Thánh Thể nguồn mạch tình yêu và sức mạnh

Thứ hai - 09/03/2026 10:00 Tác giả: Lm. Anmai, CSsR
THÁNH THỂ – NGUỒN MẠCH TÌNH YÊU QUÂN BÌNH VÀ SỨC MẠNH BIẾN ĐỔI ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH
Thánh Thể nguồn mạch tình yêu và sức mạnh
 
THÁNH THỂ – NGUỒN MẠCH TÌNH YÊU QUÂN BÌNH VÀ SỨC MẠNH BIẾN ĐỔI ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH

Giữa một thế giới đầy rẫy những biến động và những giá trị tình cảm thường xuyên bị lung lay bởi sự ích kỷ và thực dụng, việc tìm về bên Bí tích Thánh Thể không chỉ là một hành vi đạo đức tôn giáo thuần túy, mà còn là một cuộc trở về với suối nguồn của tình yêu nguyên thủy, nơi chúng ta được chiêm ngắm một mẫu mực tuyệt đối về sự hiến tế và lòng trung thành. Chúa Giêsu Thánh Thể chính là hiện thân rạng ngời nhất của một tình yêu quân bình, một tình yêu không chiếm hữu nhưng trao hiến, không ồn ào nhưng sâu thẳm, không đòi hỏi nhưng lại sẵn sàng tiêu hao chính mình vì sự sống của người khác. Khi chúng ta quỳ trước tấm bánh đơn sơ trên bàn thờ, chúng ta không chỉ đối diện với một mầu nhiệm đức tin cao siêu, mà còn đang đối diện với một thực tại sống động: Thiên Chúa đã chọn cách hiện diện khiêm hạ nhất để có thể ở gần con người nhất, để trở thành lương thực nuôi dưỡng linh hồn và đồng thời là kim chỉ nam cho mọi mối tương quan nhân loại, đặc biệt là tình yêu gia đình.

Chiêm ngắm Chúa Giêsu trong hình bánh, chúng ta thấy một sự quân bình kỳ diệu giữa thần tính và nhân tính, giữa sự uy quyền và sự tự hạ. Ngài là Thiên Chúa quyền năng nhưng lại chấp nhận trở nên bé nhỏ, mỏng giòn trong hình bánh để bất cứ ai, dù tội lỗi hay thánh thiện, đều có thể đến gần và đón nhận. Chính sự hiện diện này dạy cho chúng ta bài học về sự quân bình trong đời sống hằng ngày: quân bình giữa lời nói và hành động, giữa lý trí và con tim, và nhất là quân bình trong cách chúng ta yêu thương. Trong đời sống gia đình, tình yêu thường dễ bị lệch lạc khi chúng ta quá chú trọng đến cảm xúc cá nhân mà quên đi trách nhiệm, hoặc quá khô khan trong bổn phận mà thiếu đi sự ngọt ngào của tình nghĩa. Chúa Giêsu Thánh Thể mời gọi chúng ta nhìn vào sự hiến tế của Ngài để học cách điều chỉnh những rung cảm của lòng mình, sao cho tình yêu ấy không trở thành gánh nặng cho người khác nhưng trở thành nguồn an ủi và nâng đỡ.

Chúa Giêsu không thiết lập Bí tích Thánh Thể để tách biệt con người ra khỏi thế giới, nhưng là để chúc phúc và thánh hóa những thực tại đời thường, mà đỉnh cao là tình yêu gia đình. Gia đình, vốn được coi là "Hội thánh tại gia", chỉ có thể vững bền khi được xây dựng trên nền tảng của sự bẻ bánh – nghĩa là sự chia sẻ và hy sinh cho nhau. Khi Chúa hiện diện trong tấm bánh đơn sơ, Ngài cũng đồng thời muốn hiện diện trong từng bữa cơm đạm bạc, trong từng lời hỏi han và cả trong những hy sinh thầm lặng của cha mẹ dành cho con cái, của vợ chồng dành cho nhau. Tình yêu gia đình, nếu không được kín múc từ nguồn mạch Thánh Thể, sẽ dễ dàng bị xói mòn bởi những va chạm thường nhật, bởi sự nhàm chán và những đòi hỏi ích kỷ. Nhưng khi có Chúa làm trung tâm, mỗi thành viên sẽ nhận ra rằng việc phục vụ người thân không phải là một sự ép buộc, mà là một cách thức cộng tác vào công trình tình yêu của Thiên Chúa.

Một trong những cám dỗ lớn nhất của người Kitô hữu chính là việc sử dụng lòng nhiệt thành tôn giáo như một sự trốn tránh thực tại. Đôi khi, chúng ta tìm đến nhà thờ, tìm đến những giờ chầu Thánh Thể kéo dài chỉ để chạy trốn những xung đột trong gia đình, trốn tránh trách nhiệm chăm sóc người thân hay những khó khăn trong đời sống chung. Chúa Giêsu Thánh Thể mời gọi chúng ta thanh luyện động cơ phục vụ ấy. Lòng nhiệt thành đích thực không bao giờ dẫn con người đi xa khỏi những người thân cận nhất. Trái lại, việc chiêm ngắm Thánh Thể phải giúp chúng ta nhìn rõ hơn những vết thương, những nhu cầu và cả những nỗi khổ tâm của những người đang chung sống dưới một mái nhà. Sau khi đã kín múc đầy tràn ơn thánh từ bàn tiệc của Chúa, chúng ta không được phép ở lại trong sự ngất ngây thiêng liêng ích kỷ, mà phải can đảm trở về với cuộc sống thực tại để làm chứng cho tình yêu.

Sức mạnh của Thánh Thể là sức mạnh của sự biến đổi. Một người thực sự yêu mến Thánh Thể sẽ không thể là một người cay nghiệt với vợ con hay thờ ơ với cha mẹ. Khi chúng ta rước Chúa vào lòng, Chúa cũng muốn chúng ta mang Ngài về nhà. Sự thanh luyện động cơ phục vụ có nghĩa là chúng ta không phục vụ Chúa để tìm kiếm sự an lạc cho riêng mình, mà phục vụ Ngài để có thể yêu người khác bằng trái tim của Ngài. Tình yêu hiến tế của Chúa Giêsu trên thập giá, được tái hiện mỗi ngày trên bàn thờ, là lời nhắc nhở rằng không có tình yêu nào thực sự lớn lao mà không đi qua con đường của sự từ bỏ ý riêng. Trong gia đình, sự từ bỏ ấy chính là việc lắng nghe khi mệt mỏi, là lời xin lỗi khi sai lỗi, và là sự kiên nhẫn khi đối phương không như ý muốn. Đó chính là cách chúng ta mang "niềm vui và bình an" – những hoa trái của Thánh Thể – vào trong những góc khuất của đời sống thường nhật.

Chúng ta hãy tự hỏi mình: sau mỗi thánh lễ, sau mỗi giờ chầu, khuôn mặt của chúng ta có rạng rỡ hơn khi trở về nhà không? Lời nói của chúng ta có dịu dàng hơn với người bạn đời không? Sự hiện diện của chúng ta có mang lại cảm giác bình an cho con cái không? Nếu lòng nhiệt thành với Chúa không giúp chúng ta trở nên tốt hơn với những người xung quanh, thì lòng nhiệt thành đó cần phải được xem xét lại dưới ánh sáng của mầu nhiệm Thánh Thể. Chúa Giêsu hiện diện trong Bí tích này không phải để trở thành một thần tượng xa xôi để chiêm ngắm, nhưng để trở thành một "Người Bạn Đồng Hành" giúp chúng ta kiện toàn những mối tương quan nhân thế. Thánh Thể dạy chúng ta rằng sự thánh thiện không nằm ở những điều cao siêu, nhưng nằm ở cách chúng ta bẻ ra cuộc đời mình cho người khác, bắt đầu từ những người thân thiết nhất.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, mỗi khi chúng con chiêm ngắm Chúa trong tấm bánh trắng tinh tuyền, xin cho chúng con hiểu rằng Chúa đang dạy chúng con bài học về một tình yêu trọn vẹn và quân bình. Xin thanh luyện mọi động cơ ẩn khuất trong lòng chúng con, để chúng con không dùng việc thờ phượng Chúa như một bức màn che đậy sự thiếu sót trong tình yêu với tha nhân. Xin cho chúng con sức mạnh để sau mỗi lần gặp gỡ Chúa, chúng con biết ra đi với một tâm hồn đổi mới, biết mang hơi ấm của Chúa vào trong ngôi nhà của mình, biết dùng sự dịu dàng để xoa dịu những nỗi đau và dùng sự bao dung để lấp đầy những khoảng cách. Ước gì gia đình chúng con luôn là nơi phản chiếu tình yêu hiến tế của Chúa, để mỗi ngày sống là một bài ca tạ ơn dâng lên Chúa, Đấng là nguồn sống và là cùng đích của tình yêu chúng con.

 
Lm. Anmai, CSsR !

 
KHI LỬA TÌNH YÊU THANH TẨY NHỮNG MỎNG GIÒN

Thời gian vốn dĩ là một người thầy lặng lẽ nhưng vô cùng nghiêm khắc. Khi bóng chiều cuộc đời dần buông xuống, hay đơn giản là khi đôi chân ta đã bắt đầu mỏi mệt sau những dặm dài va vấp, cái nhìn của con người về cuộc đời và về tha nhân bỗng chốc thay đổi một cách kỳ diệu. Thuở còn xanh trẻ, ta thường nhìn đời bằng lăng kính của sự rạch ròi, trắng đen phân minh, thậm chí đôi khi có phần khắc nghiệt khi đánh giá về lỗi lầm của người khác. Thế nhưng, càng đi sâu vào dòng đời, càng nếm trải những vị mặn của nước mắt và những lần gục ngã vì thân xác yếu hèn, tôi lại thấy lòng mình chùng xuống với một sự đồng cảm sâu xa dành cho các linh hồn. Họ không còn là những cái bóng xa lạ hay những con số vô hồn trong sổ tử, mà là những người anh, người chị đã từng đi trên chính con đường tôi đang đi, từng hít thở bầu không khí đầy rẫy những cám dỗ mà tôi đang đối diện.

Sự đồng cảm ấy bắt nguồn từ chính sự nhận diện bản thân. Khi tôi chạm tay vào những vết sẹo của tâm hồn mình, tôi chợt hiểu rằng những linh hồn nơi luyện hình cũng đã từng có một thời như thế. Họ đã từng sống, từng yêu, từng khát khao điều thiện, nhưng cũng đã từng run rẩy trước những lôi cuốn của trần gian. Họ đã từng có những buổi sáng thức dậy với quyết tâm sống trọn lành, nhưng rồi lại kết thúc ngày dài trong sự hối hận vì những lỡ lầm. Cuộc chiến nội tâm ấy là một cuộc chiến dai dẳng và khốc liệt nhất của kiếp người. Đó là sự giằng co giữa một tinh thần muốn vươn cao với một thân xác vốn dĩ mỏng giòn như bình sành dễ vỡ. Có những lúc họ đã chiến thắng vẻ vang, nhưng cũng không ít lần họ đã phải đầu hàng, không phải vì họ ác tâm, mà vì sức nặng của phận người quá lớn.

Nhìn vào các linh hồn trong ngọn lửa thanh luyện, tôi thấy hiện lên một chân lý đầy hy vọng: chẳng có vị thánh nào mà không có một quá khứ, và chẳng có tội nhân nào mà không có một tương lai. Những vị thánh rạng ngời trên tòa cao kia, nếu không có lòng thương xót Chúa và những cuộc chiến đấu âm thầm trong bóng tối của tội lỗi, làm sao họ có thể đạt đến vinh quang? Ngược lại, những tội nhân dù lấm lem bùn đất, nếu biết ngước mắt nhìn lên ánh sáng, họ vẫn luôn giữ trong mình mầm sống của một vị thánh tương lai. Luyện ngục không phải là một hầm ngục của hình phạt hà khắc, mà là nơi ngọn lửa của Tình Yêu đang thiêu đốt những gì còn vương vấn, những bụi bặm trần gian để linh hồn được trở nên tinh tuyền nhất. Đó là ngọn lửa của lòng khao khát được kết hiệp trọn vẹn với Đấng là nguồn mạch mọi sự thiện.

Trong mầu nhiệm hiệp thông của Giáo hội, ranh giới giữa cõi sống và cõi chết dường như bị xóa nhòa. Tôi cầu nguyện cho họ không phải bằng thái độ của một kẻ ban phát, nhưng bằng trái tim của một người cùng cảnh ngộ. Tôi dâng lên Chúa những hy sinh nhỏ bé, những lời kinh thầm lặng để xin Chúa rút ngắn thời gian thanh luyện cho họ. Và ở chiều ngược lại, chính những linh hồn ấy cũng đang cầu thay nguyện giúp cho tôi. Họ hiểu rõ những cạm bẫy tôi đang gặp phải, họ thấu cảm những yếu đuối mà tôi đang chịu đựng. Sự trao đổi thiêng liêng này tạo nên một vòng tay ấm áp, ôm trọn cả Giáo hội chiến đấu và Giáo hội thanh luyện. Chúng ta dựa vào nhau để cùng bước về phía Nhà Cha.

Sống trong mầu nhiệm hiệp thông này, tôi cảm thấy bình an hơn trước những va vấp của chính mình. Mỗi khi ngã xuống, tôi biết rằng có hàng vạn linh hồn đang cổ vũ tôi đứng dậy. Mỗi khi tôi thành công trong việc vượt thắng một cám dỗ, đó cũng là một niềm vui chung của cả gia đình Giáo hội. Các linh hồn nơi luyện hình chính là những người thầy dạy cho tôi bài học về sự khiêm nhường và lòng trông cậy. Họ dạy tôi rằng, điều quan trọng không phải là ta chưa từng ngã, mà là sau mỗi lần ngã, ta vẫn tin vào tình yêu cứu độ của Thiên Chúa. Lửa thanh luyện có thể gây đau đớn vì sự tách biệt với Đấng Tình Quân, nhưng đó là nỗi đau đầy hy vọng, nỗi đau làm cho con người ta lớn lên trong tình yêu.

Lạy Chúa, xin cho con luôn giữ được trái tim biết thổn thức trước nỗi đau của anh chị em mình, dù là người đang sống hay kẻ đã qua đời. Xin cho con hiểu rằng, mỗi lời kinh con đọc, mỗi thánh lễ con tham dự đều có sức mạnh kết nối con với những người đi trước. Trong thế giới hôm nay, khi con người ta dễ dàng quên nhau và lạnh lùng với nhau, xin cho mầu nhiệm hiệp thông luôn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn con, để con thấy mình không bao giờ cô độc. Xin Chúa thương đón nhận các linh hồn vào hưởng nhan thánh Ngài, nơi không còn đau khổ, không còn nước mắt, chỉ còn vinh quang và tình yêu vĩnh cửu. Và khi đến lượt con bước qua ngưỡng cửa của sự chết, xin cũng cho con được bao bọc bởi lời cầu nguyện của những người ở lại, để con vững tâm đi về phía ánh sáng.

 
Lm. Anmai, CSsR

 

 

 

 

 

 

 


 

BÍ TÍCH THÁNH THỂ: NGUỒN MẠCH HIỆP NHẤT VÀ SỨC MẠNH CHIẾN THẮNG SỰ DỮ TRONG GIA ĐÌNH

Trong dòng chảy vội vã và đầy biến động của thế giới hôm nay, thiết chế gia đình – tế bào căn bản của xã hội và là Hội Thánh tại gia – đang phải đối diện với những cơn sóng gió chưa từng thấy. Có những cơn bão nổi lên từ bên ngoài do áp lực của cơm áo gạo tiền, của những trào lưu hưởng thụ, nhưng cũng có những cơn sóng ngầm đáng sợ hơn đang len lỏi vào tận bên trong những cánh cửa đóng kín, phá vỡ sự bình an của những bữa cơm, làm lạnh lẽo những ánh mắt và tạo ra những khoảng cách vô hình giữa vợ chồng, cha mẹ và con cái. Trước bối cảnh ấy, lời mời gọi trở về bên Bí tích Thánh Thể không chỉ là một lời khuyên đạo đức sáo rỗng, mà là một nhu cầu sống còn, là chiếc neo duy nhất giữ cho con thuyền gia đình không bị nhấn chìm. Để gìn giữ sự hiệp nhất thiêng liêng trong gia đình, Bí tích Thánh Thể chính là nguồn mạch và là sức mạnh vô song để các gia đình “trói buộc kẻ mạnh” là sự dữ đang ngày đêm tìm cách xâm nhập, phá hoại.

