Bài thơ "Xuân trong em" của tác giả Hồng Bính là một bản giao hưởng nhẹ nhàng, trong trẻo, phác họa bức tranh xuân không chỉ ở cảnh vật đất trời mà quan trọng hơn là ở tâm hồn người thiếu nữ.
Dưới đây là vài dòng bình luận về nét đẹp tình tứ và tràn đầy sức sống của tác phẩm này:
1. Khúc giao mùa dịu dàng Mở đầu bài thơ là một hành động rất thơ: "Em gom chút gió trời / Tiễn mùa đông đi nhé". Tác giả không dùng những từ ngữ mạnh mẽ để xua đuổi cái lạnh, mà dùng từ "gom" và "tiễn" đầy nữ tính, chủ động.
Sự chuyển mình của thiên nhiên được quan sát vô cùng tinh tế:
Sự giao thoa: Cái "sắt se" của đông tàn vẫn còn vương lại trên đôi má hồng, tạo nên một sự tương phản đẹp đẽ giữa cái lạnh lẽo của thời tiết và sự ấm áp của sức trẻ.
Âm thanh và hương sắc: Mùa xuân không về ồn ào mà "khe khẽ", "thổn thức" qua tiếng nhạc giao mùa và nhành mai mới nở.
2. Sự đồng nhất giữa "Xuân" và "Em" Điểm hay nhất của bài thơ chính là việc tác giả đã xóa nhòa ranh giới giữa cảnh vật và con người. Xuân không chỉ ở ngoài kia, mà xuân hiện hữu ngay trong từng nét ngài, điệu bộ của "em":
Bờ môi: Xuân vương nhẹ, hòa vào hơi thở xôn xao.
Ánh mắt: Nơi đọng lại cả cái hồn của mùa xuân, nơi chứa đựng ánh bình minh lung linh.
Nụ cười: Lấp lánh như tiếng nhạc êm đềm, có khả năng "ru" cả dòng đời đang hối hả ngược xuôi.
Cách so sánh nụ cười với tiếng nhạc cho thấy một tâm hồn lạc quan, yêu đời, có khả năng xoa dịu những nhọc nhằn của cuộc sống thường nhật.
3. Khát vọng và Sức sống mãnh liệt Khổ thơ cuối mở rộng không gian từ đôi mắt, nụ cười của "em" ra đến bầu trời bao la. Hình ảnh "Bền chí vượt trời đông / Từng đôi sải cánh dài" mang đến một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn:
Mùa xuân không tự nhiên mà có, nó là thành quả của sự bền chí, là sự vượt qua cái khắc nghiệt của "trời đông".
Nó khẳng định một triết lý nhân sinh tích cực: Sau những gian nan, thử thách (mùa đông), con người ta sẽ đón nhận được những "xuân hồng" viên mãn và khát vọng bay cao, bay xa.
Tổng kết Với ngôn ngữ giản dị, nhịp thơ 5 chữ đều đặn như nhịp bước của mùa xuân, Hồng Bính đã vẽ nên một bức tranh "Xuân trong em" đầy chất nhạc và họa. Bài thơ khép lại nhưng vẫn để lại dư vị ngọt ngào của tình yêu cuộc đời và niềm tin vào những điều tinh khôi nhất.
Dưới đây là vài dòng bình luận về nét đẹp tình tứ và tràn đầy sức sống của tác phẩm này:
1. Khúc giao mùa dịu dàng
Mở đầu bài thơ là một hành động rất thơ: "Em gom chút gió trời / Tiễn mùa đông đi nhé". Tác giả không dùng những từ ngữ mạnh mẽ để xua đuổi cái lạnh, mà dùng từ "gom" và "tiễn" đầy nữ tính, chủ động.
Sự chuyển mình của thiên nhiên được quan sát vô cùng tinh tế:
Sự giao thoa: Cái "sắt se" của đông tàn vẫn còn vương lại trên đôi má hồng, tạo nên một sự tương phản đẹp đẽ giữa cái lạnh lẽo của thời tiết và sự ấm áp của sức trẻ.
Âm thanh và hương sắc: Mùa xuân không về ồn ào mà "khe khẽ", "thổn thức" qua tiếng nhạc giao mùa và nhành mai mới nở.
2. Sự đồng nhất giữa "Xuân" và "Em"
Điểm hay nhất của bài thơ chính là việc tác giả đã xóa nhòa ranh giới giữa cảnh vật và con người. Xuân không chỉ ở ngoài kia, mà xuân hiện hữu ngay trong từng nét ngài, điệu bộ của "em":
Bờ môi: Xuân vương nhẹ, hòa vào hơi thở xôn xao.
Ánh mắt: Nơi đọng lại cả cái hồn của mùa xuân, nơi chứa đựng ánh bình minh lung linh.
Nụ cười: Lấp lánh như tiếng nhạc êm đềm, có khả năng "ru" cả dòng đời đang hối hả ngược xuôi.
Cách so sánh nụ cười với tiếng nhạc cho thấy một tâm hồn lạc quan, yêu đời, có khả năng xoa dịu những nhọc nhằn của cuộc sống thường nhật.
3. Khát vọng và Sức sống mãnh liệt
Khổ thơ cuối mở rộng không gian từ đôi mắt, nụ cười của "em" ra đến bầu trời bao la. Hình ảnh "Bền chí vượt trời đông / Từng đôi sải cánh dài" mang đến một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn:
Mùa xuân không tự nhiên mà có, nó là thành quả của sự bền chí, là sự vượt qua cái khắc nghiệt của "trời đông".
Nó khẳng định một triết lý nhân sinh tích cực: Sau những gian nan, thử thách (mùa đông), con người ta sẽ đón nhận được những "xuân hồng" viên mãn và khát vọng bay cao, bay xa.
Tổng kết
Với ngôn ngữ giản dị, nhịp thơ 5 chữ đều đặn như nhịp bước của mùa xuân, Hồng Bính đã vẽ nên một bức tranh "Xuân trong em" đầy chất nhạc và họa. Bài thơ khép lại nhưng vẫn để lại dư vị ngọt ngào của tình yêu cuộc đời và niềm tin vào những điều tinh khôi nhất.