Ngày 6/6: Thánh Nobertô, Giám mục
Thánh Nobertô sinh khoảng năm 1080 tại Xanten, Ngài là con út trong một gia đình vương giả và có họ với nhà vua. Theo truyền thống cao thượng, Ngài đã được dự tính cho làm linh mục. Nhưng thời còn niên thiếu, Nobertô đã sống quá xa lý tưởng. Giàu có của cải cũng như dồi dào sinh hư, lại có bản chất dễ dãi, Noberto cho mình vào những buổi lễ linh đình và những cuộc vui chơi thế gian. Không bao giờ một ý tưởng đứng đắn lại có thể xóa tan được những ảo tưởng Ngài nuôi dưỡng trong lòng. Điều may mắn là khi ham vui như vậy, Ngài vẫn không sao nhãng việc học hành. Nhờ vậy, Nobertô thông hiểu mọi khoa học, vua Henty mến chuộng Nobertô và thâu dụng vào triều đình. Tuy nhiên Nobertô vẫn tiếp tục nếp sống xưa. Biết rằng: chỉ có nhân đức mới mang lại hạnh phúc cho tâm hồn, nhưng Nobertô lại yêu chuộng “xiềng xích” và không can đảm bẻ gãy được.
Một ngày kia Nobertô cỡi ngựa đến một làng ở miền Wesphale. Ngài dẫn theo một giai nhân đi tìm thú vui. Khi đến giữa một đồng cỏ thì một cơn giông tố nổi lên sấm chớp dữ dằn. Khó tìm được một nơi trú ngụ, nên Ngài phi ngựa nước rút mong sớm tới đích. Nhưng một cú sét đánh ngay vào chân ngựa. Con vật hoảng hốt hất tung kị sĩ xuống đất. Nobertô nằm bất tỉnh tại chỗ như chết trong một giờ. Tỉnh dậy Nobertô kêu lên như thánh Phaolô ngày trước:
- Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?
Một tiếng nói bên trong đáp lại:
- Hãy tránh sự dữ và làm điều lành.
Nobertô chỗi dậy và quyết đền bù đời sống đã qua. Khi trở lại triều đình, Ngài trở về Xanten, sống những thinh lặng nội tâm, mặc áo nhặm và dành trọn thời gian cho viêc suy gẫm cầu nguyện. Từ đó, Ngài đã không còn đặt một giới hạn nào cho bậc trọn lành nữa, Ngài đã dành hai năm sám hối để dọn mình chịu chức linh mục và chỉ dâng thánh lễ đầu tiên sau 40 ngày chuẩn bị trực tiếp, Ngài bán hết mọi của cải, phân phát cho người nghèo rồi đi chân không đến xin Đức giáo hoàng ban quyền cho đi rao giảng Tin Mừng khắp nơi. Những bài giảng nhất là chính đời sống gương mẫu của Ngài đã tạo nên được nhiều cuộc hối cải lạ lùng. Chính trong khi thực hiện nỗ lực tông đồ này mà thánh Nobertô đã thiết lập tu viện ở Premontre, thường được gọi là dòng áo trắng.
Năm 1126, Nobertô được đặt làm Tổng giám mục tại Magdburg. Đức tân giám mục vẫn không giảm bớt khắc khổ đi chân không, Ngài nỗ lực đổi mới giáo phận với nhiệt tâm của một thánh nhân bậc nhất. Trong nỗ lực ấy, Ngài phải chịu dựng biết bao khó khăn, người ta tìm cách cản trở đến độ muốn mưu sát Ngài, nhưng lòng quả cảm và sự nhẫn nại đã đưa Ngài tới thành công. Trong một ít năm, Ngài đã sửa lại được những lạm dụng và làm cho mọi chỗ nên đạo đức hơn. Ngài thường nói:
- Tôi đã ở trong triều đình đã rút vào đơn độc, đã được dặt nhiều chức vụ, nhưng tôi đã không tìm thấy được điều gì đẹp hơn là được phụng sự Chúa và thuộc trọn về Ngài.
Ở vào địa vị tổng giám mục, thánh Nobertô từ đây cũng ảnh hưởng tới Giáo hội ngày càng nhiều hơn. Ngài là bạn của thánh Bernađô và đã giúp đỡ thánh nhân chống lại giáo hoàng giả Anacletus, Ngài cũng đã thành công trong việc chống lại lạc thuyết về Chúa trong bí tích Thánh Thể.
Sau bao nhiêu nỗ lực để đổi mới lòng đạo đức trong giáo phận thánh Nobertô qua đời vì kiệt sức vào năm 1134.
Thánh Nobertô đã nên gương sáng cho chúng ta về sự quyết tâm từ bỏ lối sống cũ, trở về với Chúa trong một tinh thần mới. Nhờ lời bầu cử của thánh nhân, xin Chúa giúp chúng ta luôn biết quảng đại đáp lại lời mời gọi của Chúa.
(tổng hợp)
Lễ nhớ tùy chọn
1. Ghi nhận lịch sử – Phụng Vụ
Thánh Norbert được Đức Giáo Hoàng Honorius II bổ nhiệm làm Tổng giám mục Magdebourg, nước Đức, năm 1126, và qua đời tại thành phố giáo phận ngày 6 tháng 6 năm 1134. Lễ nhớ ngài được đưa vào lịch Giáo triều Rôma năm 1620. Lễ này đề cao ngài là nhà cải cách kiệt xuất, đã đóng góp nhiều công sức vào cuộc canh tân Hội thánh ở thế kỷ XII, đặc biệt phục hồi phẩm chất chức vụ linh mục và trở nên vị Tông Đồ hoạt động cho công cuộc cải cách Grégoire.
Robert de Gennep sinh khoảng năm 1085 thuộc dòng dõi quí tộc Gennep, tại Xanten, là một thành phố nhỏ vùng Rhénane, gần Cologne. Ngài được vào cung phục vụ Đức Tổng giám mục Frédéric I vùng Cologne, sống một đời thế tục tại đó, rồi ngài được làm tuyên úy nhà nguyện của hoàng đế Henri V. Năm 31 tuổi, ngài được hoàng đế phái dự hội nghị Ratisbonne. Ngài cùng đi với hoàng đế đến Rôma để nhận bổng lộc của Hội thánh.
Nhân gặp một trận mưa bão đầy khiếp hãi, ngài đã ăn năn sám hối. Nhưng sự sám hối đó cũng là hoa quả của lòng chính trực trước các sự lạm dụng của hoàng đế. Viện phụ Biển Đức ở Siegbourg cũng hỗ trợ ngài trong việc hoán cải này. Năm 1115 ngài được Tổng giám mục Cologne phong chức linh mục, và tình nguyện đi đây đi đó hầu thuyết giảng về công cuộc cải cách Grégoire. Chính lúc ấy, giám mục thành Laon, là Barthélémy de Joux, trao cho ngài đảm trách tu viện các kinh sĩ triều, sống theo tu luật của thánh Augustin. Tại đây, ngài thành lập một Dòng mới – Dòng Prémontrés gần Laon. Đó là ngày lễ Giáng Sinh năm 1121.
Dù liên hệ mật thiết với thánh Bênađô, Dòng của ngài vẫn ít chịu ảnh hưởng tinh thần của các tu sĩ Xi-tô, nhưng lại chịu ảnh hưởng lối sống tu sĩ Biển Đức đang có ở Siebourg và lối sống ẩn tu của Ludolphe, người đồng hương của ngài, rất được ca tụng vào đầu thế kỷ XII.
Khi đến dự hội nghị của các vương quốc Kitô giáo, Norbert ngang qua Magdebourg. Nơi đây, dân chúng đang bất hòa về việc chọn Tổng giám mục, nên họ nhất trí bầu ngài. Ngài qua đời trong giáo phận của mình, sau khi đã gặp rất nhiều trở ngại trong công cuộc cải cách mà ngài muốn đem lại cho nước Đức.
2. Thông điệp và tính thời sự
Lời nguyện trong ngày lễ đề cao tinh thần cầu nguyện và lòng nhiệt thành của thánh Norbert, người mà Chúa ban cho Hội thánh để trở nên một vị “mục tử chân chính”. Chính trong giáo phận Magdebourg là pháo đài tiền tuyến của các nước Kitô giáo hướng về phía Đông mà thánh giám mục đã đóng một vai trò quyết định cho Giáo hội Đức. Sau đó, cũng nhờ các anh em tu sĩ truyền giáo Prémontrés, mà ngài đã rao giảng Tin Mừng trên đất ngoại giáo, cho đến bên kia bờ sông Elbe.
Norbert đã trao dự án canh tân hàng giáo sĩ cho Đức Giáo Hoàng Gelase II, khi ngài được gặp ở Provence. Tại Reims, theo lời đề nghị của Đức Tân Giáo Hoàng Calliste II, ngài quảng đại chấp nhận sẵn sàng phục vụ giám mục thành Laon để thực hiện cuộc cải cách Grégoire. Từ đó, ngài hăng say hoạt động để thu hồi tài sản của Hội thánh đã bị các lãnh chúa chiếm đoạt, và hơn nữa để giúp hàng giáo sĩ biết quí trọng việc định cư và sự độc thân. Ngài quan tâm đặc biệt đến sự thánh thiện của các linh mục. Ngài nói: “Ôi linh mục, người không thuộc về mình, bởi vì người là đầy tớ và thừa tác viên của Đức Kitô.”
Với Phản Giáo Hoàng Anaclet II, thánh Norbert cùng với mọi thành viên Dòng mình tuyên bố ủng hộ Tân Giáo Hoàng Innocent II, giống như ngày xưa, thánh Bênađô cũng bênh vực Hội thánh và Giáo Hoàng nhân danh Đan viện Clairvaux và Phêrô khả kính cũng thế, nhân danh Đan viện Cluny.
Theo tu luật Dòng thánh Augustin, Norbert đã thành công cách tài tình khi kết hợp lối sống đan sĩ chiêm niệm với đời sống hoạt động Tông Đồ. “Người chiêm ngắm và năng suy niệm những mầu nhiệm của Thiên Chúa, rồi can đảm truyền đạt những mầu nhiệm ấy” (Bài đọc – Kinh sách). Nghệ thuật ảnh tượng thường minh họa ngài, tay cầm mặt nhật: để nhấn mạnh rằng ngài rất coi trọng bí tích Thánh Thể. Ngài xứng đáng là Tông Đồ bênh vực sự hiện diện của Chúa Giêsu ngự trong hình bánh và rượu, khi mạnh mẽ chống lại lạc giáo của Bérenger de Tours (+1088), chỉ nhận bánh, rượu là hình ảnh tượng trưng cho Mình và Máu Thánh của Đức Kitô trong bí tích Thánh Thể mà thôi.
Enzo Lodi
Ý kiến bạn đọc
Những tin cũ hơn
CÁO PHÓ: BÀ MR. NGUYỄN THỊ LIÊN ĐÃ AN NGHỉ TRONG CHÚA
Chiếc áo chùng thâm
Gx Thổ Hoàng: Thánh lễ Tạ Ơn Hồng Ân Vĩnh Khấn
Đền thờ tâm hồn và nối lại những ưu tiên
Vịnh Lá Vàng Rơi
Ánh Sáng Phá Tan Bóng Tối Ngụy Biện
Trách nhiệm trần thế và bổn phận với Thiên Chúa
Thánh lễ Tạ Ơn của Tân Lm Ant. Nguyễn Tiến Dũng
Đá Tảng Góc Tường và Vườn Nho Cuộc Đời