Một chút lặng đời mình

Thứ hai - 27/07/2026 07:47 Tác giả: Ban Biên Tập
Ta chợt nhìn ra cái cảnh phù vân
Để nhẹ lòng mở bàn tay buông bỏ.
Một chút lặng đời mình
Một chút lặng đời mình

Ừ!
Ừ thôi ta để lòng thinh lặng
Để trả em về với tinh khôi
Cho dẫu đau lòng nước mắt rơi
Lệ buồn nuốt hết ngày mai cạn
Mắt hướng về trời giũ tương tư
Hồng Bính

Tìm

Lên đường đi kiếm tìm chút lặng
Đốt cháy trong tâm một chữ bình
Xa chốn xôn xao tìm chữ tĩnh
Có ngọn lửa tình, em với ta.
Hồng Bính

Đêm đợi.

Đêm nay phố vắng anh lặng lẽ
Đón hạt mưa sa dấu lệ sầu
Đợi chờ trăng tỏ,Hằng Nga đến
Quỳnh nở hương bay, Nguyệt thắm màu.
Hồng Bính

Hướng lòng

Dành một phút hướng lòng về chốn lặng
Để thấy mình hạt cát nhỏ mà thôi
Nắng nhú lên chưa thỏa vội lưng đồi
Kìa nguồn cội nơi tịch liêu chiều vắng.
Hồng Bính

Buông bỏ

Nắng tắt dần mây vội đổ cơn mưa
Người quay lưng chân rảo bước xa dần
Ta chợt nhìn ra cái cảnh phù vân
Để nhẹ lòng mở bàn tay buông bỏ.

Hồng Bính

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Ban Biên Tập
    Chùm thơ gồm 5 bài của tác giả Hồng Bính (Một chút lặng đời mình, Tìm, Đêm đợi, Hướng lòng, Buông bỏ) là một chỉnh thể nghệ thuật đồng nhất về cả tư tưởng lẫn phong cách. Dưới đây là phần bình luận chi tiết dựa trên ba phương diện cốt lõi: Tinh thi học (hệ thống quan niệm và bản chất thơ), Văn học (ngôn từ, cấu trúc, chủ đề) và Hình họa (màu sắc, đường nét, không gian trực quan).


    I. Tinh thi học: Thơ là sự thanh lọc và hành trình quy tâm


    Tinh thi học (Poetics) ở chùm thơ này không nằm ở những cấu trúc tân kỳ hay kỹ thuật tân hình thức, mà quay về với bản chất nguyên sơ nhất của thi ca: phương tiện biểu đạt thế giới nội tâm và thanh lọc tâm hồn (Catharsis).
    Thơ là chiếc neo định vị cái "Tôi": Giữa dòng đời biến động ("chốn xôn xao", "cảnh phù vân"), thơ Hồng Bính đóng vai trò như một không gian trú ẩn. Nhà thơ làm thơ không phải để phô diễn kỹ nghệ chữ nghĩa, mà để đối thoại với chính mình.
    Thi học của sự thinh lặng (The Poetics of Silence): Điểm cốt lõi xuyên suốt chùm thơ là từ khóa "Lặng" ("thinh lặng", "chút lặng", "chốn lặng"). Trong quan niệm của tác giả, thơ ca không sinh ra từ tiếng ồn, mà nảy mầm từ sự tịch tịch, cô liêu. Im lặng ở đây không phải là hư vô, mà là trạng thái tích tụ năng lượng tinh thần cao độ để đạt tới sự thấu suốt.
    Triết lý buông bỏ và hòa giải: Tinh thần thi học này mang đậm dấu ấn tư tưởng Phật giáo và Lão Trang. Thơ chính là quá trình "giũ tương tư", "đốt cháy", và cuối cùng là "mở bàn tay buông bỏ" để đổi lấy sự tự do tuyệt đối trong tâm tưởng.

    II. Văn học: Ngôn từ hàm súc và cấu trúc vận động nội tâm


    Ở góc độ văn học, chùm thơ sử dụng thể thơ thất ngôn truyền thống (trừ bài Tìm phối hợp linh hoạt), mang giọng điệu trầm lắng, suy tư với những đặc điểm nghệ thuật rõ nét:

    1. Hệ thống từ vựng mang tính biểu tượng cao

    Tác giả xây dựng một mạng lưới ngôn từ giàu sức gợi, chia làm hai hệ trục đối lập:
    Trục động/biến đổi (Thế sự): nước mắt rơi, xôn xao, phù vân, mưa đổ, vội vã, quay lưng.
    Trục tĩnh/hằng thường (Bản thể): tinh khôi, bình, tĩnh, ngọn lửa tình, nguồn cội, tịch liêu, buông bỏ.
    Sự chuyển dịch từ trục động sang trục tĩnh tạo nên mạch ngầm văn học vững chắc, phản ánh sự trưởng thành trong nhận thức của nhân vật trữ tình.

