Get Adobe Flash player

Tìm Kiếm

Đăng nhập

Thứ năm, 06 Tháng 6 2024 07:44

Đấng Ki-Tô là Chúa

Posted by 
Rate this item
(0 votes)
ĐẤNG KI-TÔ LÀ CHÚA

(Mc 12, 35-37)

1. Đức Giê-su không chối mình là con vua Đa-vít, vì theo bản tính nhân loại, Người xuất hiện từ dòng dõi Đa-vít. Nhưng ở đây, Đức Giê-su cho thấy, Người vượt xa hơn tước hiệu ấy, vì Người còn là Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Thế, nên vua Đa-vít lại phải gọi Người là Chúa. Điều đó cho thấy Đức Giê-su từ địa vị Thiên Chúa, Chúa các chúa, Người đã tự hạ, để chia sẻ kiếp người nhỏ bé thấp hèn, để cảm thông thực sự với những khốn khó và yếu đuối của chúng ta.

2. Sau những câu hỏi mà các đối thủ đưa ra để cài bẫy, thì giờ đây, Đức Giê-su kết thúc cuộc tranh luận bằng cách tự đặt câu hỏi ngược lại về nguồn gốc của mình, cho các người luật sĩ và biệt phái.

Hôm nay Đức Giê-su đặt vấn đề với các luật sĩ về thần tính của Người: ”Chính vua Đa-vít gọi Đấng Ki-tô là Chúa Thượng, thì Đấng Ki-tô lại là con vua ấy thế nào được”? Khi nói thế, Đức Giê-su muốn gợi  mở cho họ biết rằng Người chỉ là con vua Đa-vít về phần xác, còn về phần thiêng liêng thì người là Con Thiên Chúa và là Chúa Thượng của vua Đa-vít.

Đức Ki-tô là Thiên Chúa thật và cũng là người thật. Đó là lòng tin kiên vững của Ki-tô giáo. Quá nhấn mạnh đến thiên tính mà bỏ quên nhân tính, hoặc ngược lại, đều là những sai lầm tai hại. Chúa Giê-su là Thiên Chúa thật, như lời thánh Gio-an: ”Từ khởi thủy đã có Lời, và Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Lời là Thiên Chúa”. Nhưng Lời đã thành xác phàm và sống giữa nhân loại để cứu độ con người và nâng con người  lên địa vị con cái Thiên Chúa. Nói theo thánh I-rê-nê: ”Thiên Chúa đã làm người để con người  được trở thành Thiên Chúa”. Thật là vinh dự cho con người.

3. Với tước hiệu là con vua Đa-vít như dân chúng đã xưng hô Người trong ngày lễ Lá khi Người vào đền thờ, hay người mù thành Giê-ri-cô cũng đã kêu lên: ”Lạy Con Vua Đa-vít, xin thương xót con”, Đức Giê-su không bao giờ từ chối tước hiệu này, nhưng tước hiệu đó chưa diễn tả đủ về Người. Vì thế, để kiện toàn những lời đã hứa với Đa-vít, Đức Giê-su tuyên bố mình còn lớn hơn Đa-vít, Người là Chúa của Đa-vít. Đa-vít chỉ là một chủ chiên của dân Chúa, còn Đức Giê-su mới chính là chủ chiên thật, hiền lành, thí mạng sống cho cả Đa-vít. Rồi đây người ta sẽ thấy Đấng là con Đa-vít sẽ trở lại ngày phán xét.

4. Nhìn ngắm Chúa Giê-su là Chúa của Đa-vít:

Chúa Giê-su là con vua Đa-vít, chúng ta có thể nhận thấy và kiểm chứng được, vì Chúa Giê-su đã trở nên người như mọi người chúng ta qua mầu nhiệm Nhập Thể; nhưng Chúa Giê-su là Chúa của Đa-vít, chúng ta không thể nhìn thấy bằng con mắt xác thịt được mà chỉ nhìn thấy qua con mắt đức tin thôi.

Trước những dấu chỉ diễn tả các thực tại thuộc bình diện đức tin, chúng ta phải mở rộng con mắt đức tin để đón nhận. Điều này cũng đòi hỏi chúng ta  phải vận dụng đức tin, cậy, mến để tham dự các việc phụng vụ nhất là phụng vụ bí tích.

5. Trong cuộc sống hôm nay nơi con cái của Giáo hội, vẫn không thiếu những con người đủ mọi tầng lớp, luôn thích một Giáo hội quyền lực, giầu có, oai phong; thích một Giáo hội được củng cố bằng quyền lực… Không những thế, mà nhiều người đã áp dụng quan điểm đó ngay trong suy tư, nơi hành vi và lối sống của mình. 

Những lúc như thế, chúng ta hãy cẩn trọng vì đây không phải là  đường lối của Thiên Chúa, mà đường lối của những người luật sĩ giả hình, biệt phái vụ lợi và nhóm Sa-đốc không niềm tin và phe Hê-rô-đê ham quyền.

6. Truyện: Đức Giê-su thật là Con Thien Chúa.

Ngày quân đội Liên xô vào chiếm thủ đô Hungary, một viên sĩ quan trẻ dáng vẻ hung hãn, đầy tự đắc của kẻ chiến thắng đã đến gặp vị linh mục. Viên sĩ quan chỉ cây thánh giá treo trên tường và nói: ”Ông biết không? Cái đó là sự dối trá của các linh mục bầy ra để làm mê hoặc đám dân nghèo, và giúp những kẻ giàu dễ dàng kìm hãm họ trong cảnh ngu dốt. Bây giờ chỉ có ông với tôi. Ông hãy thú nhận với tôi rằng ông không bao giờ tin ông Giê-su là Con Thiên Chúa”.

Vị linh mục cười và từ tốn trả lời: ”Ông bạn ơi, tôi tin thật đấy, vì đó là sự thật.

Viên sĩ quan quát lớn: ”Ông đừng có lừa dối tôi, cũng đừng diễu cợt tôi”! Nói thế rồi anh ta rút súng ra, chĩa vào đầu linh mục và hăm dọa: ”Nếu ông không nhận rằng đó chỉ là sự dối trá, thì tôi bắn ông chết”.

Vị linh mục điềm tĩnh trả lời: ”Tôi không thể nói như thế, vì không đúng. Đức Giê-su thật là Con Thiên Chúa”.

Nghe thế, viên sĩ quan vất súng xuống nền nhà, chạy đến ôm chầm lấy vị linh muc. Anh ta vừa khóc vừa nói: ”Đúng thế! Tôi cũng tin như vậy. Nhưng tôi không thể tin rằng có người dám chết vì đức tin, cho tới hôm nay. Tôi xin cám ơn ngài. Ngài đã củng cố lòng tin của tôi. Ngài đã chứng minh cho tôi thấy rằng vẫn có người dám chết cho Đức Ki-tô”.

                                                                   Lm. Giu-se Đinh Lập Liễm

 

Read 31 times Last modified on Thứ bảy, 08 Tháng 6 2024 08:02