Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
CÁO PHÓ: ÔNG GS NGUYỄN ĐÌNH KHANG ĐÃ AN NGHỉ TRONG CHÚA
CÁO PHÓ: BÀ ANNA HỒ THỊ LÀNH ĐÃ AN NGHỉ TRONG CHÚA
Chút tâm tình đọng lại sau đại lễ LTX của Chúa
Emmaus-Hành trình từ bóng tối đến ánh sáng
Chạm đến vết thương- chạm đến Lòng Thương Xót
Bổ nhiệm Giám mục
Biển hồ Tibêria một buổi sáng màu hồng
Thứ Năm Bát Nhật Phục Sinh Và Một Thoáng Suy Tư
Tháng tư về
Bản Tình Ca Cuối Tuần Bát Nhât Phục Sinh
Dưới đây là những nét đặc sắc về tính văn học của bài thơ:
1. Sự đan xen giữa hai không gian: Linh thiêng và Trần thế
Thông thường, Tuần Thánh gợi lên sự u sầu, hy sinh và sám hối ("vũ trụ rũ buồn", "lời kinh khổ"). Thế nhưng, cái hay của Hồng Bính là đưa vào đó cái "nắng hanh khô" và "sắc hạ chói chang" của thiên nhiên.
Tính đối lập: Giữa cái tĩnh lặng của kinh nguyện là sự vận động của "nườm nượp bướm vàng", "ngọn gió đong đưa". Việc đặt tình yêu cá nhân cạnh tình yêu tôn giáo không làm giảm đi sự thành kính, mà làm cho đức tin trở nên sống động, gần gũi như hơi thở mùa hạ.
2. Hình tượng "Em" - Nàng thơ và Ân sủng
Nhân vật "em" trong bài thơ hiện lên rất giàu tính thẩm mỹ: "mượt mà", "kiêu sa", "rực một màu".
Biểu tượng: "Em" không chỉ là một cô gái bằng xương bằng thịt mà còn như một luồng sáng ("nắng rỡ ràng") làm tan biến sự băng giá. Trong văn học, hình ảnh người nữ thường được ví như vẻ đẹp của tạo hóa. Ở đây, "em" xuất hiện như một "cơn mưa" giải nhiệt cho tâm hồn đang khao khát giữa mùa hạ hanh hao, là chất xúc tác để nhà thơ cảm nhận rõ hơn tình yêu cao cả của Thiên Chúa.
3. Ngôn ngữ và Hình ảnh
Bút pháp lãng mạn: Tác giả sử dụng những từ ngữ giàu sức gợi hình, gợi cảm: rỉ rả, đong đưa, miên man, rỡ ràng.
Sự chuyển đổi cảm giác: Từ tiếng kinh (thính giác) chuyển sang sắc hạ (thị giác), rồi đến sự "mượt mà" (xúc giác). Cách dùng từ "nghĩ miên man" cho thấy một tâm trạng rất "người", rất thực, không gượng ép mình vào khuôn khổ đạo đức cứng nhắc.
4. Triết lý về sự giao thoa của Tình yêu
Khổ thơ cuối là điểm sáng về tư tưởng của tác phẩm:
"Anh quyết chọn yêu em và yêu Chúa."
Đây là một tuyên ngôn nhân văn. Trong văn học tôn giáo, đôi khi người ta sợ tình yêu nhân thế làm xao nhãng lòng mến Chúa. Nhưng với Hồng Bính, hai tình yêu này không loại trừ nhau mà bổ trợ cho nhau. "Khung trời xanh rộng mở" của Chúa là nơi trú ngụ cho cả "nàng thơ" và "giấc mơ" của anh. Tình yêu đôi lứa được thánh hóa, trở thành một phần trong chương trình yêu thương của tạo hóa.
Tổng kết:
"Nỗi lòng Tuần Thánh" không phải là những lời giáo điều khô khan. Đó là bài thơ của sự sống, ánh sáng và sự giao hòa. Tính văn học nằm ở cách tác giả dùng cái "tình" rất đời để làm mềm đi cái "tĩnh" của tôn giáo, khẳng định rằng: Đạo và Đời, Tình yêu và Đức tin luôn song hành và làm đẹp cho nhau.