    2. Cấu trúc vận động của cảm xúc


    Nhìn tổng thể cả chùm thơ, ta thấy một cấu trúc logic tuyến tính về mặt tâm lý:
    Bài 1 & 2 (Một chút lặng đời mình, Tìm): Khởi đầu từ nỗi đau chia ly, nhận thức được sự tổn thương và bắt đầu hành trình "lên đường đi kiếm tìm" sự bình yên.
    Bài 3 & 4 (Đêm đợi, Hướng lòng): Trạng thái tĩnh lặng dần chiếm thế chủ đạo. Nhìn ra thế giới (trăng, hoa quỳnh) để thấy sự nhỏ bé của con người ("hạt cát nhỏ mà thôi") trước vũ trụ bao la.
    Bài 5 (Buông bỏ): Đạt đến cảnh giới cao nhất của sự giải thoát. Hành động "mở bàn tay" kết thúc chuỗi ngày u uất, khép lại một vòng lặp của khổ đau để tái sinh trong tâm thế mới.

    III. Hình họa: Chất họa đậm nét và không gian tạo hình trực quan


    "Thi trung hữu họa" (Trong thơ có họa) là đặc trưng thẩm mỹ nổi bật nhất trong chùm thơ Hồng Bính. Mỗi bài thơ đều có thể cụ thể hóa thành một bức tranh với đầy đủ bố cục, màu sắc, và ánh sáng.


    [ KHÔNG GIAN VŨ TRỤ / VÔ BIÊN ] (Bầu trời, Trăng tỏ, Lưng đồi) ▲ │ (Mắt hướng về trời / Nhìn ra phù vân) │ [ Ý NIỆM NỘI TÂM ] ───┼───► [ HÌNH HỌA TRỰC QUAN ] (Bình, Tĩnh, Buông) │ (Mưa sa, Quỳnh nở, Bóng quay lưng) │ ▼ [ ĐƯỜNG NÉT / DI CHUYỂN ] (Rảo bước xa dần ──► Mở bàn tay)

    1. Đường nét và Bố cục không gian

    Trục dọc (Hướng thượng và Hướng nội): Trong Một chút lặng đời mình, hình ảnh "Mắt hướng về trời" tạo nên một đường thẳng nối từ mặt đất khổ đau lên khoảng không bao la để "giũ tương tư". Đến Hướng lòng, bố cục này tiếp tục mở rộng với hình ảnh "lưng đồi" và chiều hoàng hôn "tịch liêu chiều vắng", đặt con người (hạt cát) ở góc nhìn phối cảnh tương phản với thiên nhiên vĩ đại.
    Trục ngang (Sự dịch chuyển và Chia ly): Trong bài Buông bỏ, nét vẽ trở nên động và có chiều sâu xa xăm: "Người quay lưng chân rảo bước xa dần". Phép phối cảnh viễn cận này làm nổi bật sự xa cách, nhạt nhòa của nhân ảnh vào nền không gian.
    Cận cảnh đặc tả: Hình ảnh "mở bàn tay buông bỏ" là một cú bấm máy cận cảnh (close-up) đầy sức nặng. Bàn tay mở ra không chỉ là hành động vật lý, mà là một nét vẽ chấm phá kết thúc bức tranh về sự níu kéo.

    2. Màu sắc, Ánh sáng và Không khí (Atmosphere)

    Bảng màu của chùm thơ mang sắc thái trầm, lạnh và nhạt: màu của "nước mắt", sắc đêm vắng, màu của mưa sa, màu u tịch của buổi chiều tà ("nắng tắt dần mây vội đổ").
    Tuy nhiên, bức tranh không hoàn toàn tối tăm nhờ những điểm sáng mang tính cứu rỗi:
    Ngọn lửa: "Có ngọn lửa tình, em với ta" rực cháy giữa chốn tĩnh lặng.
    Ánh sáng thiên nhiên: "Trăng tỏ", "Nguyệt thắm màu" (bài Đêm đợi) và "Nắng nhú lên" (bài Hướng lòng).

    Sự xuất hiện của ánh sáng chứng minh rằng: cái "lặng" trong thơ Hồng Bính không phải là sự chết chóc, nguội lạnh, mà là một không gian ấm áp, tràn đầy hy vọng và sự sống đang âm thầm phục hồi (như hoa quỳnh âm thầm nở và tỏa hương trong đêm).
    Tổng kết


    Chùm thơ của Hồng Bính là sự kết hợp hài hòa giữa ba yếu tố: Tư duy triết lý (Thi học), Kỹ thuật ngôn từ (Văn học) và Nhãn quan tạo hình (Hình họa). Tác giả đã vẽ nên một hành trình tinh thần trọn vẹn của con người: đi qua giông bão, đối diện với cô đơn, nhận ra chân lý vũ trụ, và cuối cùng tự chữa lành bằng sự buông bỏ thanh thản.
      Ban Biên Tập   27/07/2026 07:48

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây