Chúa muốn thế

Thứ sáu - 18/09/2026 06:50 Tác giả: Hồng Bính
Chúa muốn thế, loài người yêu sâu đậmKhông hận thù, không báo oán hờn cămMà yêu thương như Chúa đã một lầnThương nhân loại, Ngài xin Cha tha thứ
Chúa muốn thế

Chúa Muốn Thế

Đã là người ai không mang lầm lỗi
Không vương tham hay vướng bận sân si
Không ghét ghen, không soi mói phân bì
Không đố kị, không bao giờ mang tội.

Biết như thế để mình dễ khoan dung
Tìm yêu thương không ôm lấy hận thù
Lòng quảng đại, thứ tha hoài không đủ
Tha mãi hoài, bảy mươi bảy lần tha.

Chúa muốn thế, muốn tất cả chúng ta
Học nơi Cha, lòng thương xót vô ngần
Hằng sẵn sằng cứu vớt cả tội nhân
Nhanh tha thứ, nhưng giận hờn rất chậm.

Chúa muốn thế, loài người yêu sâu đậm
Không hận thù, không báo oán hờn căm
Mà yêu thương như Chúa đã một lần
Thương nhân loại, Ngài xin Cha tha thứ.

Hồng Bính

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Ban Biên Tập
    Chút Cảm Nhận

    Trong dòng chảy của thơ ca tôn giáo, những vần thơ hay không chỉ là lời ca tụng đấng thiêng liêng, mà còn là chiếc gương soi chiếu tâm hồn, dẫn dắt con người tìm về nẻo thiện. Bài thơ "Chúa Muốn Thế" của tác giả Hồng Bính chính là một tác phẩm như vậy. Bằng ngôn từ mộc mạc, thể thơ tám chữ nhịp nhàng như lời thủ thỉ, tác phẩm đã diễn tả một cách sâu sắc bản tính bất toàn của con người, từ đó mở ra lời mời gọi thiêng liêng về lòng khoan dung và sự tha thứ không giới hạn theo gương Đức Kitô.
    Mở đầu bài thơ, Hồng Bính không dùng những triết lý cao siêu mà thẳng thắn đối diện với một thực tế hiển nhiên của nhân loại:

    "Đã là người ai không mang lầm lỗi
    Không vướng tham hay vướng bận sân si
    Không ghét ghen, không soi mói phân bì
    Không đố kị, không bao giờ mang tội."

    Bằng việc sử dụng điệp từ "không" lặp đi lặp lại bốn lần liên tiếp, tác giả đã tạo nên một cấu trúc phủ định để khẳng định một chân lý đảo ngược: Trên đời này, chẳng có ai là hoàn hảo. Những hệ lụy của kiếp người như "tham, sân, si", "ghét ghen", "đố kị" hay "soi mói" vốn là những yếu đuối cố hữu luôn chực chờ bủa vây lấy mỗi phận người. Tuy nhiên, giọng điệu thơ không hề mang tính chất lên án, phán xét hay cay nghiệt. Đó là cái nhìn đầy thấu cảm, một lời tự sự chân thành về thân phận con người. Chính việc dũng cảm thừa nhận "ai cũng có lầm lỗi" là bước khởi đầu quan trọng để con người hạ bớt cái tôi kiêu ngạo, nhìn lại chính mình trước khi đưa mắt nhìn ra thế giới xung quanh.

    Từ sự thấu hiểu sâu sắc về sự bất toàn của kiếp người, tác giả đã tìm ra liều thuốc chữa lành cho những rạn nứt trong tâm hồn ở khổ thơ thứ hai:

    "Biết như thế để mình dễ khoan dung
    Tìm yêu thương không ôm lấy hận thù
    Lòng quảng đại, thứ tha hoài không đủ
    Tha mãi hoài, bảy mươi bảy lần tha."

    Khi ta chấp nhận rằng người khác cũng có lúc yếu đuối, cũng có khi vấp ngã như chính bản thân mình, ta sẽ "dễ khoan dung" hơn. Tha thứ ở đây không còn là một nghĩa vụ khiên cưỡng, mà là một nhu cầu tự thân để giải thoát chính mình khỏi xiềng xích của hận thù. Đặc biệt, ý thơ "bảy mươi bảy lần tha" là một chi tiết đắt giá được mượn trực tiếp từ Kinh Thánh Tin Mừng Matthêu. Khi thánh Phêrô hỏi Chúa Giêsu rằng có phải tha thứ đến bảy lần hay không, Người đã đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy". Con số ấy không mang ý nghĩa toán học để cân đo đong đếm, mà là biểu tượng cho sự tha thứ vô hạn, vô điều kiện và không có điểm dừng. Với Hồng Bính, lòng quảng đại trong cuộc đời này chưa bao giờ là đủ, con người cần phải "tha mãi hoài" để tình yêu luôn có chỗ trú ngụ.

    Không dừng lại ở những bài học luân lý làm người thông thường, ở hai khổ thơ cuối, tác giả đã nâng tầm tư tưởng bài thơ lên một chiều kích tâm linh sâu sắc và thiêng liêng:

    "Chúa muốn thế, muốn tất cả chúng ta
    Học nơi Cha, lòng thương xót vô ngần
    Hằng sẵn sằng cứu vớt cả tội nhân
    Nhanh tha thứ, nhưng giận hờn rất chậm."

    Cụm từ "Chúa muốn thế" được chọn làm tựa đề và lặp lại ở các khổ thơ như một điệp khúc đầy sức nặng. Nó khẳng định rằng việc sống yêu thương và tha thứ không còn là một sự lựa chọn tùy hứng, mà là mệnh lệnh của trái tim, là ý muốn tối thượng của Thiên Chúa dành cho con người. Hình ảnh Ngài hiện lên qua những vần thơ thật đẹp và ấm áp: một người Cha có "lòng thương xót vô ngần", Đấng luôn "sẵn sàng cứu vớt" và đặc biệt là "nhanh tha thứ, nhưng giận hờn rất chậm". Cốt lõi của đạo yêu thương chính là học theo bản tính của Đấng Tối Cao.

    Mạch cảm xúc được đẩy lên cao trào ở những câu thơ kết, khi tác giả đưa người đọc về với hình tượng mẫu mực nhất của tình yêu:

    "Chúa muốn thế, loài người yêu sâu đậm
    Không hận thù, không báo oán hờn căm
    Mà yêu thương như Chúa đã một lần
    Thương nhân loại, Ngài xin Cha tha thứ."

    Hồng Bính đã khéo léo gợi nhắc đến hình ảnh đỉnh cao trên Đồi Sọ năm xưa: Dù chịu muôn vàn đớn đau, nhục nhã và bị đóng đinh vào thập giá bởi chính những kẻ mình yêu thương, Chúa Giêsu vẫn thốt lên lời cầu nguyện: "Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm". Đó là minh chứng hùng hồn nhất cho một "tình yêu sâu đậm", một tình yêu dám chết cho người mình yêu và xóa bỏ mọi "báo oán hờn căm". Bài thơ khép lại nhưng dư âm của lời cầu xin tha thứ ấy vẫn còn vang vọng, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà lay động: Nếu Đấng vô tội có thể tha thứ cho kẻ hại mình, thì con người – những kẻ vốn đầy rẫy lầm lỗi – có lý do gì để giữ lại lòng oán hận trong tim?

    Về mặt nghệ thuật, bài thơ thành công nhờ ngôn từ giản dị, không sử dụng những từ ngữ đao to búa lớn nhưng lại có sức truyền cảm mạnh mẽ. Thể thơ tám chữ với cách ngắt nhịp linh hoạt, gieo vần bằng trắc nhịp nhàng đã biến bài thơ thành một lời tâm tình, thủ thỉ đầy sức thuyết phục.
    Tóm lại, "Chúa Muốn Thế" của Hồng Bính không chỉ là một bài thơ tôn giáo mà đã vươn lên mang giá trị nhân văn phổ quát. Tác phẩm giống như một khoảng lặng cần thiết giữa cuộc sống hiện đại bộn bề, nhắc nhở chúng ta biết sống chậm lại, bớt khắt khe với lỗi lầm của tha nhân và tích cực gieo mầm bao dung. Giữ cho lòng không hận thù, biết thứ tha "bảy mươi bảy lần" chính là cách tốt nhất để con người tìm thấy sự bình an đích thực trong tâm hồn.
      Ban Biên Tập   18/09/2026 06:59
  • Ban Biên Tập
    Bài thơ "Chúa Muốn Thế" của tác giả Hồng Bính là một tác phẩm mang đậm tinh thần Kitô giáo, diễn tả một cách mộc mạc nhưng sâu sắc về bản tính con người và lời mời gọi tha thứ, yêu thương theo gương Đức Kitô. Qua những lời thơ giàu cảm xúc, tác giả đã gửi gắm một thông điệp nhân văn: Nhìn nhận sự bất toàn của bản thân và tha nhân để từ đó mở lòng thực thi lòng thương xót.
    Dưới đây là bình luận chi tiết về tác phẩm:

    1. Nhìn nhận sự bất toàn của con người (Khổ 1)


    Tác giả mở đầu bài thơ bằng một thực tế hiển nhiên của nhân loại:

    "Đã là người ai không mang lầm lỗi
    Không vướng tham hay vướng bận sân si
    Không ghét ghen, không soi mói phân bì
    Không đố kị, không bao giờ mang tội."

    Bằng cách sử dụng điệp từ "không", Hồng Bính chỉ ra rằng không một ai trên đời này là hoàn hảo. "Tham, sân, si", "ghét ghen", "đố kị" là những yếu đuối cố hữu của kiếp người. Đoạn thơ không mang tính chất lên án hay phán xét, mà là một lời tự sự, một cái nhìn đồng cảm và chân thực về thân phận con người. Chính việc thừa nhận "ai cũng có lầm lỗi" là bước khởi đầu quan trọng để con người hạ bớt cái tôi của mình xuống.

    2. Sự tha thứ không giới hạn (Khổ 2)

    Từ việc thấu hiểu sự bất toàn của kiếp người, tác giả đưa ra giải pháp giải thoát cho tâm hồn:

    "Biết như thế để mình dễ khoan dung
    Tìm yêu thương không ôm lấy hận thù
    Lòng quảng đại, thứ tha hoài không đủ
    Tha mãi hoài, bảy mươi bảy lần tha."

    Khi ta chấp nhận rằng người khác cũng có lúc yếu đuối như mình, ta sẽ "dễ khoan dung" hơn. Ý thơ "bảy mươi bảy lần tha" mượn hình ảnh trực tiếp từ Kinh Thánh (Phúc âm theo thánh Matthêu), khi Chúa Giêsu dạy Phêrô phải tha thứ không chỉ bảy lần, mà là "bảy mươi lần bảy". Con số này không phải là một phép đếm toán học, mà là biểu tượng cho sự tha thứ vô hạn, tha thứ vô điều kiện. Tha thứ không phải vì người khác xứng đáng, mà vì lòng quảng đại của chính chúng ta cần được đong đầy bằng tình yêu chứ không phải hận thù.

    3. Học hỏi Lòng Thương Xót của Thiên Chúa (Khổ 3 & 4)

    Ở hai khổ thơ cuối, tác giả nâng tầm tư tưởng bài thơ từ bài học luân lý làm người lên thành chiều kích tâm linh sâu sắc:

    "Chúa muốn thế, muốn tất cả chúng ta
    Học nơi Cha, lòng thương xót vô ngần..."

    Từ cụm từ "Chúa muốn thế", mạch thơ khẳng định tình yêu thương và sự tha thứ không còn là sự lựa chọn tùy ý, mà là mệnh lệnh của trái tim, là điều Thiên Chúa mong muốn ở con người. Thiên Chúa được khắc họa như một người Cha "hằng sẵn sàng cứu vớt cả tội nhân", một Đấng "nhanh tha thứ, nhưng giận hờn rất chậm".

    Cao trào của bài thơ nằm ở những câu kết:
    "Mà yêu thương như Chúa đã một lần
    Thương nhân loại, Ngài xin Cha tha thứ."

    Hình ảnh Chúa Giêsu trên thập giá, dù chịu muôn vàn đớn đau do con người gây ra, vẫn thốt lên lời cầu xin: "Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm", chính là đỉnh cao của tình yêu thương đậm sâu. Tác giả mượn mẫu gương tối thượng này để nhắc nhở loài người: Nếu Đấng tối cao có thể tha thứ cho những kẻ đóng đinh Ngài, thì con người – vốn cùng chung thân phận tội lỗi – không có lý do gì để ôm giữ hận thù và báo oán hờn căm.


    Kết luận


    Bài thơ "Chúa Muốn Thế" sở dĩ chạm đến trái tim người đọc vì nó có ngôn từ giản dị, thể thơ 8 chữ nhịp nhàng như một lời thủ thỉ, nhắn nhủ. Bài thơ không chỉ dành riêng cho những người theo đạo Công giáo mà còn có giá trị phổ quát cho tất cả mọi người. Tác phẩm là một liều thuốc tinh thần, nhắc nhở chúng ta sống chậm lại, bớt khắt khe với lỗi lầm của người khác và tích cực gieo mầm hạt giống bao dung trong cuộc sống bộn bề.
      Ban Biên Tập   18/09/2026 06:59

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây