Get Adobe Flash player

Tìm Kiếm

Đăng nhập

Thứ sáu, 19 Tháng 3 2021 16:14

Tiếng thơ Hoàng Công Nga

Posted by 
Rate this item
(0 votes)
  Tiếng thơ Hoàng Công Nga

TƯỞNG CHỪNG NHƯ VÔ NGHĨA

 

Có những điều tưởng chừng như vô nghĩa

Nhưng lại theo con đi suốt cuộc đời

Có những kỷ niệm không viết thành lời

Nhưng đã ăn sâu đi vào tiềm thức.

 

Có những điều sao con chẳng sớm nhận ra

Khi được sống giữa tình mẹ bao la

Những lời dặn dò ân cần chỉ bảo

Như mưa dầm thấm sâu vào huyết quản.

 

Mẹ đã tập cho con thói quen thánh thiện

Để dẫu đường đời trắc trở truân chuyên

Có trải qua nhiễu phiền trong cảnh ngộ

Con luôn vững tin sống lòng nhân ái.

 

Mẹ gieo vào con hạt giống thiện lương

Đã nẩy mầm thành cây trái mến thương

Để phân biệt được điều hay lẽ phải.

Chẳng phân vân hay chẳng phải đo lường.

 

Có những điều tưởng chừng như vô nghĩa

Nhưng với con lại là nỗi sẻ chia

Là ký ức cận kề bên lòng mẹ

Là dấu yêu kỷ niệm giữa trưa hè.

 

Mẹ ơi! Những thói quen mẹ tập thành

Là dấu ấn đời con dẫu mong manh

Là niềm tin ăn sâu vào tiềm thức

Dẫn đưa con nên thánh thiện, trọn lành.

 

Bây giờ đường đời dẫu phải chia xa

Có những lúc chìm ngập giữa phong ba

Con mới hiểu những điều như vô nghĩa

Lại theo con đi đến suốt cuộc đời.

 

Hoàng Công Nga

 

TỪNG NGÀY THEO CHÂN CHÚA

 

Con bước theo chân Chúa từng ngày

Từng ngày chay nghe nặng trĩu tâm can

Ánh nắng vàng mùa Xuân đang trải nhẹ

Con khép mình trong thanh tịnh bình an.

 

Kìa hoa vàng rực rỡ giữa quan san

Kìa thiên nhiên khoe sắc đẹp dịu dàng

Mùa Chay về làm hồn con lắng đọng

Gẫm phận mình, bụi tro hóa thành người.

 

Chúa cho con làm người giữa cuộc đời

Một tình yêu không thể nói bằng lời

Một tình yêu mang ân tình cứu chuộc

Vì yêu thương trong giá trị cao vời.

 

Ôi mùa Chay!

Mùa Chay đi qua từng ngày

Giữa cuộc đời luôn vay trả, trả vay

Giữa đường đời trong muôn ngàn cay đắng

Gẫm phận người chỉ là kiếp mong manh.

 

Con thành tâm khép lòng, tay đấm ngực

Một đời người theo Chúa đã tuyên xưng

Nhưng lòng trần xuôi theo chiều buông thả

Nhìn lại mình đã lỡ bước chân sa.

 

Xin cho con thức tỉnh trở về nhà

Được tắm gội trong ân tình no thỏa

Được gục đầu vào lòng Cha dấu ái

Được đắm mình trong nguồn cội thứ tha.

 

Xin Cha thương, Cha thương ngàn nỗi

Đời hoang liêu con chìm ngập trong tội

Con trở về trong tin yêu niềm hối

Cha nhân từ rủ bóng mát yêu thương.

 

Hoàng Công Nga

 

NHIỆM MẦU ƠN THIÊNG

 

Tâm trăn trở nỗi lòng ẩn khuất

Hóa chồi thơ trổ những nụ hoa

Thơ chuyển hóa lòng dạ xót xa

Người yếm thế buông bỏ dạ sầu.

 

Cổ tích đời tìm kiếm nơi đâu

Nơi cõi thế trong cuộc bể dâu

Nghe nôn nao xốn xang lòng dạ

Khi đêm về tay chắp nguyện cầu.

 

Linh hồn ơi ta bay lên nào

Ta có nghe thổn thức dâng trào

Nghe con tim dạt dào biển cả

Nghe ân tình cảm thán niềm xa.

 

Ta bay lên giữa trời bao la

Hồn bềnh bồng trong cõi thiên hà

Ôi huyền diệu tình yêu nhiệm lạ

Một bầu trời rực rỡ cao xa.

 

Ta say sưa vần thơ tuyệt mỹ

Ta ngơ ngẩn trí ngất đường suy

Ta cảm thán lòng tràn Thánh Ý

Thượng Đế lòng con hoá nhiệm mầu!.

 

Hoàng Công Nga

NẾU CÓ VỀ

 

Nếu có về ngang qua nhà cũ

Nơi người Cha hằng ngày ngóng đợi

Nơi thời gian lắng đọng ngừng trôi

Nhớ lại gần gõ cửa nghe con.

 

Con có hiểu tình Cha biển cả

Yêu thương con vô lượng hải hà

Con có lỡ lầm đường lạc lối

Chạy theo đời muôn nỗi can qua.

 

Con ơi, con có hiểu tình Cha

Lo cho con giữa chốn phong ba

Giữa đường đời muôn ngàn cạm bẫy

Cha mong con mau trở về nhà.

 

Mùa Chay là mỗi lần nhắc nhở

Nhìn lại đời mình chớ làm ngơ

Để thấu hiểu tình Cha lân tuất

Để quay về, tỉnh giấc niềm mơ.

 

Nếu có về ngang qua nhà cũ

Con hãy vào gọi tiếng Cha ơi!

Nghe trong lòng giọt lệ đầy vơi

Nghe thổn thức đầy muôn nghìn nỗi.

 

Hoàng Công Nga

 

HIỂU THẤU LÒNG NHÂN

 

Lời thơ con sao nhiều giả dối

Bởi vì mình còn nặng cái tôi

Bởi lợi lộc quyến rũ trong đời

Bởi lòng Nhân hay là trang điểm?

 

Con muốn diễn tả một lòng Nhân

Tự hỏi mình sao cứ phân vân

Điều chấp nhặt ngập tràn cơn giận

Con mắt thần giờ đây khép lại.

 

Lời thơ con sao nhiều giả dối

Dối lòng mình để thành hoa mỹ

Chẳng ăn năn dằn vặt điều chi

Cốt khoe khoang tỏ lòng nhân nghĩa.

 

Chúa ơi!

Xin cho con biết nhìn lại mình

Hiểu cuộc đời với giá hy sinh

Hiểu mồ hôi làm nên giá trị

Hiểu đường đời nhiều nỗi sân si.

 

Xin cho con sống thật với lòng

Hiểu Giá Máu cứu chuộc nhân sinh

Hiểu tình yêu ngập tràn gian khổ

Chuyển lời thơ thấu đạt ý tình.

 

Xin cho con viết Lời Sự Thật

Để nhận ra dấu chỉ Thánh Ân

Để lòng mình không còn nghi vấn

Để lời thơ hòa quyện lòng Nhân.

 

Hoàng Công Nga

 

BAY VÀO THIÊN THU

Thương tiếc nhà thơ Dzuy Sơn Tuyền

 

Người sinh mười sáu tháng ba*

Đến hôm mười tám đã xa đường trần

Người về hưởng phúc hồng ân

Can qua đã khỏi, lụy trần thôi mang

 

Người về hưởng phúc thiên đàng

Có nghe nhã nhạc cao sang dặt dìu

Nghe cơn gió thổi buồn thiu

Vần thơ sáu tám đìu hiu mất rồi!...

 

Người về một chốn xa xôi

Hồn vương dấu lệ cuốn trôi phận người

Dzuy Sơn Tuyền một cuộc đời

Dòng thơ lục bát chơi vơi nghĩa tình

 

Tuổi bát tuần tỏa ánh minh

Vẫn tròn chữ nghĩa hợp xinh câu vần

Một đời tích lũy hồng ân

Người về tận hưởng phúc phần ban trao

 

Lời Diễm Tình mới hôm nao

Mà nay bất tử bay vào thiên thu

Chơi vơi trong cõi sa mù

Kiếp người trọn vẹn Mùa Thu Vĩnh Hằng.

 

Hoàng Công Nga

*Sinh nhật nhà thơ ngày 16/03

BAO LA CHỮ TÌNH

 

Anh ơi nắng đổ bên thềm

Hoa Soan nở trắng tình thêm khát tình

Tháng Ba Chúa đợi chúng mình

Yêu thương nối lại, bóng hình đã quên (KT)

Dòng sông nước nổi vừa lên

Mênh mang nỗi nhớ bên thềm đợi ai

Ô hay bóng đổ ngày dài

Nghe câu ngắm nguyện chưa phai nhạt mờ

Đau buồn gãy đổ câu thơ

Tháng Ba đổ nắng làm ngơ ngẩn tình

Em ơi Chay Thánh Phục Sinh

Đỉnh cao khổ giá chữ Tình bao la

Đời người nhìn lại xót xa

Mùa Chay ngẫm nghĩ can qua phận người.

 

Hoàng Công Nga

Tiếp nối 4 câu đầu theo ý thơ Kiến Thụy

 

Ừ THÌ

Tình cờ gặp được vần thơ buông lỏng của nhà thơ Dzuy Sơn Tuyền, cảm họa viết thêm mấy dòng đồng cảm. Ừ thì… Tiễn biệt anh, nhà thơ Dzuy Sơn Tuyền.

 

Ừ thì ta lại còn ta

Trải qua bao nẻo phong ba giữa đời

Cuộc trần chìm nổi chơi vơi

Giật mình u ẩn giữa đời phồn hoa

Có chăng còn lại xót xa

Bây giờ còn lại mình ta với sầu.

 

Ừ thì muôn nẻo bể dâu

Can qua mới thấy dãi dầu tang thương

Chẳng cần, chẳng phải đong lường

Lòng người nhuốm trải đã tường thế nhân.

 

Ừ thì ta chẳng có phần

Thế gian đắp đổi những lần phong ba

Đường đời muôn cảnh trải qua

Héo hon sầu muộn mình ta lụy phiền.

 

Hoàng Công Nga

 

 

 

 

Read 426 times Last modified on Thứ bảy, 20 Tháng 3 2021 06:00