Chúng ta cần nhìn nhận một thực tế đau lòng rằng, chưa bao giờ sự dữ lại tấn công vào các gia đình một cách tinh vi và quyết liệt như hiện nay. Hình ảnh “kẻ mạnh” mà Chúa Giê-su nhắc đến trong Tin Mừng không chỉ là một ẩn dụ xa xưa, mà là một thực tại đang hiện hữu. “Kẻ mạnh” ấy chính là ma quỷ, là tinh thần thế gian, là sự chia rẽ, là cái tôi ích kỷ đang canh giữ lâu đài của mình là những tâm hồn khép kín, những cõi lòng chai đá. Hắn tìm cách xâm nhập vào gia đình không phải bằng gươm giáo, mà bằng sự dửng dưng, bằng những lời nói gây tổn thương, bằng sự thiếu bao dung và vắng bóng tình thương. Khi “kẻ mạnh” này chiếm được vị trí trong gia đình, hắn sẽ biến tổ ấm thành “tổ lạnh”, biến nơi chốn của yêu thương thành chiến trường của những xung đột. Hắn gieo vào lòng người vợ sự nghi kỵ, gieo vào lòng người chồng sự vô tâm, và gieo vào lòng con cái sự nổi loạn. Hắn làm cho chúng ta thấy những khuyết điểm của người thân to lớn hơn cả tình nghĩa phu thê, hắn làm cho cái tôi của mỗi người trở nên quan trọng hơn sự hiệp nhất chung. Đó là lúc “kẻ mạnh” đang hoành hành, và sức người, với tất cả sự giới hạn và yếu đuối, dường như bất lực để chống trả.

Thế nhưng, Tin Mừng mang đến cho chúng ta một niềm hy vọng lớn lao: Chúa Giê-su Thánh Thể chính là “Đấng mạnh hơn”. Ngài mạnh hơn sự chết, mạnh hơn tội lỗi, và chắc chắn mạnh hơn mọi mưu chước chia rẽ của ma quỷ. Khi Ngài đến, Ngài không chỉ đánh bại kẻ thù mà còn tước lấy vũ khí của hắn và chia lại chiến lợi phẩm. Vũ khí của sự dữ là hận thù, thì Chúa Giê-su dùng Tình Yêu Tự Hiến để hóa giải; vũ khí của sự dữ là kiêu ngạo, thì Chúa Giê-su dùng sự Khiêm Hạ tột cùng nơi tấm bánh trắng để đánh bại. Bí tích Thánh Thể, vì thế, trở thành trung tâm điểm, là “chiến lũy” kiên cố nhất để bảo vệ hạnh phúc gia đình. Một gia đình biết đặt Chúa Giê-su Thánh Thể làm trung tâm là một gia đình đã mời “Đấng mạnh hơn” vào nhà mình. Khi có Chúa hiện diện, bóng tối của sự dữ buộc phải lui bước, bởi ánh sáng và bóng tối không thể cùng tồn tại.

Khi cả nhà cùng nhau hướng về Thánh Thể, một sự biến đổi kỳ diệu sẽ diễn ra. Trước hết, đó là sự biến đổi về hướng nhìn. Trong cuộc sống thường ngày, những mâu thuẫn thường nảy sinh khi vợ chồng, cha mẹ con cái chỉ nhìn vào mặt nhau để soi mói, để bắt lỗi, hoặc tệ hơn là mỗi người nhìn về một hướng khác nhau theo đuổi những đam mê riêng. Nhưng khi tham dự Thánh Lễ, khi cùng quỳ gối trước Nhà Tạm, tất cả mọi thành viên đều nhìn về một hướng duy nhất: Chúa Giê-su. Khi ánh mắt của người cha, người mẹ và những đứa con cùng chạm vào Tình Yêu Thánh Thể, họ sẽ tìm thấy điểm gặp gỡ. Chính tại nơi đó, những cái nhìn hằn học được thay thế bằng cái nhìn của lòng thương xót, những ánh mắt lạnh lùng được sưởi ấm bởi ngọn lửa từ Trái Tim Chúa. Chúng ta được mời gọi rước lấy chính sự sống của Chúa, để dòng máu yêu thương của Ngài chảy trong huyết quản của gia đình. Đó là một dòng máu có khả năng chữa lành những rạn nứt sâu sắc nhất, những vết thương mà lời nói loài người hay tiền bạc không thể nào hàn gắn nổi.

Sức mạnh của Bí tích Thánh Thể còn nằm ở bài học về sự tự hiến. Mỗi lần linh mục nâng Bánh và Rượu lên và lặp lại lời Chúa: “Này là Mình Thầy, sẽ bị nộp vì anh em... Này là Máu Thầy, sẽ đổ ra cho anh em...”, đó là lúc Chúa Giê-su dạy cho các cặp vợ chồng bài học căn bản nhất của hôn nhân: Tình yêu là sự trao ban sự sống. Gia đình rạn nứt thường là do chúng ta đòi hỏi người khác phải sống cho mình, phải chiều chuộng mình, phải hiểu mình, trong khi chính mình lại không chịu hy sinh. Nhưng trước Thánh Thể, sự ích kỷ ấy bị phơi bày và bị thách thức. Chúa Giê-su – Đấng là Thiên Chúa quyền năng – đã tự hủy mình ra không, trở nên tấm bánh nhỏ bé, dễ vỡ để nuôi sống con người. Ngài không giữ lại gì cho riêng mình. Chiêm ngắm Thánh Thể, người chồng sẽ học cách nói với vợ mình: “Này là mình anh, vất vả lao nhọc vì em và con”; người vợ sẽ học cách nói: “Này là máu tim em, hao mòn lo toan để giữ ấm cho gia đình”. Khi tinh thần Thánh Thể thấm nhập vào đời sống vợ chồng, “cái tôi” to lớn sẽ dần nhỏ lại, nhường chỗ cho “chúng ta”. Sự dữ, vốn chỉ có thể bám víu vào sự ích kỷ để tồn tại, sẽ không còn chỗ đứng trong một gia đình mà ai cũng tranh nhau phần thiệt thòi, ai cũng muốn hiến thân như tấm bánh bẻ ra.

Hơn thế nữa, Thánh Thể là bí tích của sự tha thứ và hòa giải. Trong đời sống chung đụng hằng ngày, chén bát còn có lúc xô nhau, huống chi là con người. Những hiểu lầm, những lời nói vô tình, những thói hư tật xấu là điều khó tránh khỏi. Nếu không có ơn Chúa, những điều nhỏ nhặt ấy sẽ tích tụ lại thành những bức tường thành kiên cố ngăn cách các thành viên. Nhưng Thánh Thể có sức mạnh xua tan những mầm mống chia rẽ ấy. Trước khi bước lên rước lễ, Giáo Hội mời gọi chúng ta trao cho nhau bình an. Đó không phải là một nghi thức xã giao, mà là một cam kết: Vì yêu Chúa, tôi chấp nhận bỏ qua lỗi lầm của bạn; vì cần Chúa, tôi không thể nuôi dưỡng sự thù hận trong lòng. Không ai có thể vừa rước Chúa – Đấng là Tình Yêu – vào lòng, lại vừa nuôi dưỡng sự căm ghét người thân của mình. Thánh Thể buộc chúng ta phải đối diện với sự thật về bản thân mình: Chúng ta cũng là những tội nhân được Chúa thương xót. Nhận ra mình được Chúa tha thứ qua cái giá máu của Ngài, chúng ta lấy tư cách gì để không tha thứ cho người bạn đời hay con cái mình? Sự khiêm nhường chảy ra từ Thánh Thể chính là liều thuốc giải độc cho sự kiêu ngạo, là nguồn gốc của mọi tranh chấp.

Thánh Thể không chỉ là lương thực nuôi dưỡng linh hồn cá nhân mà còn là sợi dây ràng buộc mọi thành viên trong một Giao Ước Mới. Hãy hình dung một bữa cơm gia đình đầm ấm, nơi mọi người cùng chia sẻ một món ăn, cùng trò chuyện vui vẻ. Đó là hình ảnh phản chiếu của Bàn Tiệc Thánh Thể. Tuy nhiên, bữa cơm trần thế chỉ nuôi dưỡng thân xác, còn Bàn Tiệc Thánh Thể nuôi dưỡng sự sống thần linh, sự sống đời đời. Khi cả gia đình cùng rước lễ, họ trở nên "một thân thể" theo nghĩa sâu xa nhất. Chính Chúa Giê-su đang sống trong người cha, cũng chính Chúa Giê-su ấy đang sống trong người mẹ và những đứa con. Chúa không thể bị chia cắt, nên những ai rước Ngài cũng không thể bị chia cắt. Sự hiệp nhất này vượt xa sự hòa hợp về tính tình hay sở thích; đó là sự hiệp nhất trong cùng một Thần Khí. Đó là lý do tại sao các gia đình siêng năng tham dự Thánh Lễ và Chầu Thánh Thể thường có một sức mạnh nội tại kỳ lạ để vượt qua sóng gió. Ngay cả khi gặp khó khăn về kinh tế, bệnh tật hay thử thách, họ vẫn đứng vững vì họ có “Đấng mạnh hơn” làm trụ cột.

Hãy nhìn vào thực tế của những gia đình đang khủng hoảng. Phải chăng ở đó vắng bóng những giờ kinh chung, vắng bóng những ngày Chúa Nhật cùng nhau đi lễ một cách sốt sắng? Khi Thánh Thể bị đẩy ra bên lề, khi ngày Chúa Nhật chỉ còn là ngày nghỉ ngơi vui chơi đơn thuần hoặc tệ hơn là ngày để ngủ vùi, thì “kẻ mạnh” là sự dữ sẽ thừa cơ lấn tới. Hắn sẽ lấp đầy khoảng trống tâm hồn bằng những đam mê thế tục. Nhưng khi Bí tích Thánh Thể được tái lập vị trí trung tâm, trật tự sẽ được vãn hồi. Sức mạnh của Thánh Thể giúp cha mẹ có đủ kiên nhẫn để giáo dục con cái trong thời đại số đầy cạm bẫy; giúp con cái biết hiếu thảo và vâng lời; giúp vợ chồng biết chung thủy sắt son. Thánh Thể là nguồn năng lượng vô tận cho những hy sinh thầm lặng mà đời sống gia đình đòi hỏi mỗi ngày. Không có Thánh Thể, gánh nặng gia đình trở nên ngột ngạt, nhưng với Thánh Thể, ách ấy trở nên êm ái và gánh ấy trở nên nhẹ nhàng, vì chính Chúa đang vác cùng chúng ta.

Chúng ta cũng không thể quên chiều kích “chữa lành” của Thánh Thể. Có những vết thương trong gia đình sâu hoắm, mưng mủ theo thời gian: sự phản bội, sự bạo hành lời nói, sự lạnh nhạt kéo dài. Tâm lý học có thể giúp phân tích, nhưng chỉ có Tình Yêu Thiên Chúa mới có thể chữa lành tận căn. Khi một người chồng hay người vợ quỳ trước Thánh Thể, phơi bày những vết thương lòng của mình cho Chúa, họ sẽ nhận được sự ủi an và sức mạnh để chữa lành. Ánh sáng từ Thánh Thể sẽ soi rọi vào những góc khuất của tâm hồn, xua tan bóng tối của sự u uất, trầm cảm hay tuyệt vọng. Rước Chúa vào lòng là rước lấy vị Lương Y tài ba nhất. Ngài sẽ băng bó những trái tim tan nát, nối lại những sợi dây tình cảm đã đứt. Có biết bao gia đình đã đứng trên bờ vực tan vỡ, nhưng nhờ quay về với chuỗi Mân Côi và Thánh Thể, họ đã tìm lại được mùa xuân của tình yêu. Đó không phải là phép lạ theo kiểu ma thuật, mà là phép lạ của sự biến đổi nội tâm, khi con người để cho Chúa làm chủ và hướng dẫn cuộc đời mình.

Để gìn giữ sự hiệp nhất, các gia đình cần phải biến ngôi nhà của mình thành một “nhà tạm mở rộng”. Nghĩa là, sau khi tham dự Thánh Lễ, chúng ta phải mang Chúa về nhà. Lời chúc bình an cuối lễ: “Lễ xong, chúc anh chị em đi bình an” là một sự sai đi. Chúng ta được sai đi để trở thành tấm bánh bẻ ra cho người thân. Người cha trở thành tấm bánh của sự che chở, người mẹ trở thành tấm bánh của sự dịu dàng, con cái trở thành tấm bánh của niềm vui. Đời sống gia đình, với tất cả những lo toan bếp núc, dọn dẹp, dạy dỗ, kiếm sống, chính là bàn thờ nối dài, nơi lễ dâng cuộc đời được cử hành liên lỉ. Nếu chúng ta rước Chúa trong nhà thờ nhưng lại gắt gỏng, chua ngoa, ích kỷ khi về nhà, thì chúng ta đang làm nghèo nàn đi ý nghĩa của Bí tích Thánh Thể. Ngược lại, nếu chúng ta để Thánh Thể uốn nắn cách hành xử của mình, thì sự dữ sẽ không có khe hở nào để len lỏi vào. Sự khiêm nhường và tha thứ – hai hoa trái ngọt ngào nhất của Thánh Thể – sẽ là bức tường lửa bao bọc gia đình khỏi sự tấn công của ma quỷ.

Cuối cùng, sự hiệp nhất trong gia đình nhờ Bí tích Thánh Thể là hình ảnh báo trước của sự hiệp nhất trên Nước Trời. Gia đình là trường học của tình yêu, và Thánh Thể là bài học lớn nhất. Trong một thế giới đề cao chủ nghĩa cá nhân, nơi người ta sẵn sàng vứt bỏ một mối quan hệ như vứt bỏ một món đồ cũ, thì các gia đình Công giáo được mời gọi làm chứng tá cho sự vĩnh cửu của tình yêu. Sự trung thành của vợ chồng phản chiếu sự trung thành của Chúa với Hội Thánh; sự vâng phục của con cái phản chiếu sự vâng phục của Chúa Con với Chúa Cha. Và tất cả những điều đó đều bắt nguồn từ Thánh Thể. Hãy để Chúa Giê-su Thánh Thể thực sự là Chủ, là Vua của gia đình. Đừng để Ngài là một vị khách lạ, thỉnh thoảng mới ghé thăm vào ngày Chủ Nhật, rồi bị lãng quên suốt tuần. Hãy mời Ngài vào trong những lo toan về cơm áo, vào trong những quyết định quan trọng, vào trong cả những lúc cãi vã bất hòa. Hãy chạy đến với Ngài khi cảm thấy sức mình đã cạn, khi tình yêu dường như đã nguội lạnh.

Chính nơi Thánh Thể, chúng ta tìm thấy sức mạnh để nói lời xin lỗi khi sai phạm, tìm thấy can đảm để tha thứ khi bị tổn thương, và tìm thấy niềm vui để hy sinh mà không tính toán. “Kẻ mạnh” là sự dữ có thể rất xảo quyệt và hung hãn, nó có thể dùng tiền bạc để mua chuộc, dùng dục vọng để lôi kéo, dùng sự kiêu ngạo để chia rẽ, nhưng nó sẽ luôn thất bại trước một gia đình biết quỳ gối trước Thánh Thể. Bởi vì tại đó, có “Đấng mạnh hơn” đang hiện diện – Đấng đã chiến thắng thế gian. Ngài sẽ cột trói những đam mê tội lỗi, xua đuổi những bóng ma nghi kỵ, và thiết lập vương quốc của sự bình an ngay trong ngôi nhà của chúng ta. Ước gì mỗi gia đình, khi quây quần bên mâm cơm hay trong giờ kinh tối, đều cảm nhận được sự hiện diện sống động của Chúa, để ngôi nhà không chỉ là nơi trú ngụ của thân xác, mà là đền thờ của sự hiệp nhất, nơi tình yêu Thánh Thể tuôn trào và lan tỏa đến muôn đời.

Lm. Anmai, CSsR

 

 

 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây