Thánh tiến sĩ Phêrô Canisiô thường được gọi là vị tông đồ thứ hai của nước Đức. Ngài chào đời 8 ngày tháng 5 năm 1521 tại Nijmegen. Cha Ngài là người công giáo, 9 lần làm thị trưởng Nijmegen. Ông gửi Ngài tới phại học Cologne lúc Ngài 15 tuổi. Nơi ấy Ngài gặp được một vị linh mục trẻ thánh thiện Nicolaus van Esch. Chính vị linh mục này đã đưa Canisiô vào nhóm người trung thành với công giáo được hình thành để chống lại Hermann van Wied, vị Tổng Giám mục đã sang hàng ngũ Luthêrô. Canisiô được nhóm chọn để tiếp xúc với hoàg đế và Tổng Giám mục, và việc thoái vị của Tổng Giám mục đã tránh cho người công giáo Phineland một thảm họa. Ít lâu sau đó, Canisiô gặp được chân phước Phêrô Faber, một trong các bạn tiên khởi của thánh Inhaxiô và được hướng dẫn linh thao. Trong cuộc tĩnh tâm này, Ngài đã tìm được giải đáp cho vấn nạn Ngài tự đặt cho mình làm sao phụng sự Chúa tốt đẹp nhất và nâng đỡ Giáo hội Công giáo đang bị tấn công?
Ngài gia nhập dòng Tên, thụ phong linh mục năm 1546 và sớm lừng danh do việc ấn hành các tác phẩm của thánh Cyrillô thành Giêruslem và của thánh Lêô cả. Năm 1547 Ngài tham dự công đồng Tridentinô như là đại diện của Giám mục Augsburg.
Năm 1549, Ngài được gọi về Rôma và lãnh nhận trách nhiệm truyền giáo cho nước Đức, điều sẽ trở thành công trình của đời Ngài. Trong cuộc chinh phục của bá tước Bavaria, Canisiô và hai cha dòng Tên khác được chọn để dạy thần học tại đại học Ingolstadt. Chẳng bao lâu, Ngài được đặt làm viện trưởng đại học, rồi sau đó, do sự can thiệp của vua Ferdinand, Ngài được gởi đi thi hành cũng một nhiệm vụ tại đại học Vienna, Ngài thành công mỹ mãn đến nỗi nhà vua đã cố đưa Ngài lên chức Tổng Giám mục. Dầu đã từ chối vinh dự này, Ngài cũng được gọi để quản nhiệm địa phận trong khoảng một năm.
Vào thời kỳ này, tức năm 1555, Ngài đã cho ra cuốn “giáo lý” thời danh, một trong những phụng vụ lớn lao nhất của Ngài cho Giáo Hội. Với lối trình bày trong sáng và bình dị giáo thuyết Công giáo, cuốn sách này đáp ứng nhu cầu và chống lại sức tàn phá do cuốn “giáo lý” của Luthêrô. Tính cho đến cuối thế kỷ XVII, cuốn sách được xuất bản hơn 400 lần và được chuyển dịch sang 15 ngôn ngữ.
Từ Vienna, Canisiô qua Bohemia là nơi Giáo Hội ở trong điều kiện tuyệt vọng. Chống lại, Ngài đã thiết lập một học viện ở Praha, sau trở thành đạihọc. Năm 1556, được đặt làm giám tỉnh miền nam nước Đức, Ngài lập trường học cho trẻ em tại 6 thành phố và tự nhận trách vụ cung ứng cho nước Đức các linh mục được đào luyện tốt. Thực hiện điều này Ngài thiết lập các chủng viện và gửi người trẻ đi tu nghiệp thường xuyên ở Rôma.
Du hành trong nước Đức, thánh Canisiô không ngừng rao giảng lời Chúa. Trước hết, Ngài tiếp xúc với những người lãnh đạm hay thù nghịch. Nhưng lòng nhiệt thành và sự thông hiểu của Ngài quá rõ đến nỗi đám đông kéo đến chật ních các nhà thờ để nghe giảng. Trong 7 năm liền, Ngài là người giảng thuyết chính thức của nhà thờ chính toà Augsburg và được coi như vị tông đồ của thành phố này. Mỗi khi qua một nhà thờ miền quê vắng bóng chủ chăn, Ngài thường dừng lại để giảng dạy và ban các phép bí tích. Dường như Ngài không thể nào kiệt sức được. Ngài nói với vài người đã tố cáo Ngài làm việc quá độ rằng:
- “Nếu bạn phải làm việc quá nhiều, với sự trợ lực của Chúa, bạn sẽ tìm giờ để làm cho hết”.
Một hình thức tông đồ khác là viết thơ. Các pho sách in thư từ của Ngài dày hơn cả ngàn trang giấy. Như thánh Bernardô Clairvaux, Ngài dùng phương tiện này để khích lệ, quở trách và hướng dẫn mọi hạng người. Theo nhu cầu của cả Giáo Hội hay của từng cá nhân đòi hỏi. Ngài đã viết thư cho Đức Thánh Cha, cho nhà vua, cho các Giám mục, cho các hoàng tử, cho linh mục và giáo dân. Nơi nào thư từ không đủ, Ngài đưa ra một sức mạnh do ảnh hưởng cá nhân. Chẳng hạn trong một cuộc họp giữa Công giáo và Thệ phản ở Worms năm 1556, đã phải nhờ đến ảnh hưởng của Ngài; mà người Công giáo mới có thể hiệp nhất chống lại những mời mọc của Thệ phản để thỏa hiệp với những điều thuộc về nguyên tắc. Ở Balan năm 1558, Ngài đã kiểm soát được một đe dọa mới chớm nở đối với niềm tin cổ truyền của xứ sở. Và trong cùng một năm ấy, Ngài đã nhận được lời cám ơn của Đức Piô IV về tài ngoại giao của Ngài trong việc hàn gắn sự bất hoà giữa Đức Thánh Cha và hoàng đế. Năm 1561, Ngài được trao phó để công bố các sắc lệnh của công đồng Tridentinô tại nước Đức.
Ít lâu sau, Ngài được kêu gọi để trả lời cho cuốn Kenturies của Magdeburg. Tác phẩm đầu tiên và tồi tệ nhất của lịch sử “Thệ phản giáo” tấn công Giáo hội Công giáo trong mức độ rông rãi và những bóp méo lịch sử đòi nhiều người mới có thể trả lời đầy đủ được. Dầu vậy, thánh Canisiô đã vạch ra đường lối với hai tác phẩm của Ngài là:
- “Lịch sử thánh Gioan Tẩy Giả”
- “Đức Trinh Nữ Maria khôn sánh”
Từ năm 1580 tới khi qua đời năm 1597, Ngài đã cực nhọc và đau khổ nhiều ở Thụy Sĩ. Sáu năm cuối, Ngài nhẫn nại chịu đựng và cầu nguyện lâu giờ tại học viện Fribourg, vì bây giờ, sức khỏe tàn tạ không cho phép Ngài có thể hoạt động tích cực nữa. Chẳng bao lâu sau khi Ngài qua đời, ngày 21 tháng 12 năm 1597 mộ Ngài đã được tôn kính. Nhiều phép lạ đã diễn ra nhờ lời chuyển cầu của Ngài. Ngài là duy nhất đã được phong thánh và tuyên dương làm tiến sĩ Hội Thánh vào cùng một ngày, ngày 21 tháng 6 năm 1925.

Ngày 21 tháng 12
THÁNH PHÊRÔ CANISIÔ, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh
I. ĐÔI DÒNG TIỂU SỬ
Thánh Phêrô Canisiô sinh tại Hà Lan năm 1521. Thân phụ của Phêrô muốn ngài trở thành một luật sư. Để làm hài lòng thân phụ, cậu nhỏ Phêrô đã học môn luật trước các môn học khác. Tuy vậy, Phêrô sớm nhận thấy mình không được hạnh phúc trong cuộc sống. Lúc ấy, dân chúng khắp nơi đang bàn tán về tài thuyết giảng tuyệt vời của chân phước Phêrô Faber là một trong số các vị tổ phụ của dòng Tên. Sau khi Phêrô nghe cha Faber thuyết giảng, Phêrô cảm thấy sung sướng muốn xin đi tu để dâng mình phụng sự Thiên Chúa. Vì thế, Phêrô đã gia nhập dòng Tên. Sau nhiều năm học hành và cầu nguyện, Phêrô Canisiô được thụ phong linh mục. Thánh cả Inhaxiô đã sớm nhận ra Phêrô Canisiô đích thật là một tông đồ rất hăng say nhiệt thành. Vì vậy, Thánh nhân đã gởi Phêrô sang Đức, nơi Phêrô sẽ phục vụ suốt bốn mươi năm dài. Thật không thể kể hết được những hy sinh, những lời nguyện và những công việc cao cả mà Thánh Phêrô Canisiô đã làm trong thời gian này.
Thánh nhân quan tâm tới việc làm sáng lên những giáo huấn của Giáo hội tại nhiều thành phố bên nước Đức. Phêrô Canisiô cũng nỗ lực đem những người lạc giáo trở về với đức tin chân thật. Người ta nói rằng Thánh Phêrô Canisiô đã đi khoảng 20000 dặm trong ba mươi năm. Ngài thường đi bộ hoặc dùng ngựa để làm phương tiện. Dầu vậy, Thánh nhân vẫn tìm thời giờ để viết các sách bàn về đức tin. Ngài nhận thấy sách vở thật quan trọng dường nào và Phêrô Canisiô đã tổ chức một chiến dịch ngăn chặn các sách vở có nội dung độc hại. Phêrô Canisiô cũng gắng hết sức mình truyền bá những sách báo tốt để dạy đức tin cho dân chúng.
Ngài đã viết rất nhiều, các bài của Ngài được phổ biến khắp nơi trong số đó có cuốn “Tổng luận về Giáo lý Công giáo” viết năm 1555 và cuốn “Giáo lý” viết năm 1556 được hoan nghênh khắp nơi và rất nổi tiếng. Thánh nhân dù thuyết giảng, viết hay trò chuyện, tiếp xúc, hoặc qua những hoạt động chỉ nhắm một mục đích duy nhất là “Phục vụ Giáo Hội, làm vinh danh Chúa và chống lại học thuyết của Luthêrô lúc đó đang hoành hành, phát triển mạnh tại nước Ðức. Thánh Phêrô có công rất lớn vào thế kỷ XVI tại Ðức vì Ngài đã dùng tư tưởng đạo đức, chân chính theo Giáo lý của các tông đồ làm cho rất nhiều người tại nước Ðức còn giữ được lòng trung thành với Hội Thánh Chúa Kitô.
Thánh nhân đã sống những năm tháng còn lại cuộc đời tại thế của mình ở nước Thụy Sĩ miền Fribourg.
Với những người nói Phêrô Canisiô đã làm việc quá vất vả, Thánh nhân chỉ trả lời rằng: “Nếu bạn có nhiều việc để làm, thì với ơn Chúa giúp, bạn sẽ có nhiều giờ để hoàn tất những việc ấy.”
Vị Thánh tuyệt vời này về trời năm 1597. Thánh Phêrô Canisiô được Đức Thánh Cha Piô XI tôn tặng danh hiệu Tiến sĩ Hội Thánh năm 1925.
Như Thánh Phêrô Canisiô, chúng ta hãy nhiệt thành trao dồi một sự hiểu biết sâu xa về đức tin Công giáo. Học hỏi Kinh Thánh và các chân lý đức tin là tiến trình hằng ngày, liên tục và kéo dài trong suốt đời sống chúng ta.(Theo tinmung.net)
II. BÀI HỌC.
Có nhiều bài học chúng ta có thể học được từ cuộc đời của thánh Phêrô Canisiô nhưng tinh thần say mê viết sách để loan truyền Giáo Lý chân chính của Chúa Chúa là nổi bật nhất. Ngài làm tất cả cả các việc ấy chỉ nhắm một mục đích duy nhất là “Phục vụ Giáo Hội, làm vinh danh Chúa và chống lại học thuyết của Luthêrô lúc đó đang hoành hành, phát triển mạnh tại nước Ðức.”
Ngay nay không còn ai nghi ngờ gì về vai trò của sách vở trong cuộc sống của mỗi người nữa.
Ngày 13/12/2021 tôi vào Google nhập cụm từ “Vai trò của Sách đối với con người trong vòng 0,75 giây tôi nhận được gần 263 000 000 kết quả”
Sách cung cấp cho con người những hiểu biết, những tri thức về mọi lĩnh vực của đời sống, vượt thời gian và vượt không gian. ... - Sách cho ta hiểu biết về chính mình. Đọc quyển sách tốt, ta được bồi đắp thêm về tâm hồn, tình cảm. Ta biết phần chưa hoàn thiện trong con người mình để phấn đấu rèn luyện.
Chính vì thế mà chúng ta thấy thánh Phêrô Canisiô đã chú trọng đến việc viết sách cũng như các tài liệu khác trong việc loan truyền Tin Mừng cho mọi người.
Chúng ta hãy tập cho mình thói quen đọc sách nhất là những sách hay để làm giàu cho kho tàng kiến thức của chúng ta đồng thời cũng biết dùng để chia sẻ với mọi người nhất là Tin Mừng và Giáo Lý của Hội Thánh.
Tác giả Lê Thị Nghệ đã có một bài chia sẻ về Sách rất hay. Tôi chỉ xin trích một vài đoạn.
Từ xa xưa, con người đã biết đến sự kỳ diệu của sách, đó là cái thần kỳ trong những cái thần kỳ mà nhân loại đã sáng tạo nên. Khi chưa có chữ in, chưa có máy in thì nhân loại đã nghĩ đến sách. Sách là công cụ dùng để ghi chép, lưu trữ và lưu truyền những hiểu biết của con người về thế giới khách quan.
Ông cha ta đã rất đề cao vai trò của sách, coi sách như gia tài đáng giá nhất mà cha mẹ để lại cho con cháu: “Để vàng bạc chẳng bằng để sách cho con”, và cho rằng “Một kho vàng không bằng một nang sách”.
Sách chính là người thầy vĩ đại, có tác dụng lớn đối với việc giáo dục nhân cách con người. Mỗi cuốn sách đều thể hiện giá trị nhân văn cao cả, dạy cho chúng ta biết sống, biết yêu thương, sẻ chia với những người xung quanh. Bởi khi viết sách, người viết đã gửi gắm những kinh nghiệm, tâm tư, tình cảm, khát vọng trong cuộc sống và trong mọi mối quan hệ xã hội, để từ đó giúp người đọc hiểu, cảm nhận và thay đổi chính mình. Sách giúp con người cảm nhân được tình yêu thương con người, cho ta hiểu biết về các giá trị văn hóa, xã hội và giá trị cuộc sống…kiến thức đó có trong thơ ca, những tác phẩm văn học của nhân loại qua các thời kỳ.
Sách giúp chúng ta có được những phút giây thư giãn thật thoải mái và hiệu quả, mang lại cho ta những tiếng cười sảng khoái và hữu ích. Qua những câu chuyện, bài viết, con người được chu du thả mình vào những khoảng không gian tĩnh lặng với những ước mơ, khát vọng mà trong cuộc sống thực tại chưa hẳn đã có được. Ngoài ra, những cuốn sách hay còn đưa ra những lời khuyên bổ ích và cách thức vượt qua áp lực, mệt mỏi để sống vui vẻ và hạnh phúc hơn. Đó cũng là liều thuốc bổ giúp con người ta bình lặng và hồi phục sau những tổn thương về mặt tinh thần.
Không chỉ thế, sách còn là công cụ gắn kết con người trên toàn thế giới. Tác giả, bằng tài năng và tình yêu thương con người đã kết tinh thành tác phẩm, gửi đi những thông điệp đầy tính nhân văn làm lay động lòng người, cho chúng ta biết tôn trọng và quý mến lẫn nhau dù chưa một lần biết đến. Qua những trang sách đó, con người trên khắp thế giới sẽ tìm thấy một tiếng nói chung để xây dựng một thế giới hòa bình, phồn vinh, không có chiến tranh và không còn những số phận bất hạnh, mất mát.
Thật sự rất khó để kể hết những vai trò tuyệt vời của sách, cuộc sống con người không thể không có sách. Sách là kho tàng tri thức được đúc kết qua dòng thời gian và lịch sử. Qua sách, chúng ta có thể trở về quá khứ, nhìn lại chính mình và rồi tiếp bước đến tương lai. Với biết bao lợi ích từ sách, mỗi người trong chúng ta đặc biệt là những người trẻ tuổi cần tạo cho mình thói quen đọc sách mỗi ngày. Giữa những bộn bề của cuộc sống, bận rộn của công việc nhưng chúng ta đừng quên mang theo sách bên người. Hãy đọc lúc nào chúng ta có thời gian rảnh, hoặc bớt đi thói quen dành phần lớn thời gian cho việc tán gẫu với bạn bè trên facebook, zalo.
Để tiếp thu được cái hay từ sách, chúng ta cần có phương pháp lựa chọn sách kỹ càng. Nên chọn những cuốn sách ý nghĩa, tốt để đọc và phải đọc kỹ để ghi chép những điều bổ ích. Chúng ta thậm chí có thể vươn xa hơn nữa nếu có thể thể vận dụng những điều trong sách vào đời sống. Do đó, để có thể nâng tầm tri thức, nuôi dưỡng tâm hồn, hãy đọc sách thật nhiều và tận hưởng nó như một thú vui hữu ích.
Ngày nay, sự phát triển vượt bậc của công nghệ thông tin, truyền thông đã tác động trực tiếp và vô cùng mạnh mẽ đến đời sống xã hội. Con người có thể tìm kiếm thông tin, kiến thức về website, mạng xã hội…một cách thuận tiện, dễ dàng. Tuy nhiên, giữa muôn ngàn thông tin có trên mạng internet thì sách vẫn là một kho tàng vô giá cho những người yêu thích đọc sách.
Chúng ta không thể phủ nhận giá trị to lớn từ sách mang lại cho cuộc sống của con người. Cũng không thể để mất đi giá trị truyền thống lâu đời vốn có của nó, gắn bó với con người trong hàng ngàn năm lịch sử. Cho đến tận hôm nay, sách vẫn là nguồn sống quý giá nhất mà không có món ăn tinh thần nào có thể so sánh được.
Tóm lại: “Sách giúp ta hiểu biết về mọi lĩnh vực tự nhiên và xã hội. Càng đọc sách nhiều, con người càng hạnh phúc. Những câu chuyện cảm động, những bài học về nghị lực, ước mơ, đức hi sinh mà sách kể đến giúp con người biết quý trọng sự sống, quý trọng tình cảm, sống gắn kết, yêu thương nhau hơn.”
21/12 – THÁNH PHÊRÔ CANISIÔ, LINH MỤC TIẾN Sĩ (1521-1597)
Ngài là người đa tài, sống gương mẫu và phát triển tài năng theo Kinh Thánh vì Chúa. Ngài là nhân vật quan trọng trong thời Cải cách ở Đức, giữ vai trò chính và thường được gọi là “vị tông đồ thứ hai của Đức” so với Thánh Boniface.
Lúc 19 tuổi, ngài có bằng đại học của ĐH Cologne. Không lâu sau ngài gặp Peter Faber, đệ tử đầu tiên của Thánh Inhaxiô Loyola, và cuộc đời ngài đã thay đổi từ khi vào Dòng Tên.
Ngài thụ phong linh mục năm 1546, và nổi tiếng với những bài viết về Thánh Cyril Alexandria và Thánh Leo Cả. Ngoài ra ngài còn thích làm việc tông đồ, thăm viếng các tù nhân và các bệnh nhân.
Năm 1547, ngài dự vài khóa họp Công đồng Trentô. Ngài dạy tại vài trường đại học, cùng thành lập nhiều đại học và chủng viện. Ngài viết sách giáo lý giải thích về đức tin Công giáo theo cách mà người thường có thể hiểu được – thời đó rất cần cách này.
Ngài có tiếng về giảng thuyết, và khéo hòa giải các giáo phái. Ngài còn VIẾT NHỮNG LÁ THƯ PHÊ BÌNH CÁC VỊ LÃNH ĐẠO GIÁO HỘI – nhưng có cách nói yêu thương và cảm thông. Lúc 70 tuổi, ngài bị đột quỵ, nhưng vẫn rao giảng và viết lách cho tới khi qua đời tại Nijmegen (Ba Lan) ngày 21-12-1597.
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn