Bài thơ "Gởi Gió Xuân" của Hồng Bính là một bản tình ca ngọt ngào, nồng cháy, nơi thiên nhiên và tình yêu đôi lứa hòa quyện làm một. Tác giả đã mượn hình ảnh mùa xuân phương xa – đặc biệt là cái nắng gió của vùng cao nguyên – để bày tỏ những cung bậc cảm xúc mãnh liệt của một trái tim đang yêu.
Dưới đây là phần bình luận chi tiết về bài thơ:
1. Khung cảnh cao nguyên và lời nhắn gửi trong gió Mở đầu bài thơ, người đọc bắt gặp một không gian bao la, khoáng đạt của vùng cao nguyên. Không chọn cách bày tỏ trực tiếp, nhân vật trữ tình gửi gắm nỗi lòng mình vào gió:
"Xuân sắp về anh gởi vào trong gió Lồng lộng cao nguyên nỗi nhớ đong đầy"
Cái hay của câu thơ nằm ở chữ "lồng lộng" và "đong đầy". Gió cao nguyên mạnh mẽ, phóng khoáng như chính tình cảm của người đàn ông: không giấu giếm, không nhỏ hẹp mà vang vọng khắp núi đồi, bay tới tận trời mây.
2. Sự chuyển mình của thiên nhiên trước sức mạnh tình yêu Đến khổ thơ thứ hai, nhịp thơ trở nên dập dồn, gấp gáp hơn với những từ láy gợi cảm: phập phồng, e ấp, ngập ngừng, thổn thức. Tình yêu ở đây không còn là khái niệm trừu tượng mà hiện hữu qua hơi thở, qua nụ hôn.
Một hình ảnh nhân hóa rất đẹp:
"Khiến mùa xuân đang rộn rã bỗng dừng Nhường nắng ấm cho tình yêu bừng nở."
Dường như cái rộn rã của đất trời cũng phải "kiêng dè", phải dừng lại để nhường chỗ cho sự tỏa sáng của tình yêu đôi lứa. Tình yêu lúc này trở thành trung tâm của vũ trụ, mạnh mẽ hơn cả sức sống của mùa xuân.
3. Sắc màu hạnh phúc và sự kết thúc của mùa đông Khổ thơ thứ ba và thứ tư vẽ nên một bức tranh xuân tươi sáng với "đôi én chao nghiêng", "mây xanh trong vắt". Tác giả khéo léo sử dụng sự đối lập:
Quá khứ: Cái lạnh mùa đông bị "chôn vào dĩ vãng".
Hiện tại: "Giọt nhớ tinh khôi", "giọt nắng xuân tươi" và "mật ngọt đẫm tràn môi".
Việc ví người yêu là "mật ngọt" cho thấy sự trân trọng và say mê. Tình yêu không chỉ là cảm xúc mà còn là nguồn nhựa sống mới, gột rửa đi những giá lạnh, u buồn của quá khứ để bắt đầu một hành trình rạng rỡ.
4. Men say hạnh phúc và sự nồng cháy Khổ thơ cuối là đỉnh điểm của cảm xúc. Tình yêu được ví như "men tình" được ấp ủ từ lâu, nay hóa thành "rượu ngon":
Hình ảnh "thiêu đốt" và "vui say" gợi lên một tình yêu nồng nàn, cháy bỏng. Mùa xuân không chỉ là mùa của cỏ cây, mà với tác giả, xuân chỉ thực sự về khi có "em" – người là chất xúc tác khiến cuộc đời trở nên say đắm.
Tổng kết nghệ thuật Ngôn ngữ: Giàu hình ảnh, sử dụng nhiều tính từ và từ láy gợi cảm xúc.
Hình ảnh: Hình ảnh thiên nhiên (gió, nắng, mây, chim én) được lồng ghép khéo léo với các trạng thái tâm lý.
Cảm hứng: Tràn đầy năng lượng tích cực, lạc quan và tin yêu vào cuộc sống.
"Gởi Gió Xuân" là một bài thơ tình hay, nhẹ nhàng nhưng đủ sâu sắc để chạm đến trái tim người đọc. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Mùa xuân đẹp nhất không phải ở cảnh vật, mà là ở tình người và sự đồng điệu của những trái tim đang yêu.
Dưới đây là phần bình luận chi tiết về bài thơ:
1. Khung cảnh cao nguyên và lời nhắn gửi trong gió
Mở đầu bài thơ, người đọc bắt gặp một không gian bao la, khoáng đạt của vùng cao nguyên. Không chọn cách bày tỏ trực tiếp, nhân vật trữ tình gửi gắm nỗi lòng mình vào gió:
"Xuân sắp về anh gởi vào trong gió Lồng lộng cao nguyên nỗi nhớ đong đầy"
Cái hay của câu thơ nằm ở chữ "lồng lộng" và "đong đầy". Gió cao nguyên mạnh mẽ, phóng khoáng như chính tình cảm của người đàn ông: không giấu giếm, không nhỏ hẹp mà vang vọng khắp núi đồi, bay tới tận trời mây.
2. Sự chuyển mình của thiên nhiên trước sức mạnh tình yêu
Đến khổ thơ thứ hai, nhịp thơ trở nên dập dồn, gấp gáp hơn với những từ láy gợi cảm: phập phồng, e ấp, ngập ngừng, thổn thức. Tình yêu ở đây không còn là khái niệm trừu tượng mà hiện hữu qua hơi thở, qua nụ hôn.
Một hình ảnh nhân hóa rất đẹp:
"Khiến mùa xuân đang rộn rã bỗng dừng Nhường nắng ấm cho tình yêu bừng nở."
Dường như cái rộn rã của đất trời cũng phải "kiêng dè", phải dừng lại để nhường chỗ cho sự tỏa sáng của tình yêu đôi lứa. Tình yêu lúc này trở thành trung tâm của vũ trụ, mạnh mẽ hơn cả sức sống của mùa xuân.
3. Sắc màu hạnh phúc và sự kết thúc của mùa đông
Khổ thơ thứ ba và thứ tư vẽ nên một bức tranh xuân tươi sáng với "đôi én chao nghiêng", "mây xanh trong vắt". Tác giả khéo léo sử dụng sự đối lập:
Quá khứ: Cái lạnh mùa đông bị "chôn vào dĩ vãng".
Hiện tại: "Giọt nhớ tinh khôi", "giọt nắng xuân tươi" và "mật ngọt đẫm tràn môi".
Việc ví người yêu là "mật ngọt" cho thấy sự trân trọng và say mê. Tình yêu không chỉ là cảm xúc mà còn là nguồn nhựa sống mới, gột rửa đi những giá lạnh, u buồn của quá khứ để bắt đầu một hành trình rạng rỡ.
4. Men say hạnh phúc và sự nồng cháy
Khổ thơ cuối là đỉnh điểm của cảm xúc. Tình yêu được ví như "men tình" được ấp ủ từ lâu, nay hóa thành "rượu ngon":
"Thành rượu ngon thiêu đốt cháy tình hồng Nồng đôi lứa vui say màu hạnh phúc."
Hình ảnh "thiêu đốt" và "vui say" gợi lên một tình yêu nồng nàn, cháy bỏng. Mùa xuân không chỉ là mùa của cỏ cây, mà với tác giả, xuân chỉ thực sự về khi có "em" – người là chất xúc tác khiến cuộc đời trở nên say đắm.
Tổng kết nghệ thuật
Ngôn ngữ: Giàu hình ảnh, sử dụng nhiều tính từ và từ láy gợi cảm xúc.
Hình ảnh: Hình ảnh thiên nhiên (gió, nắng, mây, chim én) được lồng ghép khéo léo với các trạng thái tâm lý.
Cảm hứng: Tràn đầy năng lượng tích cực, lạc quan và tin yêu vào cuộc sống.
"Gởi Gió Xuân" là một bài thơ tình hay, nhẹ nhàng nhưng đủ sâu sắc để chạm đến trái tim người đọc. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Mùa xuân đẹp nhất không phải ở cảnh vật, mà là ở tình người và sự đồng điệu của những trái tim đang yêu.