Xuân mộng

Thứ sáu - 16/01/2026 09:11 Tác giả: Ban Biên Tập
"Xuân về chút đông còn lành lạnh
Sương chiều trong nắng chiếu long lanh"
Xuân mộng

Xuân mộng

Xuân về chút đông còn lành lạnh
Sương chiều trong nắng chiếu long lanh
Anh nhớ về em giấc mộng lành
Hoa cỏ mỏi mòn cũng đợi trông.

Em nơi xa ấy có biết không?
Nhạc xuân rộn rã cả cung lòng
Nhưng không diệt nổi niềm thương nhớ
Tơ mỏng nhện giăng ngóng tình hồng.

Nụ cười môi thắm tiễn mùa đông
Em hãy cho tôi chút gió nồng
Niềm vui lấp lánh từ ánh mắt
Hy vọng dâng tràn cất cánh bay.

Mùa xuân hoa cỏ ngời trong nắng
Anh sẽ đợi em cuối đoạn đường
Chút tình còn lại nghiêng vai xuống
Chút lộc mùa xuân, bám tóc vương.

Cành mai trước ngõ chẳng buồn thương
Đã thấy vui trong giọt nắng hồng
Bình minh chiếu sáng dù hắt bóng
Vẫn thấy vui vì, có dáng em.

Hồng Bính

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Ban Biên Tập
    Bài thơ "Xuân mộng" của Hồng Bính là một bản tình ca nhẹ nhàng, mang đậm phong vị cổ điển nhưng cũng rất gần gũi. Qua ngòi bút của tác giả, mùa xuân không chỉ là sự chuyển mình của đất trời mà còn là sự trỗi dậy mạnh mẽ của những tâm tư, nỗi nhớ và hy vọng trong tình yêu.

    Dưới đây là phần bình luận chi tiết về bài thơ này:

    1. Bức tranh thiên nhiên: Giao thoa giữa cái lạnh và hơi ấm
    Mở đầu bài thơ, tác giả khéo léo gợi lên không gian đặc trưng của buổi giao mùa:

    "Xuân về chút đông còn lành lạnh / Sương chiều trong nắng chiếu long lanh"

    Cái "lành lạnh" của mùa đông vẫn chưa tan hết, nhưng đã có cái "long lanh" của nắng xuân. Sự tương phản này tạo nên một không gian mờ ảo, huyền diệu – một bối cảnh hoàn hảo cho những "giấc mộng lành". Hình ảnh "sương chiều trong nắng" cho thấy sự quan sát tinh tế, báo hiệu một sự hồi sinh đầy sức sống.

    2. Nỗi nhớ và sự chờ đợi thủy chung
    Mạch thơ chuyển từ cảnh sang tình một cách tự nhiên. Trong cái náo nức của đất trời, tâm hồn nhân vật trữ tình lại hướng về một phương xa:

    Sự chờ đợi mòn mỏi: Không chỉ con người, mà ngay cả "hoa cỏ mỏi mòn cũng đợi trông". Tác giả đã nhân hóa thiên nhiên để đồng nhất nỗi lòng của mình với vạn vật.

    Sự đối lập nội tâm: Dù "nhạc xuân rộn rã", nhưng âm thanh ấy vẫn không thể lấn át được niềm thương nhớ. Hình ảnh "Tơ mỏng nhện giăng" là một ẩn dụ rất đắt, gợi lên sự mong manh nhưng bền bỉ, quấn quýt của tình cảm.

    3. Hy vọng và niềm tin vào sự sum họp
    Khác với nhiều bài thơ tình mùa xuân thường mang mác buồn, "Xuân mộng" của Hồng Bính lại thắp lên những tia sáng lạc quan:

    "Nụ cười môi thắm tiễn mùa đông / Em hãy cho tôi chút gió nồng"

    Tác giả không chìm đắm trong sầu muộn mà chủ động kiếm tìm hơi ấm. Hình ảnh "Hy vọng dâng tràn cất cánh bay" và "Chút lộc mùa xuân bám tóc vương" tạo nên một cảm giác nhẹ nhàng, thanh sạch. Tình yêu ở đây không ồn ào mà đầy sự bao dung, sẵn sàng "nghiêng vai xuống" để gánh vác, để che chở.

    4. Biểu tượng "Dáng em" - Điểm tựa của hạnh phúc
    Khổ thơ cuối là một sự khẳng định mạnh mẽ về sức mạnh của tình yêu:

    "Bình minh chiếu sáng dù hắt bóng / Vẫn thấy vui vì, có dáng em."

    Hình ảnh "cành mai trước ngõ chẳng buồn thương" cho thấy tâm thế bình thản và hạnh phúc. Dù cuộc đời có những lúc "hắt bóng" (khó khăn, thử thách), nhưng chỉ cần có "dáng em" – biểu tượng của người thương – thì mọi bóng tối đều bị xua tan bởi ánh sáng của niềm vui.

    Tổng kết
    "Xuân mộng" là một bài thơ giàu cảm xúc, sử dụng ngôn từ giản dị nhưng giàu sức gợi. Bài thơ không chỉ tả cảnh xuân mà còn tả thực cái "xuân" trong lòng người: đó là khi tình yêu đủ lớn để biến những mong chờ thành hy vọng, biến cái lạnh cuối đông thành hơi ấm của tương lai.

    Cảm nhận chung: Bài thơ mang lại cảm giác bình yên, khiến người đọc tin rằng sau mỗi mùa đông giá rét, tình yêu chân thành sẽ luôn tìm thấy ánh nắng hồng của riêng mình.
      Ban Biên Tập   16/01/2026 09:20
  • Ban Biên Tập
    Cảm nhận bài thơ "Xuân mộng" của Hồng Bính: Nỗi nhớ và Hy vọng
    Mùa xuân từ bao đời nay luôn là mạch nguồn cảm hứng bất tận của thi ca. Nếu Xuân Diệu say đắm, vội vàng trong "Vội vàng", Nguyễn Bính chân chất với "Mưa xuân", thì Hồng Bính lại mang đến một làn gió nhẹ nhàng, tình tứ nhưng cũng đầy lạc quan qua bài thơ "Xuân mộng". Bài thơ không chỉ là bức tranh thiên nhiên giao hòa mà còn là tiếng lòng của một tâm hồn đang yêu, luôn hướng về tương lai với niềm tin mãnh liệt.

    Mở đầu bài thơ, tác giả đưa ta vào không gian của những ngày đầu xuân đầy gợi cảm:

    "Xuân về chút đông còn lành lạnh Sương chiều trong nắng chiếu long lanh"

    Cái hay của hai câu thơ đầu nằm ở sự bắt giữ khoảnh khắc. "Chút đông còn lành lạnh" là dư âm của mùa cũ, làm nền cho cái "long lanh" của nắng mới. Sự chuyển mình của đất trời được miêu tả tinh tế qua ánh sáng và hơi ấm. Trong không gian huyền ảo ấy, tâm hồn con người cũng bắt đầu dệt nên những "giấc mộng lành". Hình ảnh "hoa cỏ mỏi mòn cũng đợi trông" cho thấy một sự đồng điệu tuyệt đối giữa thiên nhiên và con người. Nỗi nhớ không còn là của riêng "anh" mà dường như đã thấm đẫm vào từng nhành cây, ngọn cỏ.

    Dù thực tại có náo nức với "nhạc xuân rộn rã", nhưng dường như tất cả âm thanh ấy vẫn không khỏa lấp được nỗi cô đơn và niềm thương nhớ da diết:

    "Nhưng không diệt nổi niềm thương nhớ Tơ mỏng nhện giăng ngóng tình hồng."

    Hình ảnh ẩn dụ "tơ mỏng nhện giăng" là một nét bút rất đắt. Nó gợi lên sự mong manh, nhỏ bé nhưng lại vô cùng bền bỉ, dẻo dai. Nỗi nhớ ở đây không dữ dội như thác đổ mà âm thầm, bền bỉ như sợi tơ nhện, bủa vây và kết nối tâm hồn người ở lại với người đi xa.

    Điểm sáng nhất của bài thơ nằm ở tinh thần lạc quan và niềm hy vọng. Nhân vật trữ tình không chìm đắm trong sầu muộn mà chủ động đón nhận mùa xuân:

    "Nụ cười môi thắm tiễn mùa đông Em hãy cho tôi chút gió nồng"

    Tình yêu trong "Xuân mộng" mang một vẻ đẹp bao dung và cao thượng. Tác giả sẵn sàng "đợi em cuối đoạn đường", sẵn sàng "nghiêng vai xuống" để chở che, để nâng niu những "chút tình còn lại". Những động từ như "lấp lánh", "dâng tràn", "cất cánh bay" tạo nên một nhịp điệu khẩn trương, đầy sức sống, cho thấy một tình yêu đang hồi sinh mạnh mẽ cùng vạn vật.

    Khổ thơ cuối khép lại bài thơ bằng một hình ảnh bình yên đến lạ:

    "Cành mai trước ngõ chẳng buồn thương Đã thấy vui trong giọt nắng hồng Bình minh chiếu sáng dù hắt bóng Vẫn thấy vui vì, có dáng em."

    Hoa mai – biểu tượng của mùa xuân phương Nam – hiện lên không phải để gợi sầu mà để khẳng định niềm vui. Dù cuộc sống vẫn có những lúc "hắt bóng", vẫn còn đó những khó khăn, nhưng sự hiện diện của "dáng em" (dù là trong mộng hay trong thực tại) đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chãi nhất. Chính tình yêu đã biến cái "mộng" thành sức mạnh, biến nỗi nhớ thành động lực để đón chờ bình minh.

    Tóm lại, qua thể thơ tự do với ngôn ngữ giản dị, hình ảnh giàu tính biểu tượng, Hồng Bính đã vẽ nên một bức tranh "Xuân mộng" đầy nhân văn. Bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên mà quan trọng hơn, nó ca ngợi vẻ đẹp của sự thủy chung và niềm hy vọng trong tình yêu. Đọc bài thơ, ta thêm tin vào những điều tốt đẹp, tin rằng sau mỗi mùa đông giá rét, mùa xuân sẽ lại về, mang theo hơi ấm và những giấc mộng lành cho những trái tim biết yêu chân thành.
      Ban Biên Tập   16/01/2026 09:17

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây