Tháng tám về đây

Thứ hai - 03/08/2026 06:33 Tác giả: Hồng Bính
Tháng tám về đây một vệt sầuLẻ loi kết nối điệu vần thươngXin ai thương trả người yêu dấuĐể bước bên nhau trọn đoạn đường
Tháng tám về đây
Tháng tám về đây

Lá đưa lơi lả gió mùa thu
Hoang vu rơi rụng chút mưa sầu
Sương mù tháng tám vầng dương ngủ
Vội vã đêm về, nỗi nhớ sâu.

Điện mờ hư ảo nhìn ra ngõ
Mắt chợt ướt nhòe một đoản thơ
Bàn chân quen quá, từ đâu đó
Nhẹ bước vào nhà tựa như mơ.

Chậm lại thời gian, đừng vội vã
Cứ để sương rơi bạc mái đầu
Và mặc lá vàng, thu nghiêng ngã
Gom lại hương tình, ướp thương nhau.

Tháng tám về đây một vệt sầu
Lẻ loi kết nối điệu vần thương
Xin ai thương trả người yêu dấu
Để bước bên nhau trọn đoạn đường.

Hồng Bính

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Ban Biên Tập
    Tháng tám về đây" của Hồng Bính là một thi phẩm giàu chất trữ tình, thể hiện rõ nét tư duy thẩm mỹ của thi pháp học truyền thống: "Thi trung hữu họa" (Trong thơ có họa) và "Thi trung hữu nhạc" (Trong thơ có nhạc). Bài thơ mở ra không gian giao mùa bảng lảng, đồng thời là tiếng lòng đầy khắc khoải, nhớ thương của nhân vật trữ tình trước bước đi của thời gian.
    Dưới đây là bình luận chi tiết bài thơ dựa trên các phương diện tính thi học, nhạc tính và họa hình.

    1. Tính thi học: Bản thể của không gian và thời gian nghệ thuật
    Tính thi học của tác phẩm thể hiện qua cách nhà thơ kiến tạo thế giới nghệ thuật dựa trên quy luật cảm xúc, biến cái khách quan của thiên nhiên thành cái chủ quan của tâm trạng.
    Thời gian nghệ thuật: Khung cảnh trôi chậm, ngưng đọng qua ước muốn "Chậm lại thời gian, đừng vội vã". Thời gian ở đây không được đo bằng đồng hồ, mà đo bằng độ "sâu" của nỗi nhớ và sự tàn phai của mái đầu ("sương rơi bạc mái đầu").
    Không gian nghệ thuật: Chuyển dịch từ ngoại cảnh rộng lớn (gió mùa thu, sương mù, vầng dương ngủ) vào nội cảnh không gian hẹp (nhìn ra ngõ, bước vào nhà). Không gian mờ nhòe, ảo ảnh ("Điện mờ hư ảo") phản chiếu sự chơi vơi, cô đơn của chủ thể trữ tình.
    Sự giao hòa giữa người và cảnh: Thiên nhiên mang tâm trạng con người. Mưa không chỉ rơi mà là "mưa sầu", mùa thu không chỉ chuyển động mà là "thu nghiêng ngã". Cảnh vật trở thành một mảnh tâm hồn được vật chất hóa.
    2. Nhạc tính (Thi trung hữu nhạc): Điệu vần của lòng trắc ẩn
    Bài thơ được viết theo thể thơ 7 chữ (thất ngôn) phóng khoáng, mang nhịp điệu êm dịu, trầm buồn, gợi âm hưởng của những bản tình ca mùa thu.
    Cách ngắt nhịp biến hóa: Bài thơ linh hoạt sử dụng nhịp 4/3 quen thuộc phối hợp với các thanh bằng trắc nhịp nhàng (Lá đưa / lơi lả / gió mùa thu, Vội vã / đêm về / nỗi nhớ sâu). Nhịp thơ chậm rãi, mô phỏng bước đi ngập ngừng của mùa thu và nhịp đập thổn thức của con tim.
    Hệ thống từ láy giàu chất nhạc: Các từ láy như lơi lả, vội vã, hư ảo, lẻ loi tạo nên những luyến láy âm thanh. Chúng vừa định hình trạng thái động tác, vừa ngân vang như những nốt trầm trong một khúc nhạc buồn.
    Vần chân và cấu trúc liên kết: Sự hiệp vần (thu - sầu - sâu; ngõ - thơ; vã - ngã; sầu - dấu - đường) tạo nên một mạch liên kết âm thanh luân chuyển liên tục. Điệp khúc "Tháng tám về đây" xuất hiện hai lần ở đầu và cuối bài như một điệu khúc (chorus) nhấn mạnh âm hưởng chủ đạo: một vệt sầu kéo dài qua không gian và thời gian.
    3. Họa hình (Thi trung hữu họa): Phác thảo bức tranh thu thuỷ mặc
    Bằng ngôn từ, Hồng Bính đã "vẽ" nên một bức tranh mùa thu mang đậm màu sắc cổ điển nhưng vẫn đầy hơi thở hiện đại.
    Đường nét và chuyển động: Bức tranh thu không tĩnh lặng mà có những đường nét mềm mại, uyển chuyển. Đó là cái "lơi lả" của chiếc lá rụng, cái "nghiêng ngã" của dáng thu, và bước chân "nhẹ bước vào nhà tựa như mơ". Những nét vẽ này gợi tả sự mỏng manh, huyền hồ.
    Màu sắc và ánh sáng: Gam màu chủ đạo của bài thơ là những tông màu lạnh, tối và mờ nhòe: màu xám mờ của sương mù, sắc trắng bạc của sương rơi, màu vàng úa của lá vàng, và ánh sáng yếu ớt của ánh điện mờ. Sự tương phản giữa bóng tối của đêm và ánh điện mờ nhạt làm nổi bật hình ảnh "mắt chợt ướt nhòe", tạo nên hiệu ứng thị giác điện ảnh đầy xúc động.
    Bố cục bức tranh: Từ nét vẽ đại thể (toàn cảnh mùa thu) ở khổ một, tác giả thu hẹp ống kính vào cận cảnh (ngôi nhà, đôi mắt, mái đầu) ở các khổ sau, tạo nên chiều sâu không gian (xa - gần, ngoài - trong) cho bức tranh thơ.

    Bảng tổng hợp đặc sắc nghệ thuật

    Tính thi học Khái niệm "mưa sầu", "vệt sầu", thời gian "chậm lại". Biến cảnh vật khách quan thành tâm cảnh đơn côi, trĩu nặng suy tư.
    Nhạc tính Từ láy lơi lả, vội vã, vần chân thu - sầu - sâu, điệp khúc mở - kết. Tạo nên nhịp điệu trầm buồn, da diết như một khúc hát giao mùa.
    Họa hình Hình ảnh lá vàng, điện mờ, sương khói, chuyển động nghiêng ngã. Dựng lên bức tranh thu thuỷ mặc mờ ảo, giàu chất trữ tình và thị giác.

    Lời kết
    Bài thơ "Tháng tám về đây" của Hồng Bính không chỉ đơn thuần là tiếng lòng thổn thức về một tình yêu đôi lứa dạt dào, vị tha ("Gom lại hương tình, ướp thương nhau"), mà còn là một minh chứng đẹp cho sự giao thoa nghệ thuật. Tính thi học định hình chiều sâu tác phẩm, trong khi nhạc tính và họa hình đóng vai trò như đôi cánh, đưa cảm xúc của thi sĩ chạm đến sự đồng điệu sâu sắc trong tâm hồn người đọc.
      Ban Biên Tập   03/08/2026 06:33

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây