Ngày 28 tháng 1
THÁNH TÔMA AQUINÔ
TIẾN SĨ HỘI THÁNH
Lễ Nhớ
1. Đôi dòng tiểu sử
Hôm nay Giáo Hội cho chúng ta mừng lễ kính thánh Tôma Aquinô, một vị thánh có rất nhiều công đối với Giáo Hội. Giáo Hội phải biết ơn Ngài vì Ngài đã để lại một kho tàng vô cùng quí giá làm nền tảng cho việc đào sâu về giáo lý về đức tin cũng như hướng dẫn về đời sống tu đức.
Tôma sinh ra tại kinh thành Napôli năm 1225 trong một dinh thự thời danh Rocca Secca. Cha ngài là bá tước Landulf làm lãnh chúa đảo Aquinô. Mẹ Ngài là nữ bá tước Theodora của nhà Theate. Chính nhờ ảnh hưởng của gia đình mà Tôma đã hấp thụ được một nền đạo đức chắc chắn nhờ đó mà sau này Ngài đã dựng nên được một lâu đài tinh thần quí giá làm nền tảng cho đời sống trọn lành; một ý chí sắt đá giúp Ngài vững bước trên con đường theo ơn gọi làm môn đệ của Chúa và cuối cùng là một nền học vấn uyên thâm giúp Ngài giải đáp được các vấn nạn của thời đại theo ánh sáng Đức tin.
Hồi nhỏ, Tôma được cha mẹ gửi học ở tu viện Cassino của các cha dòng Bênêđictô. Nhưng 9 năm sau, vì một biến cố chính trị, tu viện bị giải tán, Tôma được gửi về gia đình và tiếp tục học đại học Naples. Nơi đây, Tôma có dịp tiếp xúc với các tu sĩ dòng Ða Minh và cậu bắt đầu say mê lý tưởng sống nghèo khó cũng như làm việc trí thức để truyền bá cho người khác những chân lý mà chính mình thụ đắc được nhờ suy niệm và cầu nguyện.
Năm 1244, Tôma đã có một quyết định như một bước ngoặt của cuộc đời khi Ngài xin khoác bộ áo trắng của dòng Ða Minh. Việc Ngài quyết định như thế đã gây một chấn động mạnh mẽ đối với gia đình, vì mẹ của Ngài từ lâu vẫn ấp ủ một ước vọng thầm kín muốn cho con mình trở thành một người quyền thế ở Cassino. Chính vì thế mà Bà đã quyết định bắt Tôma về giam trong nhà và dùng mọi mưu kế để dụ dỗ, thậm chí trong một cơn mù quáng, bà đã nhờ tới một người con gái trắc nết quyến rũ Tôma để bắt con mình trở về thế gian. Thế nhưng tất cả đã thất bại trước sự chống trả quyết liệt của Tôma. Truyền thuyết kể lại trước sự cám dỗ đê hèn ấy, Tôma đã dùng một thanh củi đang cháy để đuổi người con gái phóng đãng mất nết đó ra khỏi phòng. Sau việc này, Chúa đã sai thiên thần xuống thắt dây trinh khiết biểu hiện huy chương chiến thắng cho Tôma. Thế là Tôma được giải phóng. Ngài vui sướng trở về tu viện và sau đó, ngài được thụ huấn với thánh Albertô Cả, một học giả nổi danh thời ấy.
Năm 27 tuổi, ngài trở thành giảng sư đại học. Với một kiến thức uyên bác hiếm có, Ngài có thể hướng dẫn giới trí thức thời bấy giờ thoát khỏi những sai lầm tai hại do nền triết lý ngoại giáo Hy Lạp lúc đó chi phối. Ngài đã để lại cho hậu thế một công trình tuyệt tác là bộ “Tổng Luận Thần Học” nổi tiếng để làm nền tảng cho sự tra cứu học hỏi về hầu hết những vấn đề có liên hệ đến đức tin. Ngài thú nhận mình đã kín múc tất cả sự thông thái ấy nơi Chúa qua suy niệm và cầu nguyện.
Ngài qua đời năm 1274, khi tuổi đời còn trẻ: 49 tuổi.
Năm 1328, Ðức Giáo Hoàng Gioan XXII tôn phong ngài lên bậc Hiển Thánh.
Năm 1567, Ðức Piô V lại phong ngài làm Tiến Sĩ Hội Thánh với biệt hiệu “Tiến Sĩ Thiên Thần”.
2. Bài học từ cuộc sống.
Cuộc đời của thánh Tôma đã để lại cho hậu thế nhiều bài học
* Bài học đầu tiên đó là lòng yêu mến Chúa Giêsu chịu đóng đinh.
Ngài thường suy gẫm về cuộc khổ nạn của Chúa và múc lấy từ nơi đó nhiều nhân đức, như lời ngài nói:
2. Thêm vào đó, chúng ta còn tìm thấy ở nơi Ngài một đời sống khiêm nhường sâu thẳm và một ý hướng ngay chính trong công việc chuyên môn.
Xét về học thức thì nào có mấy ai được như Tôma. Những tác phẩm của Ngài còn để lại cho chúng ta thấy điều đó. Bộ “Tổng Luận Thần Học” và “Chống Lạc Giáo” là những những kiệt tác được hình thành sau cả một cuộc đời thầm lặng chiêm niệm đến nổi các bạn Ngài đã gán cho Ngài một tên riêng rất đặc biệt: là con bò câm. Thế nhưng Albêrtô lại có một nhận xét về Tôma như sau: “Con bò này sẽ rống lên. Tiếng rống của nó sẽ vang dội khắp cùng thế giới” Và đúng như lời Albêrtô nhận xét, với tư cách là một nhà giảng thuyết lừng danh, đồng thời là một nhà thần học nổi Tôma đã được tặng danh hiệu “ Tiến sĩ thiên thần”, một danh hiệu hoàn toàn xứng đáng với Ngài.
Sự khiêm nhường của Tôma còn được biểu lộ qua việc Ngài từ chối, không nhận chức Giám mục do bề trên đề nghị.
Tôma dù là một sinh viên tài ba nhưng vẫn tỏ ra dễ dạy như một trẻ em. Tại phòng ăn, vị chủ chăn lầm lẫn, đã bắt Ngài sửa lại cách phát âm đã chính xác. Lập tức Toma sửa lại liền. Sau bữa ăn các bạn Ngài bày tỏ sự ngạc nhiên, nhưng thánh nhân trả lời:
- Điều quan trọng không phải là cách phát âm của một từ ngữ, nhưng là biết khiêm tốn vâng phục hay không.
Cuối cùng truyền thuyết thuật lại rằng: Một ngày nọ, đang lúc cầu nguyện, thánh nhân bỗng nghe những lời phát ra từ tượng Chúa Chịu Nạn:
- Hỡi Tôma, con đã viết rất hay về Cha. Con muốn Cha ban thưởng gì cho công việc của con không ?
Thánh nhân đáp lại:
- Lạy Chúa, con không muốn gì khác ngoài một mình Chúa.
Vâng! Có Chúa là có tất cả. Ngoài Chúa ra thì mọi sự đều vô ích.
Lm. Giuse Đinh Tất Quý
28/1 – THÁNH THOMAS AQUINAS, LINH MỤC TIẾN SĨ (1225-1274)
Theo sự công nhận toàn cầu, thánh Thomas Aquinas là phát ngôn viên xuất sắc của truyền thống Công giáo về tín lý và mạc khải. Ngài là một trong những thầy dạy vĩ đại của Giáo hội Công giáo thời Trung cổ, được tôn vinh là Tiến sĩ Giáo hội và Tiến sĩ Thiên thần. Thomas thông thái nhưng rất khiêm nhường.
Là con lãnh chúa Aquinas thuộc hoàng tộc Hohenstanfen nhưng Thomas không thích thế quyền. Lúc 5 tuổi, ngài được đưa vào dòng Benedict ở Monte Cassino vì cha mẹ ngài hy vọng ngài chọn cách sống đó và sau sẽ làm Tu viện trưởng để làm vẻ vang dòng dõi quí tộc. Năm 1239, ngài được gởi tới Naples để hoàn tất việc học. Tại đó ngài say mê triết học Aristote.
Năm 1243, Thomas bỏ kế hoạch của gia đình và gia nhập dòng Đa-minh, mẹ ngài rất thất vọng. Mẹ ngài cho người bắt ngài về và giam biệt lập ở nhà hơn 1 năm. Gia đình còn thuê gái điếm vào quyến rũ Thomas nhưng ngài đã lấy cây củi đang cháy trong lò sưởi mà đuổi đi. Ngài vẽ hình Thánh giá trên tường và quỳ xuống cầu nguyện. Sau 1 tháng, ả gái điếm đành chịu thua. Người chị thương em nên giúp Thomas trốn khỏi nhà.
Khi được tự do, ngài đi Paris rồi tới Cologne và hoàn tất việc học với thánh Albert Cả. Ngài tốt nghiệp khi mới 20 tuổi và làm giáo sư trẻ tại Paris. Ngài sống trong dinh của Giáo hoàng Urban IV, hướng dẫn các trường dòng Đa-minh ở Rome và Viterbo, tranh luận với các tu sĩ khất thực, tranh luận với một số tu sĩ dòng Phanxicô về thuyết của Aristote, và chống lại giáo thuyết Manich, kể cả phái Averroist. Ngài thường suy tư đến ngây người nên bị gán cho biệt danh “con bò câm.” Giáo sư Albert biết lực học của Thomas nên nói trước lớp: “Hãy học theo Thomas trong cách suy nghĩ. Đó là một con bò, nhưng tiếng rống của nó sẽ vang dội khắp thế giới.” Quả thật, lời tiên báo đó của Thánh Albert Cả đã ứng nghiệm.
Danh tiếng ngài vang dội, nhiều người đổ xô đến xin ý kiến. Người ta hỏi:
– Theo giáo sư, nhàn rỗi là gì?
– Là cái búa mà kẻ thù bổ xuống đầu bạn.
– Cái gì tạo ra sức mạnh của giáo sư: Kinh nguyện, việc làm hay ý chí?
– Kinh nguyện. Ai không cầu nguyện thì như người lính ra trận không có vũ khí.
– Làm thế nào để được cứu độ?
– Phải khiêm nhường.
Khi ở Ý, ĐGH Urban IV giao cho ngài nhiều trọng trách – như giảng thuyết cho người Do thái, và muốn trao mũ gậy giám mục cho ngài nhưng ngài từ chối để được dạy học và lo việc cho nhà dòng. Tương truyền Thomas đã đàm đạo với Đức Mẹ, các thánh và cả với Chúa Giêsu nữa. Có lần Chúa Giêsu hỏi: “Sách con viết, Ta rất hài lòng. Con muốn được thưởng gì?” Thomas đáp: “Con chỉ muốn được yêu mến Chúa mà thôi.”
Công đóng góp to lớn của ngài cho Giáo hội Công giáo là những sách ngài viết, đặc biệt là bộ Tổng luận Thần học (Summa Theologiae) được viết từ năm 1266–1273. Sự hiệp nhất, sự hài hòa và sự liên tục của đức tin và lý lẽ, của kiến thức con người tự nhiên và được mạc khải, thấm sâu vào những gì ngài viết. Có lẽ người ta hy vọng Thomas, với tư cách là người-của-phúc-âm, trở thành người bảo vệ hăng hái của chân lý mạc khải. Ngài hiểu biết sâu rộng đủ để thấy trật tự tự nhiên đến từ Thiên Chúa, Đấng Sáng Tạo, và thấy lý lẽ là tặng phẩm từ trời rất được yêu mến.
Nhưng tác phẩm cuối cùng của ngài bộ Tổng luận Thần học, giải quyết toàn bộ Thần học Công giáo, lại chưa hoàn tất. Ngài ngừng viết tác phẩm này sau khi cử hành thánh lễ ngày 6-12-1273. Khi được hỏi tại sao ngài ngừng viết thì ngài nói: “Tôi không thể tiếp tục… Những gì tôi đã viết có vẻ như rơm rác so với những gì tôi nhìn thấy và những gì tôi được mặc khải.”
Ngài được ĐGH Grêgôriô mời đến dự công đồng Lyon. Ngài bị bệnh và qua đời trên đường đi ngày 7-3-1274, thọ 49 tuổi. Ngài được tuyên thánh năm 1323 và được phong Tiến sĩ Hội thánh năm 1567. ĐGH Leo XIII đã đặt ngài là bổn mạng các nhà thần học và các trường học Công giáo.
28 Tháng Giêng
Thánh Tôma Aquinas
(1225 - 1274)
Mọi người đều đồng ý rằng Thánh Tôma Aquinas là tiếng nói trổi vượt của truyền thống Công Giáo về lý lẽ và về sự mặc khải của Thiên Chúa. Ngài là một bậc thầy vĩ đại của Giáo Hội Công Giáo thời trung cổ, và được vinh danh với tước vị Tiến Sĩ Hội Thánh và Tiến Sĩ Thiên Thần.
Lúc năm tuổi, ngài được cha mẹ cho vào tu viện Biển Ðức ở Monte Cassino với hy vọng ngài sẽ thích lối sống ấy và trở nên một tu viện trưởng. Trong tu viện, các thầy giáo đều ngạc nhiên về sự tiến bộ của ngài, và mọi bạn cùng lớp đều thua kém ngài về việc học cũng như việc trau dồi nhân đức.
Khi đến tuổi khôn được lựa chọn con đường cho chính mình, Thánh Tôma đã khước từ mọi sự của thế gian và quyết tâm chọn Dòng Ða Minh trái với ý định của cha mẹ. Năm 1239, lúc mười bảy tuổi, ngài gia nhập Dòng Ða Minh ở Naples. Theo lệnh của bà mẹ, ngài bị các anh em bắt cóc và giam ở nhà trên một năm trời. Gia đình còn đi xa hơn nữa bằng cách dùng một cô gái điếm đến dụ dỗ ngài. Nhưng tất cả mọi cố gắng ấy đều vô hiệu, Thánh Tôma vẫn kiên trì với ơn gọi. Như một phần thưởng cho sự trung tín này, Thiên Chúa đã ban cho ngài ơn thanh sạch tuyệt đối, mà nhờ đó ngài xứng đáng với tước vị là "Tiến Sĩ Thiên Thần."
Sau khi tuyên khấn ở Naples, ngài theo học ở Cologne với vị thầy nổi tiếng là Thánh Albert Cả. Ở đây ngài có biệt danh là "bò câm", vì ngài to con và thường im lặng, nhưng thực sự ngài là một người rất giỏi. Vào năm hai mươi hai tuổi, ngài được bổ nhiệm để dạy học tại hai thành phố. Ðồng thời ngài cũng bắt đầu công bố các sáng tác của ngài. Bốn năm sau, ngài được gửi đến Balê. Vào năm ba mươi mốt tuổi, ngài đậu bằng tiến sĩ.
Ở Balê, ngài được vinh dự làm bạn với Vua Louis (sau này được phong thánh). Năm 1261, Ðức Urbanô IV gọi ngài về Rôma để dạy học, và ngài nhất quyết từ chối mọi vinh dự của một chức sắc trong giáo hội. Không những Thánh Tôma có tài viết, mà ngài còn có tài giảng thuyết với nhiều kết quả tốt đẹp.
Sự đóng góp lớn lao của ngài cho Giáo Hội Công Giáo là các trước tác. Sự đồng nhất, sự hài hòa và sự liên tục của đức tin và lý lẽ, của mặc khải và kiến thức loài người, được thấy đầy dẫy trong các văn bản của ngài.
Tập "Summa Theologica" là công trình sau cùng của ngài đề cập đến toàn thể thần học Công Giáo, nhưng không may chưa được hoàn tất. Ngài ngưng sáng tác sau khi cử hành Thánh Lễ vào ngày 6 tháng Mười Hai, 1273. Ðược hỏi lý do, ngài trả lời, "Tôi không thể tiếp tục... Tất cả những gì tôi viết, đối với tôi dường như chỉ là cọng rơm so với những gì tôi được thấy và những gì tôi được mặc khải." Ngài từ trần ngày 7 tháng Ba, 1274.
Thánh Tôma là một trong những thần học gia vĩ đại và ảnh hưởng đến mọi thời đại. Ngài được phong thánh năm 1323 và được Ðức Giáo Hoàng Piô V tuyên xưng là Tiến Sĩ Hội Thánh.
Lời Bàn
Chúng ta có thể coi Thánh Tôma Aquinas như một gương mẫu xuất chúng của Công Giáo trong ý nghĩa sâu rộng, toàn bộ và bao quát. Một lần nữa chúng ta phải quyết tâm sử dụng đến lý lẽ, là món quà của Thiên Chúa, để học hỏi và hiểu biết. Ðồng thời, chúng ta cũng phải cảm tạ Thiên Chúa vì ơn ích do sự mặc khải của Ngài, nhất là qua Ðức Giêsu Kitô.
Lời Trích
"Do đó chúng ta phải nói rằng sự nhận biết bất cứ chân lý nào đều cần đến sự trợ giúp của Thiên Chúa, để sự hiểu biết đó được Ngài thúc đẩy đến hành động. Nhưng họ không cần một khai sáng mới ngoài sự khai sáng tự nhiên của họ, để hiểu biết chân lý trong mọi sự, ngoại trừ một vài chân lý vượt quá sự hiểu biết tự nhiên" (Summa Theologica, 1-2, 109, 1).
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn