a còn đó cùng với em vác buồn lên vai nhỏ bỏ lên đò tất cả chuyện nhỏ to có hoa thơm có sỏi đá bụi mờ
Trải lòng cuối năm
Chút đắm say Những phút còn lại một ngày cuối năm hong khô tóc bạc nhuộm lại chút xuân thì nhâm nhi ly rượu cuộc đời tối ba mươi niềm vui rao bán ngất ngây nhánh mai nầy tôi ngồi đây tình tôi mở cửa chờ em giao thừa đến.
Xuân đất trời gần về bến Đời tôi mỏi gối tuổi tàn xuân chợt nghe trời trở lạnh run rẩy cái thân côi ngày hôm qua rất vội xuân lặng lẽ qua đồi gió thổi xuân trải lối một kiếp phù du theo mùa xuân gõ cửa ngoảnh đầu nhìn quá khứ cảnh trần bao giờ đủ thân lữ khách độc hành với tử sinh.
Vũ trụ trở mình lá rụng cành trơ trụi lộc mới lại nhú lên vòng đời luôn luân chuyển Ta còn đó cùng với em vác buồn lên vai nhỏ bỏ lên đò tất cả chuyện nhỏ to có hoa thơm có sỏi đá bụi mờ con đò dù hiu hắt cõi thiên đàng ta cùng em tìm đến...
Bài thơ "Trải lòng cuối năm" của Hồng Bính là một bản nhạc trầm buồn nhưng đầy sâu lắng vào khoảnh khắc giao thời. Đó không chỉ là lời tự tình của một cá nhân về dòng chảy thời gian, mà còn là những chiêm nghiệm về kiếp nhân sinh, về sự hữu hạn của đời người trước cái vô hạn của vũ trụ.
Dưới đây là phần bình luận chi tiết về tác phẩm này:
1. Nỗi lòng trước thềm năm mới: Sự giao thoa giữa tàn phai và hy vọng
Mở đầu bài thơ, tác giả đưa ta vào một không gian rất riêng: "hong khô tóc bạc/ nhuộm lại chút xuân thì". Hình ảnh này gợi lên một sự phản kháng nhẹ nhàng nhưng đầy xót xa trước tuổi tác. Tác giả dùng rượu để "nhâm nhi" cuộc đời, biến cái tĩnh lặng của tối ba mươi thành một khoảng lặng để nhìn lại chính mình.
Cụm từ "niềm vui rao bán" là một ẩn dụ đắt giá. Trong khi thế gian náo nức với những giá trị vật chất, thì tác giả lại chọn cách "mở cửa tình" để chờ đợi một điều thiêng liêng hơn: sự đồng điệu của tâm hồn (hình ảnh "em") vào phút giao thừa.
2. Sự bàng hoàng trước quy luật sinh lão bệnh tử
Bước sang khổ thơ thứ hai, giọng thơ trở nên nặng trĩu và đầy ưu tư. Nếu khổ một là sự chuẩn bị về tâm thế, thì khổ hai là sự đối diện trực diện với thực tại:
Sự đối lập: Một bên là "Xuân đất trời" đang về bến, một bên là "Đời tôi" đã "mỏi gối tuổi tàn xuân".
Cảm giác cô độc: "Run rẩy cái thân côi", "thân lữ khách/ độc hành với tử sinh".
Tác giả nhìn thấu sự phù du của kiếp người. Những từ ngữ như "vội", "lặng lẽ", "ngoảnh đầu" tạo nên một nhịp điệu hối hả nhưng đầy nuối tiếc. Triết lý về sự "đủ" ở đời được nhắc đến như một lời nhắc nhở: cảnh trần chẳng bao giờ là đủ, chỉ có tâm người là cần bình yên.
3. Triết lý luân hồi và sự cứu rỗi của tình yêu
Khổ thơ cuối cùng mở ra một góc nhìn rộng lớn hơn – góc nhìn của vũ trụ.
"Lá rụng cành trơ trụi / lộc mới lại nhú lên"
Đây chính là quy luật vòng đời luân chuyển. Cái chết hay sự tàn phai không phải là kết thúc, mà là tiền đề cho một sự bắt đầu mới.
Hình ảnh "con đò" và "cõi thiên đàng" ở cuối bài thơ mang đậm màu sắc tâm linh và nhân văn. Tác giả không chọn đi một mình nữa, mà muốn cùng "em" – người đồng hành – vác tất cả buồn vui, sỏi đá, bụi mờ để đi về phía ánh sáng. "Cõi thiên đàng" ở đây có lẽ không đâu xa xôi, mà chính là sự thanh thản trong tâm hồn khi ta biết buông bỏ những muộn phiền của quá khứ.
Tổng kết nghệ thuật
Thể thơ: Tự do, nhịp điệu linh hoạt như dòng suy tưởng lúc nhanh, lúc chậm.
Hình ảnh: Giàu sức gợi (tóc bạc, nhánh mai, con đò, lộc non), kết hợp giữa nét cổ điển và hiện đại.
Cảm xúc: Đi từ nỗi buồn man mác, sự cô độc đến sự thấu thị và hy vọng.
"Trải lòng cuối năm" là một bài thơ đẹp cho những ai đang đứng ở dốc bên kia của cuộc đời. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: dù đời có là "phù du", dù thân có "độc hành", thì tình yêu và sự thấu hiểu vẫn là chiếc cầu duy nhất đưa ta đến bến bờ bình yên.
Dưới đây là phần bình luận chi tiết về tác phẩm này:
1. Nỗi lòng trước thềm năm mới: Sự giao thoa giữa tàn phai và hy vọng
Mở đầu bài thơ, tác giả đưa ta vào một không gian rất riêng: "hong khô tóc bạc/ nhuộm lại chút xuân thì". Hình ảnh này gợi lên một sự phản kháng nhẹ nhàng nhưng đầy xót xa trước tuổi tác. Tác giả dùng rượu để "nhâm nhi" cuộc đời, biến cái tĩnh lặng của tối ba mươi thành một khoảng lặng để nhìn lại chính mình.
Cụm từ "niềm vui rao bán" là một ẩn dụ đắt giá. Trong khi thế gian náo nức với những giá trị vật chất, thì tác giả lại chọn cách "mở cửa tình" để chờ đợi một điều thiêng liêng hơn: sự đồng điệu của tâm hồn (hình ảnh "em") vào phút giao thừa.
2. Sự bàng hoàng trước quy luật sinh lão bệnh tử
Bước sang khổ thơ thứ hai, giọng thơ trở nên nặng trĩu và đầy ưu tư. Nếu khổ một là sự chuẩn bị về tâm thế, thì khổ hai là sự đối diện trực diện với thực tại:
Sự đối lập: Một bên là "Xuân đất trời" đang về bến, một bên là "Đời tôi" đã "mỏi gối tuổi tàn xuân".
Cảm giác cô độc: "Run rẩy cái thân côi", "thân lữ khách/ độc hành với tử sinh".
Tác giả nhìn thấu sự phù du của kiếp người. Những từ ngữ như "vội", "lặng lẽ", "ngoảnh đầu" tạo nên một nhịp điệu hối hả nhưng đầy nuối tiếc. Triết lý về sự "đủ" ở đời được nhắc đến như một lời nhắc nhở: cảnh trần chẳng bao giờ là đủ, chỉ có tâm người là cần bình yên.
3. Triết lý luân hồi và sự cứu rỗi của tình yêu
Khổ thơ cuối cùng mở ra một góc nhìn rộng lớn hơn – góc nhìn của vũ trụ.
"Lá rụng cành trơ trụi / lộc mới lại nhú lên"
Đây chính là quy luật vòng đời luân chuyển. Cái chết hay sự tàn phai không phải là kết thúc, mà là tiền đề cho một sự bắt đầu mới.
Hình ảnh "con đò" và "cõi thiên đàng" ở cuối bài thơ mang đậm màu sắc tâm linh và nhân văn. Tác giả không chọn đi một mình nữa, mà muốn cùng "em" – người đồng hành – vác tất cả buồn vui, sỏi đá, bụi mờ để đi về phía ánh sáng. "Cõi thiên đàng" ở đây có lẽ không đâu xa xôi, mà chính là sự thanh thản trong tâm hồn khi ta biết buông bỏ những muộn phiền của quá khứ.
Tổng kết nghệ thuật
Thể thơ: Tự do, nhịp điệu linh hoạt như dòng suy tưởng lúc nhanh, lúc chậm.
Hình ảnh: Giàu sức gợi (tóc bạc, nhánh mai, con đò, lộc non), kết hợp giữa nét cổ điển và hiện đại.
Cảm xúc: Đi từ nỗi buồn man mác, sự cô độc đến sự thấu thị và hy vọng.
"Trải lòng cuối năm" là một bài thơ đẹp cho những ai đang đứng ở dốc bên kia của cuộc đời. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: dù đời có là "phù du", dù thân có "độc hành", thì tình yêu và sự thấu hiểu vẫn là chiếc cầu duy nhất đưa ta đến bến bờ bình yên.