiên Chúa phát triển theo nhịp độ của ân sủng. Chúa Giêsu chỉ đích thân có mặt rõ rệt trong "mùa gieo" – là lúc Ngài nhập thể, rao giảng – và "mùa gặt" – là ngày cánh chung, khi Ngài trở lại trong vinh quang. Còn trong khoảng thời gian "giữa chừng" này, Ngài hoạt động một cách vô hình qua Chúa Thánh Thần. Đây chính là thời gian của Giáo hội. Giáo hội không làm chủ Nước Thiên Chúa, Giáo hội là tôi tớ của Nước ấy. Mọi hoạt động của chúng ta, từ cử hành Bí tích đến các công việc bác ái, đều là việc chuẩn bị mảnh đất và bảo vệ mầm sống. Kết quả cuối cùng thuộc về Chúa. Sự xác tín này giúp người tông đồ tránh được cơn cám dỗ của thái độ duy hoạt động hay sự ngã lòng khi đối diện với những thất bại bên ngoài.

Tiếp đến, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn hạt cải để nhấn mạnh đến sự tương phản giữa khởi đầu khiêm tốn và kết thúc huy hoàng. Hạt cải, vốn được coi là nhỏ nhất trong các loại hạt ở vùng Trung Đông, nhưng khi lớn lên, nó lại trở thành cây cao bóng cả, đến nỗi chim trời có thể đến làm tổ dưới bóng của nó. Hình ảnh này chứa đựng "bí mật Mêsia" mà Thánh Marcô hằng ấp ủ. Nước Thiên Chúa bắt đầu từ một nhóm nhỏ các môn đệ ít học, từ một Đấng Thiên Sai bị đóng đinh trên thập giá – một hình ảnh thất bại thê thảm dưới mắt người đời. Thế nhưng, chính từ sự "nhỏ bé" và "tự hủy" đó, một Giáo hội toàn cầu đã vươn mình lớn dậy. Sự tăng trưởng này không đến từ gươm giáo hay quyền lực chính trị, mà đến từ sức mạnh nội tại của tình yêu Thiên Chúa. Các Kitô hữu tiên khởi tại Rôma, trong cảnh cấm cách và bắt bớ, đã bám trụ vào dụ ngôn này để hiểu rằng: dù họ chỉ là một nhóm nhỏ yếu đuối giữa đế quốc rộng lớn, họ vẫn mang trong mình mầm mống của một vương quốc bất diệt. Cây cải đại diện cho Giáo hội, còn chim trời chính là biểu tượng cho các dân tộc ngoại giáo sẽ tìm thấy nơi nương náu và sự cứu độ trong Giáo hội của Chúa.

Nhìn vào thực tế mục vụ hôm nay, dụ ngôn hạt cải mời gọi chúng ta một cái nhìn đức tin lạc quan. Đôi khi chúng ta lo lắng vì số người đi lễ giảm sút, vì những trào lưu thế tục hóa đang bủa vây giới trẻ, hay vì những giới hạn của bản thân mình. Nhưng hãy nhớ rằng, sức mạnh của Nước Trời không nằm ở số lượng bề nổi mà nằm ở phẩm chất của "hạt giống". Một hành động yêu thương nhỏ bé, một lời cầu nguyện chân thành, một hy sinh thầm lặng của một người mẹ trong gia đình, hay một sự tận tụy của vị mục tử nơi giáo xứ nghèo... tất cả đều là những hạt cải đang được gieo xuống. Chúa không đòi hỏi chúng ta phải làm những việc vĩ đại ngay lập tức, Ngài chỉ cần chúng ta trung thành trong những việc nhỏ nhất với một tình yêu lớn nhất. Chính quyền năng yêu thương của Ngài sẽ làm cho những "hạt cải" của chúng ta nảy mầm thành những "cây cao bóng cả", mang lại ơn ích cho tha nhân và làm vinh danh Chúa vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta.

Sự kiên nhẫn là đức tính cốt lõi mà bài Tin Mừng hôm nay muốn hun đúc nơi chúng ta. Trong một thế giới của "mì ăn liền", nơi người ta muốn mọi thứ phải có kết quả tức thì, thì Tin Mừng lại mời gọi chúng ta đi vào nhịp điệu của Thiên Chúa. Sự vội vàng thường dẫn đến sự hời hợt. Nước Thiên Chúa cần thời gian để bén rễ sâu vào văn hóa, vào gia đình và vào từng ngõ ngách của tâm hồn. Chúng ta gieo hạt trong nước mắt, nhưng sẽ gặt trong vui sướng. Mỗi Kitô hữu phải là một người nông dân tâm linh, biết chăm sóc mảnh đất tâm hồn mình mỗi ngày, loại bỏ cỏ dại của tội lỗi để hạt giống ân sủng có không gian phát triển. Chúng ta không được phép nản chí khi thấy mầm xanh chưa mọc, bởi vì quy luật của sự sống là: cái gì càng giá trị thì càng cần thời gian để thành hình.

Hơn nữa, bài học mục vụ từ dụ ngôn hạt giống còn là sự tôn trọng tính khác biệt và sự tự do của ân sủng. Mỗi người có một "thời điểm chín" khác nhau. Có những hạt giống nảy mầm sớm, có những hạt giống cần một mùa đông dài mới chịu vươn vai. Người mục tử và người giáo dân trong công tác tông đồ cần có sự bao dung và nhẫn nại với những anh chị em đang "chậm tiến" trong đức tin. Đừng vội phán xét hay loại trừ, vì Thiên Chúa vẫn đang tiếp tục làm việc trong họ một cách âm thầm. Công việc của chúng ta là cộng tác với Chúa Thánh Thần – Đấng là "nhựa sống" luân chuyển trong thân cây Giáo hội, đem lại sức sống cho từng cành lá. Khi chúng ta thực thi bổn phận hằng ngày với lòng tin tưởng phó thác, chúng ta đang góp phần vào mùa gặt vĩ đại của Thiên Chúa.

Sau cùng, chúng ta hướng về ngày cánh chung – ngày của mùa gặt cuối cùng. Khi lúa đã chín, người ta đem liềm ra gặt. Đó là lúc lịch sử hạ màn để nhường chỗ cho vương quốc vĩnh cửu. Mọi công khó, mọi giọt mồ hôi và cả những hy sinh âm thầm của chúng ta sẽ được Thiên Chúa thu gom vào kho lẫm của Ngài. Không một cử chỉ bác ái nào, dù nhỏ như một chén nước lã, bị mất đi. Sự thành công thực sự của một đời người không đo bằng những gì chúng ta để lại trên mặt đất này, nhưng đo bằng lượng "hạt lúa" mà chúng ta mang được về cho Chúa. Ý thức được điều này, chúng ta sẽ sống mỗi ngày một cách có trách nhiệm hơn, tha thiết hơn với việc rao giảng Tin Mừng bằng chính đời sống chứng tá của mình.

Kính thưa cộng đoàn, ước gì hình ảnh hạt cải nhỏ bé luôn nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của Thiên Chúa. Đừng bao giờ khinh thường những khởi đầu nhỏ bé hay những nỗ lực thầm lặng. Hãy cứ gieo giống bằng cả trái tim, hãy cứ vun trồng bằng đức tin kiên vững, và hãy cứ chờ đợi bằng niềm hy vọng sắt son. Chúa đang làm việc, và Ngài chắc chắn sẽ cho chúng ta thấy thành quả vào thời điểm đẹp nhất của Ngài. Xin Chúa chúc lành cho những "hạt giống" thiện chí mà chúng ta đang gieo vãi trong cuộc đời này, để tất cả chúng ta cùng được chung hưởng niềm vui trong mùa gặt của Nước Trời. Amen.

 
Lm. Anmai, CSsR
 
 
 
 
MUỐN ĐƯỢC CỨU ĐỘ, PHẢI KIÊN TRÌ

 
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mà mọi thứ dường như đều được vận hành bởi nút bấm và những thuật toán siêu tốc. Người ta tự hào về công nghệ 5G, về trí tuệ nhân tạo có thể trả lời mọi thắc mắc trong tích tắc, và về những dây chuyền sản xuất hàng loạt đáp ứng nhu cầu hưởng thụ tức thời. Cái triết lý "ăn sổi ở thì" mà chúng ta thường nghe nhắc đến không còn là một lời cảnh báo xa lạ, mà nó đã thấm sâu vào huyết quản của lối sống hiện đại. Chúng ta muốn giàu nhanh, muốn thành công nhanh, muốn chữa bệnh nhanh và đôi khi, chúng ta cũng muốn "thánh thiện nhanh". Chính trong cái bối cảnh hối hả, vội vã và đầy biến động của một xã hội thực dụng ấy, Lời Chúa hôm nay vang lên như một nốt trầm mặc, kéo chúng ta trở về với nhịp điệu nguyên thủy của tạo hóa, nhịp điệu của sự kiên trì và lòng nhẫn nại trong tiến trình cứu độ.

Khi lật lại những trang Tin Mừng, chúng ta thấy Đức Giêsu là một bậc thầy trong việc sử dụng những hình ảnh bình dị của đời thường để diễn tả những mầu nhiệm cao siêu của Nước Trời. Hôm nay, Người dùng hình ảnh hạt giống và sự nảy mầm. Hình ảnh này không xa lạ với những con người vùng Palestine thời đó, và cũng chẳng xa lạ gì với chúng ta. Một hạt giống khi gieo xuống đất, nó không thể ngay lập tức trở thành một cây đại thụ hay một cánh đồng lúa chín vàng chỉ sau một đêm. Nó cần thời gian. Nó cần sự im lặng của lòng đất. Nó cần sự mục nát của chính bản thân hạt giống để giải phóng mầm sống bên trong. Đức Giêsu nói rằng người gieo giống cứ ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ nảy mầm và mọc lên mà người đó không biết. Đây chính là một sự mặc khải quan trọng về quyền năng của Thiên Chúa và bản chất của Nước Trời: sức sống của Nước Thiên Chúa không phụ thuộc vào nỗ lực điều khiển của con người, nhưng phụ thuộc vào ân sủng tự thân và sự kiên trì đợi chờ của Đấng Gieo Giống.

Nhìn sâu vào dụ ngôn thứ nhất, chúng ta thấy một thái độ rất lạ lùng của người gieo giống. Ông ta gieo rồi... đi ngủ. Phải chăng ông ta thiếu trách nhiệm? Thưa không, đó chính là biểu tượng của lòng tin tưởng tuyệt đối vào quy luật của sự sống mà Thiên Chúa đã đặt để. Trong đời sống tâm linh, chúng ta thường rơi vào trạng thái lo âu thái quá. Chúng ta muốn thấy kết quả của lời cầu nguyện ngay lập tức. Chúng ta muốn thấy sự thay đổi của người thân, của cộng đoàn ngay khi chúng ta vừa lên tiếng. Khi kết quả chưa đến, chúng ta dễ dàng nản chí, bỏ cuộc, thậm chí là oán trách Chúa. Nhưng Thiên Chúa không vận hành thế gian theo đồng hồ của con người. Ngài là Đấng kiên trì vô hạn. Ngài gieo hạt giống Tin Mừng vào lòng nhân thế từ ngàn xưa, và Ngài vẫn kiên nhẫn đợi chờ qua bao thế kỷ, qua bao thăng trầm của lịch sử nhân loại để gặt hái những linh hồn. Sự kiên trì của Thiên Chúa chính là cơ hội cho chúng ta được cứu độ. Nếu Thiên Chúa cũng "ăn sổi ở thì" như con người, nếu Ngài phán xét chúng ta ngay khi chúng ta vừa phạm lỗi, thì liệu ai trong chúng ta còn có thể đứng vững?

Chuyển sang dụ ngôn hạt cải, Đức Giêsu lại một lần nữa nhấn mạnh đến sự tương phản giữa khởi đầu khiêm tốn và kết thúc vĩ đại. Hạt cải nhỏ nhất trong các loại hạt, nhưng khi lớn lên lại thành cây rau lớn nhất, đến nỗi chim trời có thể đến ẩn náu. Đây là bài học về sự kiên trì trong sự nhỏ bé. Đôi khi chúng ta coi thường những việc đạo đức nhỏ bé, những hy sinh âm thầm hằng ngày vì nghĩ rằng chúng chẳng thấm vào đâu so với biển đời mênh mông. Nhưng Nước Trời bắt đầu từ những điều "tý teo" như thế. Một lời cầu nguyện ngắn, một nụ cười cảm thông, một sự nhẫn nhịn trong gia đình... tất cả đều là những hạt cải đức tin. Nếu chúng ta không kiên trì chăm sóc những hạt giống nhỏ bé đó, chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được một cây đại thụ đức tin vững chãi trước những giông bão của cuộc đời. Ân sủng của Thiên Chúa cần thời gian để "thẩm thấu" và biến đổi bản chất con người từ bên trong, giống như hạt cải cần thời gian để hút chất dinh dưỡng từ lòng đất mà vươn mình lên cao.

Thực tế đời sống đức tin không phải lúc nào cũng là những ngày nắng đẹp. Có những lúc chúng ta phải đối diện với "đêm tối của đức tin". Đó là những giai đoạn mà dường như Thiên Chúa thinh lặng, những lời cầu xin rơi vào khoảng không, và những khốn khó cứ dồn dập đổ xuống. Trong cơn thử thách đó, con người dễ bị cám dỗ đi tìm những sự an ủi tức thời, những lối thoát nhanh chóng mang tính trần tục. Chúng ta muốn có một "phép lạ mì ăn liền" để giải quyết mọi rắc rối. Nhưng Tin Mừng hôm nay nhắc nhở chúng ta rằng: Ơn cứu độ không phải là một món hàng có thể mua bằng sự nôn nóng. Ơn cứu độ là một hành trình thanh luyện. Lửa thử vàng, gian nan thử đức. Sự kiên trì trong đêm tối chính là bằng chứng xác thực nhất của một đức tin trưởng thành. Một đức tin chỉ biết tung hô Chúa khi mọi sự hanh thông thì mới chỉ là đức tin bề nổi. Một đức tin dám bám chặt lấy Chúa khi chẳng thấy ánh sáng đâu mới là đức tin có giá trị cứu chuộc.

Vấn đề mục vụ đặt ra cho chúng ta hôm nay chính là làm thế nào để sống kiên trì trong một thế giới đầy biến động. Trước hết, đó là sự kiên trì với chính bản thân mình. Chúng ta thường thất vọng vì những thói hư tật xấu cứ lặp đi lặp lại dù đã bao lần xưng tội và hứa sửa đổi. Nhưng hãy nhìn xem, Thiên Chúa vẫn kiên trì với chúng ta, vậy tại sao chúng ta lại tuyệt vọng với chính mình? Hãy can đảm bắt đầu lại mỗi ngày, hãy gieo lại hạt giống thiện chí dù nó đã từng bị bóp nghẹt bởi gai góc. Thứ đến, là sự kiên trì trong tương quan với tha nhân. Trong gia đình, giữa vợ chồng, cha mẹ và con cái, sự thiếu kiên nhẫn thường là nguồn cơn của đổ vỡ. Chúng ta muốn người khác phải thay đổi theo ý mình ngay lập tức mà quên rằng mỗi người có một "tiến trình nảy mầm" riêng. Sự kiên trì đồng hành, yêu thương và cầu nguyện cho nhau chính là cách chúng ta để cho hạt giống Nước Trời lớn lên trong tổ ấm của mình.

Hơn nữa, bài học về sự kiên trì còn mời gọi chúng ta nhìn lại cách thức chúng ta tham gia vào các hoạt động tông đồ và xã hội. Đừng chạy theo những thành công vang dội bên ngoài hay những con số thống kê hào nhoáng. Hãy học cách gieo hạt trong âm thầm và để Thiên Chúa cho nó mọc lên. Một cộng đoàn đức tin vững mạnh không được xây dựng bằng những phong trào rầm rộ rồi chợt tắt, nhưng bằng sự trung thành bền bỉ với Lời Chúa, với Thánh Thể và với việc bác ái hằng ngày. Ơn cứu độ là một tiến trình "hữu cơ", nó cần được nuôi dưỡng bằng nước mắt của sự sám hối và mồ hôi của sự lao nhọc kiên trì, chứ không phải bằng những chiêu trò quảng bá hay tâm lý đám đông.

Lạy Chúa, giữa một thế giới đang quay cuồng trong vòng xoáy của sự tốc độ và hưởng thụ, xin cho mỗi người chúng con biết dừng lại để lắng nghe nhịp sống của ân sủng. Xin ban cho con trái tim kiên nhẫn của người gieo giống, biết tin tưởng vào quyền năng của Chúa ngay cả khi mầm sống còn đang lẩn khuất dưới lớp đất sâu. Xin cho con hiểu rằng, để được cứu độ, không có con đường tắt nào khác ngoài con đường kiên trì vác thập giá mỗi ngày theo chân Đức Kitô. Bởi vì chỉ những ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy mới được cứu độ. Ước gì mỗi ngày trôi qua, chúng con biết âm thầm gieo những hạt cải yêu thương, để đến ngày sau hết, chúng con được cùng Chúa gặt hái niềm vui vĩnh cửu trong vương quốc ánh sáng. Amen.

 
Lm. Anmai, CSsR

 
SỨC MẠNH ÂM THẦM CỦA TIN MỪNG VÀ NIỀM HY VỌNG TRONG CÁNH ĐỒNG TRUYỀN GIÁO

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, sứ điệp Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe trong Tin Mừng theo thánh Marcô hôm nay đưa chúng ta trở về với những hình ảnh bình dị nhất của đời sống nông nghiệp: hạt giống, mảnh đất, và sự lớn lên kỳ diệu của thiên nhiên. Qua hai dụ ngôn ngắn gọn nhưng đầy sức súc tích về hạt giống tự mọc lên và hạt cải nhỏ bé, Chúa Giêsu không chỉ mạc khải về bản chất của Nước Thiên Chúa mà còn để lại cho mỗi người chúng ta, đặc biệt là những người đang dấn thân trong sứ vụ mục vụ, một bài học quý giá về lòng kiên nhẫn, niềm tín thác và sức sống nội tại của Tin Mừng.

Mở đầu đoạn Tin Mừng, Chúa Giêsu ví Nước Thiên Chúa như một người gieo hạt xuống đất. Một chi tiết rất đáng lưu ý là thái độ của người gieo: "người đó ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ đâm mầm và mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết nữa". Ở đây, Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh đến một chân lý thần học quan trọng: Nước Thiên Chúa có một sức sống tự thân, độc lập với nỗ lực của con người. Người gieo giống đã làm phần việc của mình là gieo hạt, nhưng việc hạt giống nảy mầm, thành cây, đâm bông và kết hạt lại là một tiến trình kỳ diệu mà chỉ Thiên Chúa mới là tác giả. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, trong đời sống đức tin và trong công cuộc loan báo Tin Mừng, chúng ta đôi khi quá lo lắng về kết quả, quá chú trọng đến những kỹ thuật và phương pháp mà quên mất rằng chính Thiên Chúa mới là Đấng làm cho lớn lên.

Sự "không hay biết" của người gieo giống không phải là sự thờ ơ, mà là một sự tín thác tuyệt đối vào quy luật của sự sống mà Thiên Chúa đã đặt để. Đất tự nó làm cho cây lúa mọc lên. Hình ảnh này diễn tả sức mạnh nội tại của Lời Chúa. Khi Lời được gieo vào lòng người, vào môi trường sống, Lời ấy không bao giờ trở về trống rỗng. Nó có sức mạnh biến đổi âm thầm nhưng mãnh liệt. Trong thực tế mục vụ, có những lúc chúng ta cảm thấy mệt mỏi vì dường như những nỗ lực của mình không mang lại kết quả tức thời, những hạt giống yêu thương và sự thật mà chúng ta gieo vãi dường như bị vùi lấp trong mảnh đất khô cằn của thế giới hôm nay. Tuy nhiên, dụ ngôn mời gọi chúng ta hãy có cái nhìn của đức tin: Thiên Chúa vẫn đang làm việc ngay cả khi chúng ta "ngủ", Ngài vẫn đang âm thầm tưới gội và nuôi dưỡng những mầm non đức tin trong tâm hồn các tín hữu mà chúng ta không thể thấu hiểu hết bằng lý trí tự nhiên.

Tiến trình lớn lên của Nước Trời được mô tả theo từng giai đoạn: "trước hết thành cây, rồi đâm bông, rồi kết hạt". Đây là một tiến trình tiệm tiến, không thể vội vàng. Thiên Chúa không làm phép lạ để biến một hạt giống thành bông lúa chín vàng chỉ trong một đêm. Ngài tôn trọng quy luật thời gian và sự trưởng thành tự nhiên. Bài học mục vụ ở đây chính là sự kiên nhẫn. Một mục tử hay một người tông đồ đích thực là người biết chờ đợi thời điểm của Thiên Chúa. Chúng ta không thể ép buộc một linh hồn phải thánh thiện ngay lập tức, cũng không thể đòi hỏi một cộng đoàn giáo xứ thay đổi diện mạo chỉ sau vài bài giảng. Sự vội vàng trong mục vụ đôi khi dẫn đến sự áp đặt và làm tổn thương những mầm non đức tin còn non yếu. Chúng ta được mời gọi đi cùng nhịp bước với Thiên Chúa, Đấng luôn nhẫn nại với những bước đi chậm chạp và yếu đuối của con người.

Tiếp đến, Chúa Giêsu dùng hình ảnh hạt cải để so sánh với Nước Thiên Chúa. Hạt cải là loại hạt nhỏ bé nhất, nhưng khi mọc lên lại thành cây rau lớn nhất, đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng. Sự tương phản giữa cái "nhỏ bé nhất" và cái "lớn nhất" chính là đặc trưng của Nước Trời. Nước Thiên Chúa không khởi đầu bằng những hào nhoáng, quyền lực hay những con số khổng lồ theo tiêu chuẩn trần thế. Nước ấy bắt đầu từ một hài nhi nằm trong máng cỏ, từ một nhóm môn đệ thất học, và từ cái chết của một người bị đóng đinh trên thập giá. Nhưng từ sự nhỏ bé, khiêm hạ và "hư không" đó, sức sống của Thiên Chúa đã bung tỏa và bao phủ khắp hoàn cầu.

Trong bối cảnh xã hội ngày nay, nơi người ta thường tôn thờ những gì to lớn, vĩ đại và hiệu quả tức thì, dụ ngôn hạt cải là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ. Đôi khi chúng ta mặc cảm vì Giáo hội của mình nhỏ bé, vì những hoạt động bác ái của mình chẳng thấm tháp gì so với nhu cầu bao la của xã hội, hoặc vì tiếng nói của chúng ta quá yếu ớt giữa những ồn ào của thế gian. Nhưng Chúa Giêsu bảo chúng ta đừng sợ. Giá trị của Nước Trời không nằm ở kích thước ban đầu mà nằm ở sức sống bên trong. Một cử chỉ yêu thương nhỏ bé, một lời an ủi chân thành, một đời sống cầu nguyện âm thầm của một nữ tu hay một cụ già... tất cả đều là những hạt cải mang tiềm năng của một đại thụ. Mục vụ không phải là làm những điều phi thường để được tung hô, mà là gieo những hạt cải khiêm tốn với tình yêu phi thường.

Hình ảnh "chim trời tới núp bóng" dưới cành cây cải to lớn gợi lên tính chất bao trùm và đón nhận của Nước Thiên Chúa. Giáo hội, với tư cách là dấu chỉ của Nước Trời, phải là nơi trú ẩn an toàn, là mái nhà ấm áp cho mọi tâm hồn, đặc biệt là những người bị gạt ra bên lề, những người tội lỗi và đau khổ. Một cộng đoàn mục vụ đích thực không phải là một câu lạc bộ khép kín của những người đạo đức, nhưng là một cây đại thụ có tán lá đủ rộng để đón nhận mọi loại "chim trời". Bài học mục vụ ở đây là tinh thần hiệp hành và mở ra. Chúng ta cần kiến tạo những không gian mà ở đó con người cảm thấy được yêu thương, được bảo vệ và được tôn trọng trong sự khác biệt của họ.

Đoạn Tin Mừng kết thúc bằng một ghi nhận về cách dạy dỗ của Chúa Giêsu: Người dùng dụ ngôn để giảng dạy "tùy sức họ có thể hiểu được". Đây là một mẫu mực tuyệt vời về khoa sư phạm đức tin. Chúa Giêsu không dùng những lý thuyết cao siêu hay ngôn từ bác học để đánh đố dân chúng. Người dùng chính những chất liệu của đời sống thường nhật để dẫn đưa họ vào mầu nhiệm Nước Trời. Người tôn trọng trình độ, tâm thế và khả năng tiếp nhận của từng đối tượng. Đối với các môn đệ, những người có tương quan thân tình hơn, Người giải thích mọi sự khi ở riêng với các ông.

Điều này gợi ý cho chúng ta về việc huấn giáo và giảng thuyết trong môi trường mục vụ hôm nay. Bài giảng hay công việc mục vụ không phải là để phô diễn kiến thức của người nói, mà là để Lời Chúa chạm đến trái tim người nghe. Chúng ta cần học cách "nhập thể" vào ngôn ngữ và văn hóa của những người mình phục vụ. Đồng thời, việc "ở riêng với Chúa" là điều kiện tiên quyết để một người tông đồ có thể giải mã được những mầu nhiệm của Lời. Nếu không có những giây phút riêng tư bên Thánh Thể, nếu không có đời sống nội tâm sâu sắc, chúng ta sẽ chỉ là những người thợ nói về Chúa mà không phải là người giới thiệu Chúa. Chỉ khi chúng ta được Chúa giải thích cho nghe trong sự thinh lặng của tâm hồn, chúng ta mới có thể trở thành những sứ giả trung thành của Tin Mừng.

Kính thưa cộng đoàn, nhìn lại hai dụ ngôn hạt giống, chúng ta thấy một sợi chỉ đỏ xuyên suốt: đó là quyền năng của Thiên Chúa và sự cộng tác âm thầm của con người. Chúng ta gieo, nhưng Chúa cho mọc. Chúng ta là những hạt cải nhỏ bé, nhưng Chúa làm nên cây đại thụ. Niềm hy vọng của chúng ta không dựa trên sức riêng mình, nhưng dựa trên lời hứa và sức sống của Đấng đã chiến thắng sự chết. Trong cánh đồng mục vụ bao la, có lẽ có lúc chúng ta thấy lúa tốt bị cỏ lùng lấn át, có lúc chúng ta thấy hạt giống mình gieo bị chim chóc ăn mất hay bị gai góc bóp nghẹt. Nhưng đừng vì thế mà ngã lòng. Quy luật của Nước Trời là quy luật của sự âm thầm và bền bỉ.

Mùa gặt chắc chắn sẽ đến. "Khi lúa chín, người ấy liền gặt vì đã đến mùa". Thiên Chúa là chủ mùa gặt, và Ngài biết rõ lúc nào là thời điểm hoàn hảo nhất. Bổn phận của chúng ta là cứ tiếp tục gieo, tiếp tục tin và tiếp tục hy vọng. Mỗi hành động nhỏ chúng ta làm trong danh Chúa đều mang trong mình sức mạnh của sự vĩnh cửu. Xin Chúa cho mỗi người chúng ta, đặc biệt là các mục tử và những người đang phục vụ trong các cộng đoàn, luôn giữ được niềm vui của người gieo giống, sự nhẫn nại của người nông dân và lòng khiêm tốn của hạt cải nhỏ bé, để qua cuộc đời chúng ta, Nước Thiên Chúa được hiển trị và muôn dân được hưởng bóng mát bình an của Người. Amen.

 
Lm. Anmai, CSsR
 
 
 
SỨC MẠNH ÂM THẦM VÀ SỰ TRƯỞNG THÀNH CỦA NƯỚC THIÊN CHÚA TRONG LÒNG THẾ GIỚI

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, sứ điệp Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta trở về với những hình ảnh mộc mạc của đời sống nông nghiệp, nhưng lại chứa đựng những mầu nhiệm khôn tả về cách thức Thiên Chúa vận hành trong lịch sử nhân loại và trong từng tâm hồn. Chúa Giê-su dùng dụ ngôn – một lối dạy dỗ vừa ẩn dụ vừa mời gọi khám phá – để mô tả về Nước Thiên Chúa. Đây không phải là một vương quốc được xây dựng bằng quyền lực chính trị hay những cuộc cách mạng ồn ào, mà là một thực tại thiêng liêng bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, lớn lên trong thầm lặng và kết thúc bằng một mùa gặt huy hoàng của ân sủng. Chúng ta hãy dừng lại để chiêm ngắm hình ảnh người gieo giống: anh ta gieo hạt xuống đất, rồi đêm hay ngày, dù anh ta ngủ hay thức, hạt giống cứ tự nhiên đâm mầm và mọc lên. Chi tiết này trong chú giải Kinh Thánh nhấn mạnh đến một hạn từ quan trọng trong tiếng Hy Lạp là "automate", nghĩa là "tự động" hay "tự thân". Điều này khẳng định rằng sức mạnh nội tại của Nước Thiên Chúa không phụ thuộc vào nỗ lực đơn thuần của con người, mà đến từ quyền năng tự tại của Lời Thiên Chúa.

Trong thực tế mục vụ, chúng ta thường rơi vào cơn cám dỗ muốn thấy kết quả ngay lập tức. Chúng ta tổ chức những sự kiện lớn, những chương trình giáo lý rầm rộ và đôi khi chúng ta cảm thấy nản lòng khi không thấy sự thay đổi tức thời nơi cộng đoàn. Nhưng dụ ngôn hạt giống tự mọc lên là một liều thuốc an thần cho những tâm hồn mục tử đang lo âu. Thiên Chúa có nhịp điệu riêng của Người. Người gieo giống chỉ việc gieo và tin tưởng. Việc hạt giống nảy mầm là chuyện giữa hạt giống và lòng đất, giữa ơn thánh và tự do của con người. Bài học mục vụ ở đây chính là lòng kiên nhẫn. Chúng ta được gọi để trở thành những người gieo giống trung thành hơn là những người thợ gặt vội vã. Đôi khi, chính trong giấc ngủ của sự phó thác, chúng ta lại để cho Thiên Chúa làm việc tốt nhất. Một lời khuyên bảo, một gương sáng đạo đức chúng ta để lại trong lòng người khác có thể không trổ sinh hoa trái ngay hôm nay, nhưng nó đang âm thầm lớn lên trong bóng tối của tâm hồn họ, chờ đợi giờ của Thiên Chúa.

Tiếp đến, Chúa Giê-su mô tả sự tăng trưởng theo từng giai đoạn: trước hết thành cây, rồi đâm bông, sau cùng là kết hạt. Đây là một tiến trình tất yếu của sự sống. Không thể có một bông lúa nếu không có quá trình mục nát của hạt giống và sự vươn lên của mầm xanh. Trong đời sống tâm linh, chúng ta không thể đốt cháy giai đoạn. Một người tân tòng cần thời gian để bén rễ trong đức tin, một tội nhân cần thời gian để hoán cải thực sự. Bài học mục vụ ở đây là sự tôn trọng lộ trình tâm linh của mỗi cá nhân. Chúng ta không thể ép buộc một người phải trở nên thánh thiện ngay lập tức bằng những quy tắc khô khan. Thay vào đó, giáo hội phải là môi trường "đất tốt" để nâng đỡ từng giai đoạn phát triển của họ. Khi lúa chín, người ấy liền gặt vì đã đến mùa. Hình ảnh mùa gặt ám chỉ ngày cánh chung, ngày mà mọi nỗ lực âm thầm sẽ được phơi bày trong ánh sáng vinh quang. Điều đó nhắc nhở chúng ta sống trong tinh thần hy vọng và tỉnh thức, biết rằng mỗi hành động nhỏ bé vì danh Chúa đều có giá trị vĩnh cửu.

Sang dụ ngôn thứ hai, Chúa Giê-su dùng hình ảnh hạt cải – hạt nhỏ bé nhất trong các loại hạt trên mặt đất theo cách nói so sánh của người Do Thái đương thời. Sự tương phản giữa sự nhỏ bé ban đầu và sự vĩ đại sau cùng chính là đặc điểm cốt lõi của Nước Trời. Một hạt cải li ti có thể mọc thành một cây rau lớn, thậm chí cao tới vài mét, đủ sức cho chim trời tới núp bóng. Đây là một biểu tượng về tính bao quát của ơn cứu độ. Nước Thiên Chúa không phải là một câu lạc bộ dành riêng cho một nhóm người ưu tú, nhưng là một "cây lớn" che chở mọi dân tộc, mọi thành phần xã hội. Trong mục vụ, chúng ta thường bị lóa mắt bởi những con số lớn, những công trình hoành tráng, nhưng Chúa lại mời gọi chúng ta chú tâm vào "những hạt cải". Đó là một nụ cười an ủi cho người nghèo, một giờ chầu Thánh Thể lặng lẽ, một việc bổn phận nhỏ bé được làm với tình yêu lớn lao. Chính những điều khiêm tốn này lại mang trong mình DNA của Nước Trời.

Hình ảnh "chim trời đến núp bóng" gợi lại lời tiên tri trong sách Ê-zê-ki-ên và Đa-ni-ên, ám chỉ các dân ngoại cũng được mời gọi vào chung hưởng ơn cứu độ của Israel. Bài học mục vụ cho giáo xứ chúng ta là tinh thần đón tiếp. Giáo xứ có thực sự là nơi trú ẩn cho những tâm hồn mệt mỏi, cho những người đang bị gạt ra bên lề xã hội, hay chúng ta đang vô tình tạo ra những rào cản bằng sự xét đoán và tự phụ? Nước Thiên Chúa phải là một bóng mát bình an giữa sa mạc khô cằn của thế gian. Mỗi Kitô hữu phải là một nhánh cây khỏe mạnh để người khác có thể tựa vào. Sự lớn mạnh của một cộng đoàn không đo bằng chiều cao của tháp chuông, mà đo bằng độ rộng của lòng nhân ái và khả năng dung nạp những người khác biệt.

Tin Mừng kết luận bằng việc lưu ý rằng Chúa Giê-su dùng nhiều dụ ngôn tùy theo sức họ có thể hiểu được. Điều này cho thấy phương pháp sư phạm tuyệt vời của Chúa: Người hạ mình xuống tầm mức của con người để nâng con người lên tầm mức của Thiên Chúa. Người không dùng những lý thuyết trừu tượng nhưng dùng hơi thở của cuộc sống thường nhật để giảng dạy. Đây là gợi ý quý giá cho các nhà mục vụ và những người làm công tác sư phạm đức tin. Chúng ta cần học ngôn ngữ của thời đại, học cách trình bày Tin Mừng sao cho sống động và gần gũi với nỗi đau, niềm vui của con người hôm nay. Tuy nhiên, Chúa cũng dành riêng thời gian để giải thích cho các môn đệ. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đào sâu đức tin và đời sống chiêm niệm. Để hiểu được mầu nhiệm Nước Trời, chúng ta cần một mối tương quan cá vị với Thầy Giê-su, cần những giây phút "ở riêng" với Người trong cầu nguyện và thinh lặng.

Kính thưa cộng đoàn, nhìn vào thế giới hôm nay, có vẻ như Nước Thiên Chúa đang bị lấn át bởi quyền lực của bóng tối, của bạo lực và sự vô cảm. Nhưng dụ ngôn hôm nay củng cố niềm tin cho chúng ta: hạt giống đã được gieo, và nó đang mọc lên! Thiên Chúa vẫn đang làm việc, dù thế gian có vẻ như đang ngủ quên. Chúng ta không được phép thất vọng. Mỗi thánh lễ chúng ta tham dự, mỗi lời kinh chúng ta đọc, mỗi hy sinh chúng ta dâng hiến đều là những hạt cải đang âm thầm bén rễ. Sức mạnh của Nước Trời không nằm ở sự ồn ào nhưng nằm ở sự kiên trì. Nước ấy không đến bằng sự ép buộc nhưng bằng sự thu hút của tình yêu.

Trong mục vụ gia đình, cha mẹ chính là những người gieo giống đầu tiên. Đừng lo lắng khi thấy con cái chưa ngoan, hay khi những giá trị đạo đức mà chúng ta truyền dạy dường như bị xã hội hiện đại phủ lấp. Hãy tiếp tục gieo bằng tình yêu và tưới gội bằng nước mắt của lời cầu nguyện. Đất lòng của con trẻ sẽ tự làm cho hạt giống nảy mầm vào thời điểm mà chỉ Thiên Chúa mới biết. Trong mục vụ giáo xứ, mỗi đoàn thể, mỗi ban ngành hãy làm việc với tâm thế của người gieo giống: tận hiến hết mình nhưng không chiếm hữu kết quả. Chúng ta chỉ là những đầy tớ vô dụng, làm việc theo ý muốn của Đấng Sai Bảo, và hãy để Ngài hoàn tất những gì Ngài đã khởi sự.

Tóm lại, sứ điệp của hai dụ ngôn hôm nay là một lời mời gọi bước vào hành trình của đức cậy. Hãy tin vào sức mạnh của cái nhỏ bé. Hãy kiên nhẫn với sự tăng trưởng thầm lặng. Và hãy mở rộng vòng tay để trở thành bóng mát cho cuộc đời. Khi chúng ta chấp nhận trở nên nhỏ bé như hạt cải, khi chúng ta biết phó thác việc nảy mầm cho quyền năng Thiên Chúa, thì chính lúc đó, Nước Trời đang hiển trị giữa chúng ta. Ước gì mỗi chúng ta đều trở thành những "người nông dân của Nước Trời", hăng say gieo vãi hạt giống lời Chúa và tin yêu và mong đợi ngày mùa gặt vĩnh cửu trên trời. Đó chính là ý nghĩa sau cùng của cuộc đời người Kitô hữu: khởi đầu bằng một niềm tin nhỏ bé và kết thúc bằng một tình yêu bao la trong vòng tay Thiên Chúa. Amen.

 
Lm. Anmai, CSsR
 
 
SỨC MẠNH ÂM THẦM CỦA NƯỚC THIÊN CHÚA

Trong hành trình rao giảng Tin Mừng tại Galilê, Chúa Giêsu thường dùng những hình ảnh bình dị của đời sống nông nghiệp để mạc khải về mầu nhiệm Nước Trời. Hôm nay, chúng ta dừng lại trước hai dụ ngôn đặc sắc: hạt giống tự mọc lên và hạt cải li ti. Đây không chỉ là những bài học về thiên nhiên, mà là một mặc khải tiệm tiến về cách thức Thiên Chúa vận hành lịch sử cứu độ và cách Người mời gọi chúng ta cộng tác trong vườn nho của Người.

Mở đầu đoạn Tin Mừng, hình ảnh người gieo giống hiện lên với một thái độ đầy tin tưởng và phó thác. "Người đó ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ đâm mầm và mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết nữa." Chi tiết này gợi lên một thực tại quan trọng trong đời sống đức tin: Nước Thiên Chúa có một sức sống nội tại mãnh liệt và độc lập. Hạt giống là Lời Chúa, là ân sủng, là chính Đức Kitô được gieo vào lòng thế giới và lòng người. Một khi hạt giống đã chạm đất, một tiến trình mầu nhiệm bắt đầu diễn ra. Người nông dân có thể chăm sóc, tưới bón, nhưng ông không thể "ép" hạt giống nảy mầm bằng sức riêng của mình. Sự tăng trưởng của Nước Trời không lệ thuộc vào những toan tính hay nỗ lực thuần túy của con người, mà lệ thuộc vào quyền năng biến đổi của Chúa Thánh Thần. Đây là bài học về sự khiêm tốn cho những người làm mục vụ. Đôi khi chúng ta quá lo lắng về kết quả, quá căng thẳng về những con số hay những thành công bề nổi, mà quên mất rằng chính Thiên Chúa mới là Đấng làm cho lớn lên. Việc "ngủ hay thức" của người nông dân không làm gián đoạn kế hoạch của Chúa; nó nhắc nhở chúng ta về sự bình an trong phục vụ. Chúng ta làm hết trách nhiệm của mình rồi hãy để Chúa làm phần của Người.

Đi sâu vào chú giải, cụm từ "đất tự nó làm cây lúa mọc lên" (automate) trong nguyên bản Hy Lạp mang nghĩa là "tự động" hoặc "tự phát". Điều này nhấn mạnh rằng Nước Thiên Chúa mang trong mình một động lực không gì ngăn cản nổi. Tiến trình này diễn ra từng bước: "trước hết thành cây, rồi đâm bông, rồi kết hạt". Thiên Chúa không vội vã. Người tôn trọng quy luật thời gian và sự trưởng thành tự nhiên của tâm hồn. Trong mục vụ, đây là lời nhắc nhở về sự kiên nhẫn. Chúng ta không thể gặt hái khi lúa còn xanh, cũng không thể đòi hỏi một tội nhân hoán cải tức khắc chỉ sau một lời khuyên. Mỗi linh hồn có một nhịp điệu riêng, và Giáo hội cần đồng hành với họ bằng sự nhẫn nại của người nông dân chờ đợi mùa gặt. Giai đoạn "người ấy liền gặt vì đã đến mùa" khẳng định tính cánh chung của Nước Trời. Sẽ có một ngày của sự thu hoạch, ngày mà mọi nỗ lực âm thầm sẽ được tỏ rạng trong vinh quang của Thiên Chúa.

Chuyển sang dụ ngôn hạt cải, Chúa Giêsu dùng sự tương phản cực độ để dạy chúng ta về đức tin. Hạt cải nhỏ bé nhất, nhưng khi mọc lên lại thành cây rau lớn nhất, đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng. Hình ảnh này là một biểu tượng tiên tri về Giáo hội. Thuở ban đầu, Giáo hội chỉ là một nhóm nhỏ các môn đệ nhút nhát tại Giêrusalem, một "hạt cải" khiêm tốn giữa đế quốc La Mã hùng mạnh. Nhưng qua dòng lịch sử, dưới tác động của Chúa Thánh Thần, hạt cải ấy đã vươn mình thành một cây cổ thụ che bóng mát cho mọi dân tộc. Bài học mục vụ ở đây chính là đừng bao giờ khinh thường những khởi đầu nhỏ bé. Một nghĩa cử yêu thương nhỏ, một lời cầu nguyện âm thầm, một cộng đoàn giáo họ vùng sâu vùng xa... tất cả đều mang tiềm năng của một đại thụ. Trong một thế giới ưa chuộng những cái gì hoành tráng, ồn ào và vĩ đại, Chúa Giêsu lại mời gọi chúng ta tin vào sức mạnh của sự nhỏ bé. "Núp bóng" dưới cành cây hạt cải còn gợi lên sứ mạng của Giáo hội là nơi trú ẩn, nơi đem lại bình an và sự bảo vệ cho những tâm hồn mệt mỏi và bơ vơ.

Lời kết của đoạn Tin Mừng cho thấy phương pháp sư phạm của Chúa Giêsu: Người nói bằng dụ ngôn tùy theo sức họ có thể hiểu được. Chúa không áp đặt chân lý một cách khô khan, nhưng Người dùng ngôn ngữ của tình yêu và sự gần gũi để chạm đến trái tim dân chúng. Tuy nhiên, với các môn đệ, Người "giải thích tất cả cho các ông". Đây là đặc quyền của sự thân tình. Để hiểu sâu mầu nhiệm Nước Trời, chúng ta không thể chỉ đứng trong đám đông để nghe, mà phải "ở riêng" với Chúa trong cầu nguyện và chiêm niệm. Chỉ trong sự thinh lặng của tương quan cá vị, những ẩn dụ của cuộc đời mới trở nên sáng tỏ.

Áp dụng vào thực tế mục vụ hôm nay, bài Tin Mừng thúc bách chúng ta nhìn lại thái độ dấn thân của mình. Có bao giờ chúng ta nản lòng vì thấy hạt giống mình gieo mãi chưa nảy mầm? Có bao giờ chúng ta cảm thấy mình quá nhỏ bé trước những thách đố của thời đại? Chúa Giêsu trả lời chúng ta: Hãy cứ gieo đi với tất cả tình yêu. Hạt giống có sức mạnh riêng của nó. Nhiệm vụ của chúng ta là trở thành những cộng tác viên khiêm tốn, biết gieo trồng trong hy vọng và biết chờ đợi trong tín thác. Nước Thiên Chúa không được xây dựng bằng những tiếng vang của quyền lực, nhưng bằng sức sống âm thầm của ân sủng đang âm thầm biến đổi thế giới từ bên trong.

Sau cùng, hình ảnh mùa gặt là lời nhắc nhở về trách nhiệm. Dù Chúa làm cho hạt giống mọc lên, nhưng Người vẫn cần bàn tay của người thợ gặt khi lúa chín. Chúng ta được gọi để nhận ra những "dấu chỉ thời đại", nhận ra lúc nào linh hồn đã sẵn sàng để thu hoạch về cho Chúa. Ước mong sao, qua bài Tin Mừng này, mỗi người chúng ta biết sống tinh thần của hạt cải: nhỏ bé trong khiêm hạ nhưng vĩ đại trong tình yêu và sức sống, để Giáo hội thực sự trở thành mái nhà bình an cho mọi loài thụ tạo.
 
Lm. Anmai, CSsR
 
 
MẦU NHIỆM SỨC SỐNG CỦA NƯỚC THIÊN CHÚA VÀ TIẾN TRÌNH ÂM THẦM CỦA ÂN SÚNG
 
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, sứ điệp Lời Chúa mà chúng ta vừa nghe trong Tin Mừng theo thánh Marcô không đơn thuần là những quan sát về nông nghiệp, mà là một mạc khải sâu sắc về bản chất của Triều Ðại Thiên Chúa đang hiện diện giữa nhân loại. Chúa Giêsu, vị Thầy nhân lành, đã dùng những hình ảnh gần gũi nhất như hạt giống, mảnh đất, người gieo giống và hạt cải để dẫn đưa chúng ta vào một thực tại thiêng liêng vừa huyền bí, vừa thực tế. Qua hai dụ ngôn ngắn gọn nhưng súc tích này, Người mời gọi chúng ta chiêm ngắm sức mạnh tự thân của Lời Chúa và sự phát triển kỳ diệu của Nước Trời, đồng thời định hướng lại thái độ mục vụ và đời sống đức tin của mỗi người trong hành trình lữ thứ trần gian.

Mở đầu bài Tin Mừng, Chúa Giêsu dùng hình ảnh hạt giống được gieo xuống đất. Điểm đặc biệt nhất trong dụ ngôn đầu tiên này chính là sự tự động, tính "tự lực" của hạt giống: "người đó ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ đâm mầm và mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết nữa". Đây là một ghi nhận đầy kinh ngạc về quyền năng của Thiên Chúa. Trong đời sống tâm linh, hạt giống chính là Lời Chúa, là ân sủng. Khi Lời đã được gieo vào lòng người, nó mang trong mình một sức sống nội tại vượt ra ngoài sự kiểm soát hay hiểu biết của con người. Người gieo giống có thể là các tông đồ, là các linh mục, là cha mẹ, hay bất cứ ai làm chứng nhân cho Tin Mừng, nhưng sự tăng trưởng thực sự thuộc về Chúa. Chúng ta thường quá lo lắng, đôi khi rơi vào cơn cám dỗ muốn kiểm soát kết quả của công cuộc tông đồ, nhưng Chúa Giêsu nhắc nhở rằng Nước Thiên Chúa có nhịp điệu riêng của nó, một nhịp điệu của sự âm thầm và bền bỉ.

Sự "không hay biết" của người gieo giống không phải là sự thờ ơ, mà là biểu tượng của đức tin và sự phó thác. Đất tự nó làm cây lúa mọc lên: trước hết thành cây, rồi đâm bông, rồi kết hạt. Tiến trình này diễn ra một cách tiệm tiến. Thiên Chúa không làm mọi thứ ngay lập tức bằng những phép lạ nhãn tiền làm chấn động thế giới, nhưng Người làm việc qua quy luật của sự lớn lên. Điều này dạy chúng ta bài học về sự kiên nhẫn mục vụ. Trong một thế giới chạy theo tốc độ và hiệu quả tức thời, Giáo hội được mời gọi học cách chờ đợi. Có những linh hồn chúng ta chăm sóc, có những công việc mục vụ chúng ta khởi đầu, có thể hôm nay chưa thấy kết quả, nhưng sức sống của Thiên Chúa vẫn đang âm thầm vận hành dưới lớp đất sâu của tâm hồn.

Dụ ngôn thứ hai về hạt cải lại nhấn mạnh đến một khía cạnh khác: sự tương phản giữa khởi đầu khiêm tốn và kết thúc huy hoàng. Hạt cải được mô tả là "nhỏ bé nhất trong tất cả các hạt trên mặt đất". Đây chính là thực trạng của Chúa Giêsu và nhóm môn đệ thuở ban đầu, và cũng là thực trạng của Giáo hội trong nhiều giai đoạn lịch sử. Nước Thiên Chúa không bắt đầu bằng những đế chế hùng mạnh hay những đạo binh lẫy lừng, mà bắt đầu từ một hài nhi trong máng cỏ, từ một người thợ mộc Nazareth, và từ một nhóm ngư dân ít học. Tuy nhiên, cái nhỏ bé ấy khi được gieo vào lòng đất lịch sử đã trở thành "cây rau lớn nhất", đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng. Hình ảnh chim trời núp bóng gợi nhớ đến các sấm ngôn của ngôn sứ Ê-zê-ki-ên và Đa-ni-en về một vương quốc bao trùm mọi dân tộc. Nước Thiên Chúa có sức chứa vô biên, là mái nhà cho mọi tâm hồn tìm kiếm sự bình an.

Từ những chú giải trên, chúng ta rút ra những gợi ý mục vụ thực thiết cho đời sống đức tin. Thứ nhất, đó là bài học về sự khiêm nhường trong phục vụ. Người mục tử hay người giáo dân làm tông đồ cần ý thức mình chỉ là dụng cụ gieo giống. Chúng ta không "tạo ra" sự thánh thiện cho người khác, mà chỉ tạo điều kiện để hạt giống ân sủng nảy mầm. Khi hiểu rằng Nước Chúa lớn lên bằng quyền năng của Người, chúng ta sẽ thoát khỏi áp lực của sự thành công thế tục và tránh được căn bệnh kiêu ngạo đạo đức. Thứ hai là niềm hy vọng kiên vững. Dù thế giới có vẻ đầy dẫy những bóng tối và sự dữ, dù những nỗ lực truyền giáo dường như bị vùi lấp, chúng ta vẫn tin tưởng rằng hạt giống Tin Mừng vẫn đang âm thầm chuyển mình. Sức sống của Thiên Chúa là bất diệt.

Hơn nữa, bài học về hạt cải nhắc nhở chúng ta đừng bao giờ coi thường những giá trị nhỏ bé. Một lời cầu nguyện âm thầm, một cử chỉ bác ái đơn sơ, một sự hy sinh không ai biết đến... tất cả đều là những hạt cải đang được gieo xuống. Trong chương trình của Thiên Chúa, không có gì là nhỏ bé nếu nó được gieo bằng tình yêu. Giáo hội và các cộng đoàn xứ đạo cần trở thành "cây rau lớn", thành nơi nương tựa cho những tâm hồn tan vỡ, những người bị gạt ra bên lề xã hội, để họ tìm thấy bóng mát của lòng thương xót Chúa.

Sau cùng, Tin Mừng ghi lại rằng Chúa Giêsu giải thích tất cả cho các môn đệ khi ở riêng với các ông. Đây là một chi tiết cực kỳ quan trọng cho đời sống tâm linh. Để hiểu được mầu nhiệm Nước Trời, chúng ta cần "ở riêng" với Chúa. Chỉ trong thinh lặng, trong cầu nguyện và trong sự kết hợp mật thiết với Chúa Kitô, chúng ta mới có thể thấu cảm được những dụ ngôn của cuộc đời. Mục vụ không chỉ là hoạt động bên ngoài, mà phải tuôn trào từ trải nghiệm "ở riêng" đó. Khi chúng ta có Chúa, cái nhìn của chúng ta về thế giới và con người sẽ thay đổi: chúng ta sẽ thấy sự hiện diện của Thiên Chúa ngay cả trong những điều bình thường nhất.
Nguyện xin Chúa cho mỗi chúng ta biết kiên trì gieo vãi hạt giống Tin Mừng bằng cả cuộc sống, và biết tin tưởng tuyệt đối vào sức sống thần linh đang vận hành trong Giáo hội và trong từng tâm hồn. Xin cho chúng ta luôn là những mảnh đất tốt để hạt giống Lời Chúa kết hoa trái dồi dào, góp phần làm cho Nước Chúa trị đến trên mặt đất này. Amen.

 
Lm. Anmai, CSsR
 
 
 
SỨC MẠNH CỦA NƯỚC THIÊN CHÚA

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, sứ điệp Lời Chúa mà chúng ta vừa lắng nghe hôm nay đưa chúng ta trở về với những hình ảnh rất đỗi bình dị của đời sống nông nghiệp: hạt giống, mảnh đất, tiến trình lớn lên âm thầm và sự kỳ diệu của mùa gặt. Qua những dụ ngôn về Nước Thiên Chúa, Chúa Giêsu không trình bày một định nghĩa triết học khô khan về vương quốc của Ngài, nhưng Ngài dùng ngôn ngữ của sự sống, của thiên nhiên để diễn tả một thực tại siêu việt đang hiện hữu ngay giữa lòng thế giới. Nước Thiên Chúa không phải là một vương quốc của quyền lực chính trị hay những biểu dương rầm rộ, mà là một sức sống nội tại, mạnh mẽ và đầy huyền nhiệm.

Trước hết, chúng ta chiêm ngắm dụ ngôn hạt giống tự mọc lên. Điểm đặc sắc nhất trong đoạn Tin Mừng này chính là thái độ của người gieo giống: "người đó ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ đâm mầm và mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết nữa". Ở đây, Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh đến tính chủ động của Thiên Chúa và sức mạnh tự thân của Lời Ngài. Trong đời sống mục vụ và đức tin, chúng ta thường rơi vào cơn cám dỗ muốn kiểm soát mọi kết quả, muốn thấy ngay những thành quả nhãn tiền của những nỗ lực tông đồ. Thế nhưng, Tin Mừng nhắc nhở rằng: chính Thiên Chúa mới là Đấng làm cho lớn lên. Đất "tự nó" làm cây lúa mọc lên. Chữ "tự nó" (trong tiếng Hy Lạp là automate) khẳng định rằng Nước Thiên Chúa có một động lực riêng, một sức mạnh thần linh không phụ thuộc vào sự tính toán hay lo âu của con người. Nhiệm vụ của chúng ta là gieo vãi với niềm tín thác, còn sự sống nảy mầm là việc của Chúa.

Sự âm thầm của hạt giống dưới lòng đất dạy chúng ta bài học về sự kiên nhẫn mục vụ. Có những lúc các mục tử, các bậc cha mẹ hay những người làm công tác truyền giáo cảm thấy nản lòng vì dường như những hy sinh của mình chưa đem lại kết quả. Tuy nhiên, Thiên Chúa làm việc trong bóng tối của "đêm" và sự tĩnh lặng của "ngày". Quá trình từ hạt giống đến cây lúa, từ bông lúa đến hạt chín là một tiến trình tiệm tiến, không thể vội vàng. "Trước hết thành cây, rồi đâm bông, rồi kết hạt". Thiên Chúa tôn trọng quy luật của thời gian và sự tự do của con người. Điều này mời gọi chúng ta một cái nhìn bao dung hơn đối với những tâm hồn đang lầm lạc hoặc những cộng đoàn đang gặp khó khăn. Đừng vì thấy hạt chưa nảy mầm mà vội vã đào bới hay thất vọng, bởi lẽ mầm sống vẫn đang âm thầm hoạt động dưới sự tác động của Thánh Linh.

Tiếp đến, dụ ngôn hạt cải lại mở ra một chiều kích khác: sự tương phản giữa khởi đầu nhỏ bé và kết thúc huy hoàng. Hạt cải được gọi là "nhỏ bé nhất trong tất cả các hạt trên mặt đất", nhưng khi mọc lên lại trở thành "cây rau lớn nhất". Đây chính là logic của Tin Mừng. Thiên Chúa thích dùng những gì yếu kém, nhỏ bé của thế gian để làm nên những điều vĩ đại. Lịch sử cứu độ đã chứng minh điều đó: từ một cụ già Abraham hiếm muộn đến một dân tộc nô lệ tại Ai Cập, từ một thiếu nữ Maria khiêm hạ tại Nazareth đến nhóm mười hai ngư phủ ít học. Nước Thiên Chúa bắt đầu bằng một hài nhi trong máng cỏ và kết thúc bằng ơn cứu độ cho toàn nhân loại trên đồi Golgotha. Trong mục vụ, đôi khi chúng ta quá chú trọng đến những dự án quy mô, những sự kiện hoành tráng mà quên mất sức mạnh của những nghĩa cử yêu thương nhỏ bé, những lời cầu nguyện âm thầm hay những giờ chầu thánh thể lặng lẽ.

Hình ảnh "chim trời có thể tới núp bóng được" dưới cành lá của cây cải to lớn mang một ý nghĩa mục vụ sâu sắc về tính hiệp hành và đón nhận. Giáo hội, với tư cách là dấu chỉ của Nước Thiên Chúa, phải là nơi trú ẩn an toàn cho mọi tâm hồn. Một cộng đoàn Kitô hữu đích thực không phải là một ốc đảo khép kín, nhưng là một "cây đại thụ" đức tin có tán lá rộng mở để đón nhận những người mệt mỏi, những người bị gạt ra bên lề xã hội, và cả những người chưa nhận biết Chúa. Sứ vụ của chúng ta không chỉ là làm cho cây lớn lên, mà còn là tạo ra một không gian yêu thương, nơi mà mỗi người đều cảm thấy mình thuộc về và được bảo vệ.

Chúa Giêsu rao giảng bằng dụ ngôn "tùy sức họ có thể hiểu được". Đây là một mẫu mực cho việc sư phạm đức tin. Chúa không áp đặt những chân lý cao siêu vượt quá tầm nhận thức của dân chúng, nhưng Ngài đi vào thế giới của họ, dùng những hình ảnh gần gũi để dẫn đưa họ đến với chân lý. Người mục tử hôm nay cũng được mời gọi để "nhập thể" vào đời sống của đoàn chiên, biết lắng nghe tiếng nói của thời đại để trình bày sứ điệp Tin Mừng một cách sống động và hữu hiệu nhất. Việc Chúa giải thích riêng cho các môn đệ cho thấy tầm quan trọng của sự thân tình với Chúa Kitô. Nếu không có những giờ phút "ở riêng" với Thầy Chí Thánh trong cầu nguyện, chúng ta sẽ chỉ nghe thấy những dụ ngôn mà không hiểu được huyền nhiệm bên trong.

Cuối cùng, hình ảnh mùa gặt "vì đã đến mùa" nhắc nhở chúng ta về cùng đích của lịch sử. Mọi nỗ lực của chúng ta đều hướng về ngày cánh chung, ngày mà Thiên Chúa sẽ thu gom thành quả của tình yêu. Chúng ta gieo trong lệ sầu nhưng sẽ gặt trong vui sướng. Bài học mục vụ quan trọng nhất ở đây chính là sự hy vọng. Dù thế giới có vẻ như đang chìm đắm trong bóng tối của sự dữ hay sự thờ ơ tôn giáo, thì hạt giống Tin Mừng vẫn đang âm thầm lớn lên. Chúng ta không làm việc một mình, nhưng là cộng tác viên của Thiên Chúa. Hãy cứ gieo vãi bằng tất cả tình yêu, hãy cứ chăm sóc với tất cả sự tận tâm, và hãy để Thiên Chúa hoàn tất công trình của Ngài.

Ước mong mỗi người chúng ta, khi chiêm ngắm sự kỳ diệu của hạt giống, biết sống phó thác hơn, kiên nhẫn hơn với chính mình và với tha nhân. Xin cho Giáo hội luôn là mảnh đất tốt để hạt giống Lời Chúa kết hoa trái dồi dào, và là mái nhà ấm áp cho mọi tâm hồn đang khao khát tìm về nguồn cội của tình thương. Amen.

 
Lm. Anmai, CSsR
 
 
NIỀM HY VỌNG VỀ SỰ TĂNG TRƯỞNG CỦA NƯỚC THIÊN CHÚA GIỮA LÒNG THẾ GIỚI

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, chúng ta đang sống trong một thời đại mà đôi khi cái nhìn của con người về Giáo hội và về đức tin nhuốm màu sắc của sự bi quan và lo âu. Khi nhìn vào bức tranh toàn cảnh của thế giới hôm nay, không khó để tìm thấy những lý do khiến lòng người chùn bước. Tại những quốc gia vốn là cái nôi của Kitô giáo ở phương Tây, những ngôi nhà thờ cổ kính vốn từng vang tiếng chuông cầu nguyện nay trở nên vắng lặng, nhiều nơi chỉ còn là di tích tham quan hoặc bị chuyển đổi mục đích sử dụng. Những chủng viện vốn dĩ là vườn ươm những ơn gọi linh mục nay thưa thớt bóng người, những tập viện của các dòng tu phải tạm đóng cửa vì thiếu người trẻ dấn thân. Con số Kitô hữu dường như đang trở nên nhỏ bé dần trước sự bùng nổ dân số của các tôn giáo khác hoặc trước làn sóng của chủ nghĩa vô thần, chủ nghĩa thế tục đang lan tràn. Giới trẻ hôm nay, đứng trước sức hút mãnh liệt của công nghệ, của hưởng thụ và những giá trị vật chất, đôi khi cảm thấy đức tin là một gánh nặng hoặc một điều gì đó lỗi thời, không còn sức hấp dẫn. Câu hỏi nhức nhối đặt ra là: Liệu Hội Thánh có còn tương lai? Liệu sứ điệp của Đức Kitô có còn khả năng xoay chuyển thế giới này nữa hay không?

Tuy nhiên, thưa anh chị em, những nỗi ưu tư này không phải là điều mới mẻ chỉ có trong thế kỷ XXI. Ngay từ những buổi bình minh của Giáo hội, vào thời điểm Thánh Máccô viết cuốn Tin Mừng của Ngài, cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên tại Rôma cũng đã trải qua những cơn khủng hoảng tương tự, thậm chí còn khốc liệt hơn nhiều. Họ chỉ là một thiểu số nhỏ nhoi, không quyền lực, không tiền của, lại còn phải đối diện với cuộc bách hại tàn khốc dưới thời bạo chúa Nêrô. Giữa một đế quốc Rôma hùng mạnh, bách chiến bách thắng, thì một nhóm nhỏ những người tin vào một Đấng bị đóng đinh trên thập giá trông thật yếu ớt và có vẻ như sẽ sớm bị quét sạch khỏi dòng lịch sử. Chính trong bối cảnh đó, Thánh Máccô đã ghi lại hai dụ ngôn về hạt giống mà chúng ta vừa nghe trong bài Tin Mừng hôm nay. Đây không chỉ là những lời kể về thiên nhiên, mà là một lời tuyên xưng đức tin mạnh mẽ, một liều thuốc chữa trị sự bi quan và là một sự khẳng định về sức sống thần linh của Nước Thiên Chúa.

Dụ ngôn thứ nhất nói về hạt giống tự mọc lên. Hình ảnh người nông dân gieo hạt xuống đất rồi đi ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ nảy mầm và lớn lên mà ông ta không hiểu tại sao. Điểm cốt lõi mà Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh ở đây chính là "sức sống nội tại" của Nước Trời. Trong tiếng Hy Lạp, hạn từ "tự động" (automate) được dùng để mô tả việc đất sinh ra hoa lợi. Điều này khẳng định rằng công trình cứu độ và sự tăng trưởng của Hội Thánh không hoàn toàn phụ thuộc vào tài năng, kế hoạch hay sự nỗ lực thuần túy của con người. Thiên Chúa đã đặt vào trong hạt giống Lời Chúa một năng quyền siêu nhiên. Khi Lời đã được gieo vào lòng thế giới, vào lòng người, Lời đó có một hành trình riêng, một nhịp điệu riêng mà đôi khi mắt trần không thể thấu thấu hiểu. Nó mọc lên âm thầm, chậm rãi nhưng không gì ngăn cản nổi. Tiến trình từ mọc lên thành cây lúa, rồi trổ đòng đòng, đến bông lúa trĩu hạt là một sự phát triển tất yếu. Chúa muốn chúng ta hiểu rằng, dù thế giới có vẻ như đang quay lưng lại với Tin Mừng, dù những giá trị Kitô giáo có vẻ như đang bị vùi lấp dưới lớp đất của sự thờ ơ, thì Thiên Chúa vẫn đang làm việc. Sự im lặng của Ngài không phải là sự vắng bóng, mà là sự kiên nhẫn của một Đấng sáng tạo đang âm thầm đưa lịch sử đến chỗ thành toàn.

Chúng ta cần suy chiêm sâu hơn về hình ảnh "người nông dân đi ngủ". Điều này không cổ võ cho sự lười biếng hay vô trách nhiệm, nhưng là một bài học về niềm tín thác. Có những lúc trong sứ vụ mục vụ hay trong đời sống đức tin gia đình, chúng ta lo lắng thái quá, chúng ta muốn thấy kết quả ngay lập tức, chúng ta muốn kiểm soát mọi sự phát triển của con cái hay của cộng đoàn. Nhưng dụ ngôn nhắc nhở rằng, sau khi đã làm hết phần việc của mình là "gieo hạt", chúng ta phải biết "ngủ" trong sự bình an của Chúa. Chúng ta phải để cho Chúa làm phần việc của Ngài. Hội Thánh không phải là một doanh nghiệp mà sự thành công được đo bằng những con số thống kê hay lợi nhuận tăng trưởng hàng năm. Hội Thánh là một cơ thể sống, một mầu nhiệm. Sức sống của Hội Thánh đến từ Chúa Thánh Thần, Đấng thổi đâu thì thổi, Đấng biến những mảnh đất khô cằn nhất thành những cánh đồng xanh tươi mà chúng ta không thể ngờ tới.

Dụ ngôn thứ hai về hạt cải lại mang đến một bài học về sự tương phản giữa khởi đầu nhỏ bé và kết thúc huy hoàng. Hạt cải, vốn dĩ được coi là hạt nhỏ nhất trong các loại hạt theo cách nói dân gian thời đó, nhưng khi mọc lên lại trở thành một cây lớn, đủ sức cho chim trời đến làm tổ. Đây là hình ảnh sống động về chính cuộc đời của Đức Giêsu và nhóm môn đệ. Nước Trời đã không bắt đầu bằng một đạo quân hùng hậu hay một cuộc cách mạng chính trị long trời lở đất. Nó bắt đầu từ một hài nhi nằm trong máng cỏ, từ một người thợ mộc ở Nadarét, từ một nhóm ngư phủ thất học bên bờ hồ Galilê. Nếu nhìn bằng con mắt người đời, đó là một sự khởi đầu thất bại và không có hy vọng. Thế nhưng, từ cái "nhỏ xíu" ấy, một đại thụ đã vươn cao. Qua hai mươi thế kỷ, từ một nhóm nhỏ tại Palestine, Tin Mừng đã lan tỏa khắp các châu lục, thấm nhập vào mọi nền văn hóa. Sự tương phản này dạy chúng ta đừng bao giờ khinh thường những khởi đầu khiêm tốn, những việc đạo đức nhỏ bé, hay những nhóm cầu nguyện ít người. Thiên Chúa có thói quen làm những điều vĩ đại từ những gì thế gian coi là tầm thường và yếu đuối.

Áp dụng vào đời sống mục vụ và thực tế của Kitô hữu hôm nay, chúng ta rút ra được những bài học vô giá. Thứ nhất, đó là bài học về sự lạc quan Kitô giáo. Người Kitô hữu không lạc quan vì tin vào khả năng của mình, nhưng lạc quan vì tin vào quyền năng của Thiên Chúa. Khi chúng ta thấy nhà thờ vắng người, khi chúng ta thấy những người trẻ xa rời bí tích, thay vì than vãn và tuyệt vọng, chúng ta được mời gọi nhìn sâu hơn để thấy những mầm non đang nhú lên ở những nơi khác. Có thể đức tin đang không phát triển mạnh ở những nơi giàu có, nhưng nó lại đang bùng nổ ở những vùng truyền giáo xa xôi, ở những tâm hồn đang khao khát chân lý giữa những khổ đau. Thiên Chúa luôn có cách của Ngài để duy trì sự sống. Chúng ta không được phép để cho tinh thần thế tục làm lu mờ niềm hy vọng vào chiến thắng cuối cùng của Nước Trời.

Thứ hai là bài học về sự kiên nhẫn và lòng trung thành trong việc "gieo vãi". Công việc của chúng ta là gieo, không phải là gặt. Đôi khi chúng ta nản chí vì gieo mãi mà không thấy kết quả, dạy giáo lý cho con trẻ mãi mà nó chẳng thay đổi, làm tông đồ cho bạn bè mãi mà họ vẫn thờ ơ. Nhưng hãy nhớ, mỗi lời yêu thương, mỗi hành động bác ái, mỗi lời cầu nguyện âm thầm đều là một hạt giống. Hạt giống đó có thể cần nhiều năm tháng vùi sâu trong lòng đất, qua nhiều mùa mưa nắng mới có thể nảy mầm. Đừng vì không thấy kết quả trước mắt mà ngừng gieo vãi Lời Chúa. Cha Anphongsô, tổ phụ dòng Chúa Cứu Thế, đã từng dạy rằng chúng ta phải làm việc như thể mọi sự tùy thuộc vào chúng ta, nhưng phải cầu nguyện và tin tưởng như thể mọi sự tùy thuộc vào Thiên Chúa. Sự kiên nhẫn chính là hình thức cao nhất của đức tin.

Thứ ba, chúng ta được mời gọi nhìn lại khái niệm "thành công" trong Giáo hội. Sự phát triển của Nước Thiên Chúa không phải luôn luôn là sự phát triển về số lượng hay sự bề thế của cơ sở vật chất. Đôi khi, sự tăng trưởng thật sự lại nằm ở chiều sâu của tâm hồn, ở sự biến đổi của một con người tội lỗi trở về với Chúa, ở sự hy sinh thầm lặng của một người bệnh dâng nỗi đau để cầu cho các linh mục. Cây cải lớn lên để chim trời đến làm tổ - đó là hình ảnh của một Giáo hội mở ra, là mái nhà cho mọi tâm hồn, là nơi trú ẩn cho những ai mệt mỏi và gánh nặng. Mục vụ không phải là xây dựng những "pháo đài" khép kín để bảo vệ một nhóm ít người đạo đức, nhưng là tạo ra những "tán cây" rộng lớn bằng tình yêu thương để đón nhận cả những người khác biệt, những người tội lỗi, những người đang tìm kiếm một chỗ dựa tinh thần.

Cuối cùng, thưa anh chị em, bài Tin Mừng hôm nay là một lời mời gọi chúng ta hãy tin vào "quyền năng của cái nhỏ bé". Trong một thế giới ưa chuộng những cái gì khổng lồ, ồn ào và hoành tráng, Chúa Giêsu lại yêu thích hạt cải và nhúm men. Đừng mặc cảm vì chúng ta là thiểu số. Đừng lo sợ khi Giáo hội có vẻ yếu thế. Chính khi chúng ta ý thức mình nhỏ bé, chúng ta mới để cho Thiên Chúa thực hiện quyền năng của Ngài. Nước Thiên Chúa sẽ chỉ đến trọn vẹn vào ngày cánh chung, và cho đến lúc đó, nó vẫn tiếp tục là một mầm sống đầy hy vọng giữa lòng nhân thế. Chúng ta hãy tiếp tục bước đi trong đức tin, tiếp tục gieo vãi với nụ cười trên môi và niềm tin trong tim, vì chúng ta biết chắc rằng Đấng đã bắt đầu công việc tốt lành nơi chúng ta, Ngài sẽ đưa nó đến chỗ hoàn thành. Amen.

 
Lm. Anmai, CSsR
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây