Thánh Giacôbê, Tông đồ

Thứ sáu - 24/07/2026 05:03 Tác giả: Ban Biên Tập
Ngày 25/07: Thánh Giacôbê Tông đồ
Thánh Giacôbê, Tông đồ

 

Ngày 25/07: Thánh Giacôbê, Tông đồ

Ngày 25 tháng 7
GIACÔBÊ
VỊ TÔNG ĐÓ CAO VỌNG

1. SỰ KIỆN

Ông tên là Giacôbê, em ông cũng là tông đồ tên là Gioan. Cha ông  tên là Zêbêđê, một người ngư phủ. Mẹ ông tên là Salômê, chị họ của bà Maria (có thể là mẹ Đức Giêsu Nazareth). Bà Salômê là một con người độc đáo. Có  một lần bà đến gặp Đức Giêsu và thỉnh cầu cho con bà. Bà nói: “Xin Ngài truyền lệnh cho các con tôi đây, được ngồi một đứa bên hữu, một đứa bên tả Ngài trong nước của Ngài...” (Mt 20, 21). Đấy, bà xin xỏ cho hai con trai được hai chỗ danh dự, thành hai quan cận thần, chức tước cỡ lớn, áo mão xênh xang.

Hai người con đó là Giacôbê và Gioan. Giacôbê là anh, làm nghề ngư phủ với cha mình. Con người của Giacôbê sôi sục, nóng bỏng, vì thế, Giacôbê dễ dàng làm mồi cho cao vọng. Ông được Chúa gọi là con Của Sấm Sét để thấy rằng ông là người nóng nảy, cuồng nhiệt đến thế nào. Điều này cũng giải thích được phản ứng của ông đối với dân Samaria.

Đức Giêsu về Giêrusalem và phải đi qua miền Samaria. Giữa người Samaria và người Do Thái vốn có sự xung khắc. Đức Giêsu sai người đến một làng gần đó để chuẩn bị chỗ cho Người và các tông đồ nhưng dân Samaria từ chối. Thế là Giacôbê và Gioan nổi giận. Họ nhớ lại có lần tiên tri Êlia gọi lửa từ trời xuống, họ cũng đề nghị với Chứa tương tự:

“Thưa Thầy, Thầy cô muốn chúng ta khiến lửa từ trời xuống mà tiêu diệt bọn chúng không ?” (Lc 9, 54) Chúng ta chứng tỏ cho bọn họ thấy quyền năng, cho mọi người biết rằng chúng ta có quyền sai lửa xuống cho họ khiếp. Nhưng, Đức Giêsu quở trách họ: Anh em không biết anh em sống theo Thần Khí nào. Vì Con Người đến không phải để hủy diệt mạng sống người ta mà là để cứu họ...” (Lc, 9,55-56).

Cao vọng của người mẹ đã truyền sang người con đến độ nếu người mẹ không xin thì con cũng tự ý xin. Bằng cớ là thánh Marcô đã kể lại câu chuyện tương tự nhưng lại không nhắc đến người mẹ mà chỉ để cho chính Giacôbê và Gioan tự miệng nói ra:

Xin Thầy cho chúng con được ngồi một người bên tả, một người bên hữu trong vinh quang của Thầy” (Mc l0,37). Và Chúa đã dạy họ một bài học. Chúa cho họ biết rằng những chỗ danh dự trên Trời không dành cho những kẻ bè phái, nịnh hót, xin xỏ, nhưng dành cho những người xứng đáng:

Anh em không biết anh em xin gì anh em có thể uống chén Thầy' uống và chịu thanh tẩy cùng một thứ thanh tẩy mà Thầy chịu không ?” (Mc l0, 38)

Muốn là phải được.

Người có nhiều cao vọng thì hứa thi hành tất cả.

Giacôbê không hiểu mình đã hứa một điều hệ trọng như thế nào khi ông vội vàng đáp lời Chúa là “Thưa Thầy được ạ”.

Và câu trả lời của Chúa tiếp đó quả thật là khó hiểu đối với họ: Chén của Thầy, anh em sẽ uống, Thanh tẩy Thầy chịuanh em sẽ chịu. Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả của Thầy, Thầy không có quyền ban, Nhưng là dành cho ai đã tiền định.” (Mc, l0,39-40)

Mãi sau này, Giacôbê mới hiểu ra.

Đó là chén của đau khổ, của hấp hối.

Chén của khó khăn, của thử thách...

Và sau này, Giacôbê cũng đã uống chén dó: ông chịu tử đạo. Ông là tông đồ đấu tiên đổ máu dưới thời Hêrôđê, ông đã uống cạn chén Chúa đã uống...

2. CÔNG VIỆC CỦA CHÚA

Trong câu chuyện này, ta thấy một sự kiện khiến ta suy tư về chữ “thánh” nằm trước tên các tông đồ như thánh Phêrô, thánh An-rê, thánh Matthêu...

“Khi 10 người kia nghe được những lời thỉnh cầu của Giacôbê và Gioan. họ phẫn uất với hai anh em. (Mt, 20,24).

Vâng, họ cũng ganh tị, xét cho cùng, họ cũng đầy cao vọng. Họ cũng cao vọng bằng hai anh em nhưng họ không đủ can đảm để xin như những “Đứa Con Của Sấm Sét”.

Phân tích ra như vậy ta mới thấy thật là nản lòng. Hào quang các vị cũng bị vẩn đục ít nhiều chăng?

Họ cũng bất toàn, họ ích kỷ, họ đầy ắp cao vọng, và thêm vào đó, họ còn giả hình nữa.

Nhưng, đây mới là điều đáng nói:

Đức Giêsu đã chọn những người ấy.

Và quả thật họ đã thay đổi cả bộ mặt thế giới, họ đã di chuyển cả núi non.

Đức Giêsu đã không chọn những con người hoàn hảo.

Người không chọn những kẻ thánh thiện ngay từ trong lòng mẹ.

Chúa đã chọn những người có máu ganh tị, ích kỷ, tham lam, cao vọng nhất như Giacôbê.

Ngươi chọn họ vì Người muốn hoán cải họ.

Hoán cải thế nào ?

Thưa, bằng chính đời sống của Người.

Họ noi gương Người, gương của Đấng quỳ xuống mà rửa chân cho họ: “Ai muốn làm lớn trong anh em thì hãy hầu hạ anh em” (Mt 20, 27).

Bằng tình thương của Chúa. Đó là cách Chúa thích dùng.

Một võ sĩ trở lại đạo. Ngày kia người bạn anh gặp hỏi:

  • Tôi nghe anh mới tòng giáo. Thật tức cười quá !
  • Sao lại tức cười ? Điều đó tốt nhất mà anh.
  • Nếu vậy liệu anh có xóa nổi chân tướng du côn cao bồi trước đây của chăng? Những vết sẹo trên mặt anh sẽ tố cáo tung tích anh...
  • Tôi không ngại cho điều đó, những vết sẹo kia nay trở thành cửa sổ cho ơn Chúa chảy vào tâm hồn tôi.

Cũng vậy, những tội ta được tha, tuy còn dấu vết, nhưng là dấu vết tình thương của Chúa vậy.

Tiếp đến Chúa còn hoán cải họ bằng cái chết của Người.

Họ biết vì sao Người sống, họ nghe Lời Người dạy.

Giờ đây, Người thi hành điều đã loan báo.

Người vâng phục Thánh ý Cha cho đến chết. dù là cái chết nhục nhã trên thập giá:

“Con Người đến để thí mạng sống mình hầu làm giá cứu chuộc thay cho nhiều người...” (Mt 20, 28)

Cuối cùng Chúa còn hoán cải họ bằng chính Thánh Thần của Người.

Một Thần Khí mới, không phải tinh thần ích kỷ, tham lam, ganh tị và giận dữ, nhưng là Thần Khí của Thiên Chúa.

Thánh Thần ở bên trong họ và thay đổi họ tự thâm sâu...

Hình ảnh thành công của con người chúng ta thường là hình tháp.

Ta càng lên cao thì càng ít người bằng ta

và ta càng có nhiều người ở dưới.

Mục đích của chúng ta là đỉnh kim tự tháp.

Không ai bằng ta, ta hơn hết mọi người...

Giacôbê cũng từng mong muốn như thế.

Ông mong được ngồi bên hữu hay bên tả Chúa.

Chỉ có Chúa là hơn ông, còn mọi người thì đều ở dưới chân.

Chúa đã đến, Chúa đã lật ngược hình tháp.

Càng tiến lên, ta càng có nhiều người ở bên trên

ta càng có nhiều người để phục vụ.

Và Đức Giêsu. đỉnh của kim tự tháp lật ngược đó,

Mang lấy tội lỗi thay cho cả nhân loại:

“Con Người đến để hầu hạ và thí mạng sống mình làm giá chuộc...” (Mt 20, 28)

Vấn đề của chúng ta là ở đó:

Chúng ta muốn thực hiện cao vọng của ta

Hay chúng ta chấp nhận để khát vọng Chúa thể hiện trong ta

Chúng ta muốn uống ly rượu ngọt của mình

Hay là uống chén mật đắng của Chúa ?

Và tự muôn thuở cho đến mãi mãi,

Con người chúng ta cứ bị đong đưa giữa ý mình và ý Chúa, giữa cửa hỏa ngục và cửa Thiên đàng.

 

25 Tháng Bảy


Thánh Giacôbê Tông Ðồ

Thánh Giacôbê là anh của Thánh Gioan Thánh Sử. Cả hai được Ðức Giêsu mời gọi khi họ đang trên thuyền đánh cá, làm việc với người cha ở biển Galilê. Trước đó, Ðức Giêsu đã gọi một đôi anh em khác cũng từ một hoàn cảnh tương tự, đó là Phêrô và Anrê. "Ði xa hơn một chút, Người thấy ông Giacôbê, con ông Zêbêđê, và người em là ông Gioan. Hai ông đang vá lưới ở trong thuyền. Người liền gọi các ông. Và các ông bỏ cha mình là ông Zêbêđê ở lại trên thuyền với những người làm công, mà đi theo Người" (Máccô 1:19-20).

Thánh Giacôbê là một trong ba người được ưu tiên chứng kiến Chúa Hiển Dung, được thấy con gái ông Giairút sống lại và có mặt trong giờ thống khổ của Ðức Giêsu trong vườn Giệtsimani.

Có hai biến cố trong Phúc Âm diễn tả tính khí của thánh nhân và người em. Thánh Mátthêu kể rằng mẹ của hai ông đến với Ðức Giêsu để xin cho hai ôngï được chỗ ngồi vinh dự trong vương quốc (một bên phải, một bên trái Ðức Giêsu). "Ðức Giê-su bảo: 'Các người không biết các người xin gì. Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?' Họ đáp: 'Thưa được'" (Mt 20:22). Sau đó Ðức Giêsu bảo, quả thật họ sẽ uống chén và chia sẻ sự thanh tẩy của Người trong sự đau khổ và cái chết, nhưng việc ngồi bên phải hay bên trái thì không phải là quyền của Ðức Giêsu -- chỗ đó "được dành cho những người đã được Cha Thầy chuẩn bị" (Mt 20:23b).

Các tông đồ khác phẫn nộ khi thấy tham vọng của Giacôbê và Gioan. Sau đó Ðức Giêsu dạy họ bài học về sự khiêm tốn phục vụ: Mục đích của quyền bính là để phục vụ. Họ không được áp đặt ý muốn của mình trên người khác, hay sai bảo người khác. Ðây là vị thế của chính Ðức Giêsu. Ngài là tôi tớ của tất cả; sự phục vụ được giao phó cho Ngài là tuyệt đối hy sinh tính mạng mình.

Trong một trường hợp khác, Giacôbê và Gioan chứng minh rằng biệt hiệu mà Ðức Giêsu đặt cho họ -- "con của sấm sét"- thì rất thích hợp với họ. Người Samaritanô không đón tiếp Ðức Giêsu vì Người đang trên đường đến Giêrusalem. "Thấy thế, hai môn đệ là ông Giacôbê và ông Gioan nói rằng: 'Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó không?' Nhưng Ðức Giê-su quay lại quở mắng các ông..." (Luca 9:54-55).

Hiển nhiên Thánh Giacôbê là vị tông đồ đầu tiên chịu tử đạo. "Vào thời kỳ ấy, vua Hêrôđê ra tay ngược đãi một số người trong Hội Thánh. Vua cho chém đầu ông Giacôbê, anh ông Gioan, và khi thấy việc đó làm vừa lòng người Do-thái, nhà vua lại cho bắt cả ông Phê-rô nữa" (CVTÐ 12:1-3a).

Chúng ta đừng nhầm lẫn Thánh Giacôbê với tác giả của Thư Thánh Giacôbê, hoặc vị lãnh đạo của cộng đồng Giêrusalem.


Lời Bàn

Phương cách mà Phúc Âm đề cập đến các tông đồ là một nhắc nhở tốt đẹp về ý nghĩa của sự thánh thiện. Trong Phúc Âm, chúng ta không thấy đề cập nhiều đến các đức tính của các ngài như những sở hữu cố định mà nhờ đó họ được phần thưởng thiên đàng. Thay vào đó, Phúc Âm nhấn mạnh đến Nước Trời, đến quyền năng rao giảng Tin Mừng mà Thiên Chúa đã ban cho họ. Còn về phần đời sống cá nhân của các ngài, chúng ta thấy Ðức Giêsu đã thanh luyện họ khỏi những hẹp hòi, nhỏ nhen, bất nhất.


Lời Trích

"... Chúa Kitô, trong Người mà sự mặc khải trọn vẹn của Thiên Chúa tối cao được hoàn tất (x. 2 Cor. 1:20; 2:16; 4:6), truyền dạy các tông đồ rao giảng Phúc Âm cho muôn dân, đó là nguồn mạch của mọi chân lý cứu độ và lời luân lý, và vì thế thông ban cho họ ơn sủng của Thiên Chúa... Mệnh lệnh này được trung tín thực hiện bởi các tông đồ, là những người, qua lời giảng, qua gương mẫu, và qua các quy định, đã truyền lại những gì họ nhận được từ miệng Ðức Kitô, bởi sống với Người, và bởi những gì Người làm hoặc những gì các tông đồ học hỏi được qua sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần" (Hiến Chế về Mặc Khải của Thiên Chúa, 7).

 
NGÀY 25 THÁNG 7: THÁNH GIACÔBÊ TIỀN, TÔNG ĐỒ

WHĐ (25/7/2026) – Thánh Giacôbê là vị tông đồ đầu tiên chịu tử đạo, ngôi mộ của ngài tại Compostela ngày nay là một trong những trung tâm hành hương lớn nhất thế giới. Trong nghệ thuật Kitô giáo, Thánh Giacôbê thường được khắc họa với cây gậy hành hương và cuộn sách Tin mừng trên tay. Ngài cũng là bổn mạng của những người hành hương và binh sĩ.

 

Ngày 25 tháng 7

THÁNH GIACÔBÊ TIỀN, TÔNG ĐỒ

Ngư phủ chài lưới người

Giacôbê, anh của tông đồ Gioan, được gọi là Giacôbê "Tiền" để phân biệt với vị Tông đồ cùng tên là Giacôbê, con ông Anphê, được gọi là "Hậu". Cuộc đời ngài đã hoàn toàn thay đổi khi đón nhận lời mời gọi của Chúa Giêsu trở thành "kẻ chài lưới người". Thánh Matthêu thuật lại: "Đi một quãng nữa, Người thấy hai anh em khác con ông Dêbêđê, là ông Giacôbê và người em là ông Gioan. Hai ông này đang cùng với cha là ông Dêbêđê vá lưới ở trong thuyền. Người gọi các ông. Lập tức, các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà đi theo Người" (Mt 4,21-22). Vì tính khí nóng nảy bộc trực của hai anh em, chính Chúa Giêsu đã đặt cho họ biệt danh "Bôanêghê", nghĩa là "con của sấm sét".

Chứng nhân của cuộc Hiển Dung và giờ hấp hối của Chúa Giêsu

Thánh Giacôbê là một trong những chứng nhân được chiêm ngắm vinh quang của Chúa Giêsu trong biến cố Hiển Dung. Thánh Matthêu viết: "Đức Giêsu đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan là em ông Giacôbê đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao. Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng" (Mt 17,1-2). Thánh Giacôbê Tông đồ cũng là chứng nhân của giờ phút Chúa Giêsu hấp hối trong vườn Ghếtsêmani. Tin mừng Máccô thuật lại: "Người đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan đi theo. Người bắt đầu cảm thấy hãi hùng xao xuyến" (Mc 14,33).

Vị tông đồ tử đạo đầu tiên

Chúa Giêsu đã báo trước cuộc tử đạo của Giacôbê. Theo Tin mừng Matthêu, Người hỏi hai anh em Giacôbê và Gioan: "Các anh có uống nổi chén Thầy sắp uống không?". Hai ông đáp: "Thưa được." Cái chết của ngài được sách Công vụ Tông đồ ghi lại vắn tắt: "Vua Hêrôđê ra tay ngược đãi một số người trong Hội thánh. Nhà vua đã cho chém đầu ông Giacôbê là anh ông Gioan" (Cv 12,1-2). Cuốn Legenda aurea (Truyền thuyết vàng) của tu sĩ Giacôbê thành Voragine, Dòng Đaminh, kể lại rằng sau khi bị chém đầu, thi hài ngài đã được đưa sang Tây Ban Nha.

Ngôi mộ của Thánh Giacôbê

Theo truyền thống, vào năm 831, sau một hiện tượng ánh sáng kỳ lạ xuất hiện gần núi Libredón, người ta phát hiện một ngôi mộ có khắc dòng chữ: "Đây là mộ Giacôbê, con ông Dêbêđê và bà Salômê." Nơi ấy được đặt tên là Campus stellae ("Cánh đồng sao"), từ đó về sau trở thành nguồn gốc tên gọi thành phố Compostela. Năm 1075, việc xây dựng vương cung thánh đường dâng kính ngài được khởi công, và từ thời Trung cổ, đền thánh này đã trở thành điểm đến hành hương, ban đầu là của toàn thể châu Âu, rồi sau đó là của khách hành hương từ khắp nơi trên thế giới.

Con đường Thánh Giacôbê Compostela

Năm 1987, Hội đồng châu Âu đã tuyên bố con đường hành hương Thánh Giacôbê là "lộ trình văn hóa đầu tiên của châu Âu". Nhà văn Paulo Coelho, trong cuốn sách của mình đã viết về hành trình này: "Xin tinh thần của những người hành hương xưa theo truyền thống luôn đồng hành với bạn trên đường đi. Chiếc mũ che chở bạn khỏi ánh nắng và những ý nghĩ xấu; chiếc áo choàng bảo vệ bạn khỏi mưa gió và những lời nói độc địa; cây gậy gìn giữ bạn khỏi kẻ thù và những hành động xấu. Xin Thiên Chúa, Thánh Giacôbê và Đức Trinh Nữ Maria chúc lành cho bạn mỗi ngày và mỗi đêm. Amen."

 Maria Hải Châu, SSS
Chuyển ngữ từ: vaticannews.va/fr

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây