Dấu tích còn lại

Thứ ba - 21/04/2026 18:47 Tác giả: Ban Biên Tập
Thì em nhỉ, trong đổ nát tan hoang
Mình chăm lấy một bông hoa tình ái
Dẫu phôi phai hết dấu tích tháng ngày
Vẫn còn lại tình yêu ngày xưa ấy
Dấu tích còn lại
Dấu tích còn lại

Mùa chay thánh đã qua rồi em nhỉ?
Giá cuộc đời có vay trả trả vay
Có nợ nần, có vất vả chua cay
Có lo toan tháng ngày không ngưng nghỉ.

Và thế đó đời ta hoài bươn chải,
Chút xuân thì thoáng chốc vụt qua mau
Mái tóc xanh mới đó đã đổi màu
Ngó lại mình chút duyên còn ở lại.

Phận bẽ bàng như chiếc lá khẽ lay
Vừa quắt quay đã vội vã xa cành
Rơi xuống đất gió ru lời buồn thánh
Khúc nhạc buồn đưa hạt bụi nhẹ bay.

Em có hay lời nhắn của hôm nay
Là duyên nợ như mưa trời nợ đất
Nợ dòng sông ánh trăng dù Lẩn khuất
Vẫn miệt mài soi bóng đã ngàn năm.

Thì em nhỉ, trong đổ nát tan hoang
Mình chăm lấy một bông hoa tình ái
Dẫu phôi phai hết dấu tích tháng ngày
Vẫn còn lại tình yêu ngày xưa ấy.

Hồng Bính

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Ban Biên Tập
    Tình yêu trong bóng mát đức tin: Sự giao thoa giữa "Đời" và "Đạo" trong "Dấu tích còn lại"

    Trong dòng chảy của văn học Công giáo, những vần thơ thường không chỉ dừng lại ở lời kinh nguyện cầu mà còn là nơi trú ngụ của những xúc cảm nhân sinh đời thường. Bài thơ "Dấu tích còn lại" của Hồng Bính là một minh chứng đặc sắc cho sự kết hợp đó. Tác giả đã khéo léo đặt tình yêu đôi lứa song hành cùng những chiêm nghiệm về Mùa Chay thánh, tạo nên một bản tình ca mang màu sắc tâm linh, nơi mà tình yêu không chỉ là sự rung động của con tim mà còn là một hành trình cứu rỗi.

    Mở đầu bài thơ, Hồng Bính đưa ta vào một không gian đậm chất tôn giáo: “Mùa chay thánh đã qua rồi em nhỉ?”. Mùa Chay trong tâm thức Kitô giáo là mùa của sự hy sinh, hãm mình và suy ngẫm về thân phận tro bụi của con người. Tuy nhiên, thay vì những giáo lý khô khan, nhà thơ lại dùng lăng kính đó để nhìn vào cuộc đời thực tại với những “vay trả”, “nợ nần” và “vất vả chua cay”. Việc đặt câu hỏi cho “em” ngay trong bối cảnh Mùa Chay cho thấy người thương không nằm ngoài hành trình đức tin của tác giả. Tình yêu đôi lứa ở đây được đặt trên nền tảng của sự thấu hiểu về kiếp người hữu hạn.

    Chất tôn giáo thấm đẫm nhất ở hình ảnh chiếc lá và hạt bụi:
    “Phận bẽ bàng như chiếc lá khẽ lay
    ...Khúc nhạc buồn đưa hạt bụi nhẹ bay.”


    Lời nhắc nhở “Hỡi người hãy nhớ mình là tro bụi” của ngày Thứ Tư Lễ Tro được Hồng Bính chuyển hóa thành những hình ảnh đầy thi vị. Sự “xa cành” hay “rơi xuống đất” không gợi lên sự kinh hãi của cái chết, mà lại êm đềm như một “khúc nhạc buồn” được “gió ru lời buồn thánh”. Trong cái nhìn đức tin, sự kết thúc của thân xác là một sự trở về. Và chính trong cái hữu hạn của kiếp người ấy, tình yêu đôi lứa hiện lên như một thực thể mang tính "duyên nợ" vĩnh cửu. Cách ví von tình yêu như “mưa trời nợ đất”, “trăng nợ dòng sông” đã nâng tầm tình cảm cá nhân lên thành quy luật của vũ trụ, của ý Chúa nhiệm mầu.

    Điểm sáng nhất của bài thơ chính là khổ cuối, nơi tôn giáo và tình yêu hòa quyện làm một để chiến thắng sự tàn phá của thời gian:
    “Thì em nhỉ, trong đổ nát tan hoang
    Mình chăm lấy một bông hoa tình ái”


    Hình ảnh “đổ nát tan hoang” có thể hiểu là sự suy tàn của tuổi trẻ, của những giá trị vật chất sau một đời bươn chải. Giữa những phế tích của thời gian, tác giả mời gọi “em” cùng “chăm lấy một bông hoa tình ái”. Đây là một hình ảnh mang tính cứu độ. Trong tôn giáo, tình yêu (Bác ái) là cốt lõi cao nhất, là thứ duy nhất còn lại khi mọi sự qua đi. Ở đây, tình yêu đôi lứa đã mượn sức mạnh của đức tin để trở nên bất tử. Dẫu mái tóc có đổi màu, dẫu dấu tích tháng ngày có phôi phai, thì cái “tình yêu ngày xưa ấy” vẫn vẹn nguyên.

    Có thể nói, Hồng Bính không tách rời Đạo và Đời. Với ông, yêu một người cũng là một cách thực hành đức tin. Tình yêu giúp con người vượt qua nỗi sợ về sự hữu hạn của phận người “cát bụi”, và ngược lại, đức tin làm cho tình yêu thêm phần thánh thiêng, vững chãi.

    Kết lại, "Dấu tích còn lại" không chỉ là bài thơ về sự thủy chung, mà còn là một bài giảng nhẹ nhàng về giá trị của linh hồn và tình yêu. Bài thơ khẳng định một triết lý nhân văn sâu sắc: Khi mọi thứ của thế gian này tan biến theo quy luật "tro bụi", thì tình yêu chính là dấu tích duy nhất chứng minh chúng ta đã từng tồn tại và hạ
      Ban Biên Tập   21/04/2026 18:50
  • Ban Biên Tập
    Bài thơ "Dấu tích còn lại" của Hồng Bính là một bản nhạc buồn nhưng thanh cao, mang đậm âm hưởng của triết lý tôn giáo hòa quyện với những chiêm nghiệm nhân sinh sâu sắc.

    Dưới đây là một vài cảm nhận về chất văn học trong bài thơ:


    1. Sự giao thoa giữa thời gian tâm linh và thời gian đời thực

    Mở đầu bằng câu hỏi tu từ "Mùa chay thánh đã qua rồi em nhỉ?", tác giả khéo léo đặt cuộc đời con người vào cái khung của đức tin. Mùa Chay là mùa của sám hối, của sự hữu hạn (thân cát bụi). Từ cái "tĩnh" của tôn giáo, nhà thơ chuyển sang cái "động" nghiệt ngã của đời thường: vay trả, vất vả, chua cay. Sự đối lập này làm nổi bật lên thân phận con người: chúng ta sống trong đức tin nhưng không thể thoát khỏi gánh nặng của cơm áo gạo tiền.


    2. Hình tượng "Hạt bụi" và "Chiếc lá" – Biểu tượng của sự hữu hạn

    Đoạn thơ thứ ba là đoạn giàu tính hình tượng và nhạc điệu nhất:

    "Phận bẽ bàng như chiếc lá khẽ lay
    Vừa quắt quay đã vội vã xa cành"

    Hình ảnh chiếc lá lìa cành và hạt bụi bay đi gợi nhắc đến thân phận "tro bụi" trong Kinh Thánh nhưng được diễn đạt bằng ngôn từ mềm mại, mang đậm chất thơ. Cụm từ "gió ru lời buồn thánh" rất đắt, nó biến cái chết, sự kết thúc trở nên linh thiêng và nhẹ nhàng chứ không bi lụy, kinh hãi.


    3. Triết lý về "Duyên nợ" và sự vĩnh cửu

    Tác giả nhìn nhận những khổ đau không phải là bất hạnh, mà là một dạng "duyên nợ" tất yếu như mưa nợ đất, như trăng nợ dòng sông. Cách ví von này nâng tầm những lo toan đời thường lên thành một quy luật tự nhiên đẹp đẽ. Dù trăng có "lẩn khuất" thì ánh sáng vẫn soi bóng ngàn năm – một ẩn dụ cho những giá trị tinh thần bền vững bất chấp sự tàn phá của thời gian.


    4. Thông điệp về tình yêu – "Dấu tích" cuối cùng

    Khổ cuối là một nốt lặng đầy hy vọng. Giữa sự "đổ nát tan hoang" của tuổi trẻ và thân xác, thứ duy nhất còn sót lại, thứ "dấu tích" không thể bị xóa nhòa chính là tình yêu.

    "Mình chăm lấy một bông hoa tình ái"
    Hành động "chăm" thể hiện sự nâng niu, trân trọng. Bài thơ khép lại nhưng mở ra một sức sống mới: vật chất có thể phôi phai, mái tóc có thể đổi màu, nhưng tình yêu (cả tình đôi lứa lẫn lòng bác ái) là giá trị vĩnh cửu.

    Tổng kết:
    Bài thơ có ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, nhịp điệu chậm rãi như một lời tự tình. Chất văn học nằm ở cách nhà thơ chuyển hóa những khái niệm khô khan của triết học và tôn giáo thành những hình ảnh giàu cảm xúc, chạm đến nỗi ưu tư chung của kiếp người.
      Ban Biên Tập   21/04/2026 18:50

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây