Mong nàng thơ trở lại

Thứ hai - 06/04/2026 07:00 Tác giả: Ban Biên Tập
Nàng thơ hỡi, trời đưa buồn xuống thả
Xin em về gõ nhẹ cửa hồn anh
Thổi vào đây ngọn gió mát trong lành
Kèm hơi ấm vì em là tia nắng
Mong nàng thơ trở lại

Mong nàng thơ trở lại

Mấy hôm nay nàng thơ cài chắc cửa
Ta gọi hoài trong tâm trí ngu ngơ
Một chút mơ mong ngọn sóng xa bờ
Kéo chút nắng dập dìu ru biển lặng.

Em là nắng là thơ là trăng lặng
Là gió buồn, bóng lạnh ảo mờ sương
Là hắt hiu rung ngọn cỏ ven đường
Làm tơi tả giọt lệ trời lóng lánh.

Ta đơn chiếc ôm buồn từng ngày vắng
Chỉ ước mơ hít thở giọt trong lành
Lời tình tự yêu thương đầy rung cảm
Cả đêm ngày thỏ thẻ giọt thi ca.

Nàng thơ hỡi, trời đưa buồn xuống thả
Xin em về gõ nhẹ cửa hồn anh
Thổi vào đây ngọn gió mát trong lành
Kèm hơi ấm vì em là tia nắng.

Và lúc đó anh không còn trống vắng
Bởi tim nầy tràn ngập cả niềm vui
Nàng thơ đến xua tan cái ngậm ngùi
Làm thức giấc xuân lòng màu hoa cỏ.

Hồng Bính

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Ban Biên Tập
    Bài thơ "Mong nàng thơ trở lại" của Hồng Bính là một tiếng lòng tha thiết, khắc họa trạng thái "chông chênh" của người nghệ sĩ khi nguồn cảm hứng vụt mất. Với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu hình ảnh, tác giả đã biến việc sáng tác thành một câu chuyện tình tự đầy chất thơ.

    Dưới đây là vài nét bình luận văn học về bài thơ:


    1. Nàng thơ - Sự hóa thân của cái đẹp và cảm xúc

    Trong tâm thức của thi sĩ, "nàng thơ" không phải là một thực thể trừu tượng mà hiện hữu sinh động qua những hình ảnh thiên nhiên: là nắng, là trăng, là gió buồn, là giọt lệ trời.
    Cách định nghĩa về nàng thơ rất đa đoan: vừa rực rỡ như "tia nắng", vừa mong manh như "ngọn cỏ ven đường", lại vừa u buồn như "bóng lạnh ảo mờ sương".
    Chính sự đa diện này cho thấy cảm hứng văn chương bắt nguồn từ mọi ngóc ngách của đời sống và tâm hồn. Nàng thơ chính là cái "tôi" thứ hai, là nhịp cầu nối tâm hồn thi sĩ với thế gian.

    2. Nỗi đau của sự "cách biệt"

    Khổ thơ đầu mở ra một tình huống đầy trớ trêu: “Nàng thơ cài chắc cửa”.
    Cụm từ "gọi hoài trong tâm trí ngu ngơ" gợi lên vẻ bế tắc, bất lực. Khi thiếu đi cảm hứng, người làm thơ thấy mình đơn độc, "đơn chiếc ôm buồn".
    Hình ảnh "ngọn sóng xa bờ", "biển lặng" đối lập với sự "tơi tả", "hắt hiu" cho thấy một nội tâm đang xáo động, khao khát được vỗ về bằng ngôn từ.

    3. Khát vọng giao hòa và sự hồi sinh của tâm hồn

    Đoạn kết bài thơ chuyển từ tông giọng trầm buồn sang hy vọng, thiết tha:
    Lời khẩn cầu "Xin em về gõ nhẹ cửa hồn anh" thể hiện thái độ trân trọng, nâng niu cái đẹp. Tác giả không cưỡng cầu cảm hứng mà kiên nhẫn đợi chờ nó như đợi một làn gió mát, một tia nắng ấm.
    Việc nàng thơ trở lại không chỉ để làm thơ, mà quan trọng hơn là để "xua tan cái ngậm ngùi" và "thức giấc xuân lòng". Ở đây, thi ca đồng nhất với sức sống. Có thơ là có mùa xuân, là có "màu hoa cỏ" xanh tươi trong tim.

    4. Nghệ thuật biểu đạt
    Thể thơ: Thơ 7 chữ xen kẽ 8 chữ tạo nhịp điệu uyển chuyển như lời thủ thỉ, tâm tình.
    Hình ảnh: Sử dụng nhiều hình ảnh đối lập (lạnh - ấm, trống vắng - tràn ngập, buồn - vui) để làm nổi bật giá trị của sự sáng tạo.
    Ngôn ngữ: Giàu tính biểu cảm, sử dụng nhiều từ láy (ngu ngơ, dập dìu, lóng lánh, thỏ thẻ...) giúp nhạc điệu bài thơ trở nên mềm mại, gần gũi.

    Tổng kết:
    "Mong nàng thơ trở lại" là một bài thơ giàu cảm xúc, nói lên được nỗi lòng chung của những người yêu nghệ thuật: Sáng tạo không chỉ là công việc, mà là nhu cầu tự thân để được sống trọn vẹn. Qua ngòi bút của Hồng Bính, ta thấy một niềm tin mãnh liệt rằng: chỉ cần trái tim còn rung cảm, "nàng thơ" chắc chắn sẽ lại gõ cửa, làm xanh lại những mảnh hồn đang héo úa.
      Ban Biên Tập   06/04/2026 07:00

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây