Bức tranh tình xuân ngọt ngào trong "Chiều Tháng Hai" Bài thơ "Chiều Tháng Hai" của Hồng Bính tựa như một bản nhạc nhẹ nhàng, dìu dặt, đưa người đọc bước vào không gian của những ngày xuân nồng nàn, nơi đất trời và tình người giao hòa làm một. Bằng thể thơ 5 chữ (ngũ ngôn) gieo vần nhịp nhàng, tác giả đã vẽ nên một khung cảnh lãng mạn, tràn đầy sức sống và thi vị.
1. Thiên nhiên rạo rực khúc giao mùa Mở đầu bài thơ, tháng Hai hiện lên không phải với những cơn mưa phùn ẩm ướt thường thấy, mà là một không gian tươi sáng, ấm áp:
"Tháng hai chiều nắng nhẹ Rung rinh gió gọi mời"
Những từ láy như "rung rinh", "lung linh" được sử dụng đắt giá, gợi tả sự chuyển động tinh tế của vạn vật. Nắng không chói chang mà "nhẹ", gió không thốc tháo mà "gọi mời". Cỏ cây hoa lá như có linh hồn, rủ nhau về "đoàn tụ". Thiên nhiên trong thơ Hồng Bính được nhân hóa một cách khéo léo:
"Buông lời tình thon thả Hơi thở đến thật gần."
Nắng và gió không vô tri, chúng biết "buông lời tình", biết thở. Câu thơ gợi cảm giác không gian xuân đang áp sát, mơn man trên da thịt, đem lại sự xao xuyến khó tả.
2. Tình yêu đôi lứa hòa nhịp cùng đất trời Sự xuất hiện của nhân vật "Em" làm bừng sáng cả khổ thơ thứ ba. Nếu thiên nhiên là nền, thì con người là điểm nhấn rực rỡ nhất:
"Em về nắng ấm lên Khoe sắc chiều lụa gấm"
Có một sự tương tác tuyệt đẹp ở đây: Em về khiến nắng ấm hơn, hay chính tình yêu của em đã sưởi ấm không gian? "Chiều lụa gấm" là một hình ảnh ẩn dụ đẹp, gợi lên sự sang trọng, quý giá và mềm mại của buổi chiều xuân khi có tình yêu hiện hữu.
Tình yêu trong bài thơ không ồn ào vồ vập mà e ấp, tinh tế như cánh chim "liếc khẽ nghiêng chao". Đó là cái liếc mắt đưa tình, là nỗi nhớ nhung gửi vào trong gió.
3. Sự quyện hòa giữa "Anh" và "Em" Khổ thơ thứ năm là điểm sáng tạo độc đáo nhất của bài thơ:
"Em ẩn nấp ngoài hiên Anh giọt nắng trên thềm"
Tác giả sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ chuyển đổi cảm giác rất hay. "Anh" hóa thân thành "giọt nắng" để tìm đến bên "Em". Khi em e ấp "ẩn nấp", thì anh là ánh sáng dịu dàng tìm đến, để rồi cả hai "dắt dìu nhau cất bước". Đây là hình ảnh tượng trưng cho sự gắn kết, che chở và đồng hành của đôi lứa.
4. Lời kết của mùa xuân viên mãn Bài thơ khép lại bằng niềm tin và hy vọng:
Mùa xuân là mùa của sự sinh sôi (lộc mới, đâm chồi), cũng là mùa của tình yêu đơm hoa kết trái. Cụm từ "Khúc tình hồng" ngân vang như một nốt nhạc kết thúc trọn vẹn, viên mãn cho một buổi chiều tháng Hai đầy thơ mộng.
Tổng kết "Chiều Tháng Hai" của Hồng Bính là một bài thơ tình trong sáng, nhẹ nhàng nhưng giàu sức gợi.
Về nghệ thuật: Thể thơ 5 chữ với nhịp điệu nhanh, vui tươi như bước chân sáo. Ngôn ngữ giàu hình ảnh, sử dụng nhiều từ láy và phép nhân hóa.
Về nội dung: Bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên mùa xuân và vẻ đẹp của tình yêu đôi lứa thắm thiết, thủy chung.
Đọc bài thơ, ta thấy lòng mình nhẹ bẫng, như vừa được tắm mình trong vạt nắng chiều xuân ấm áp, nghe đâu đây tiếng thì thầm của gió và nhịp đập của những trái tim đang yêu.
Bài thơ "Chiều Tháng Hai" của Hồng Bính tựa như một bản nhạc nhẹ nhàng, dìu dặt, đưa người đọc bước vào không gian của những ngày xuân nồng nàn, nơi đất trời và tình người giao hòa làm một. Bằng thể thơ 5 chữ (ngũ ngôn) gieo vần nhịp nhàng, tác giả đã vẽ nên một khung cảnh lãng mạn, tràn đầy sức sống và thi vị.
1. Thiên nhiên rạo rực khúc giao mùa
Mở đầu bài thơ, tháng Hai hiện lên không phải với những cơn mưa phùn ẩm ướt thường thấy, mà là một không gian tươi sáng, ấm áp:
"Tháng hai chiều nắng nhẹ
Rung rinh gió gọi mời"
Những từ láy như "rung rinh", "lung linh" được sử dụng đắt giá, gợi tả sự chuyển động tinh tế của vạn vật. Nắng không chói chang mà "nhẹ", gió không thốc tháo mà "gọi mời". Cỏ cây hoa lá như có linh hồn, rủ nhau về "đoàn tụ". Thiên nhiên trong thơ Hồng Bính được nhân hóa một cách khéo léo:
"Buông lời tình thon thả
Hơi thở đến thật gần."
Nắng và gió không vô tri, chúng biết "buông lời tình", biết thở. Câu thơ gợi cảm giác không gian xuân đang áp sát, mơn man trên da thịt, đem lại sự xao xuyến khó tả.
2. Tình yêu đôi lứa hòa nhịp cùng đất trời
Sự xuất hiện của nhân vật "Em" làm bừng sáng cả khổ thơ thứ ba. Nếu thiên nhiên là nền, thì con người là điểm nhấn rực rỡ nhất:
"Em về nắng ấm lên
Khoe sắc chiều lụa gấm"
Có một sự tương tác tuyệt đẹp ở đây: Em về khiến nắng ấm hơn, hay chính tình yêu của em đã sưởi ấm không gian? "Chiều lụa gấm" là một hình ảnh ẩn dụ đẹp, gợi lên sự sang trọng, quý giá và mềm mại của buổi chiều xuân khi có tình yêu hiện hữu.
Tình yêu trong bài thơ không ồn ào vồ vập mà e ấp, tinh tế như cánh chim "liếc khẽ nghiêng chao". Đó là cái liếc mắt đưa tình, là nỗi nhớ nhung gửi vào trong gió.
3. Sự quyện hòa giữa "Anh" và "Em"
Khổ thơ thứ năm là điểm sáng tạo độc đáo nhất của bài thơ:
"Em ẩn nấp ngoài hiên
Anh giọt nắng trên thềm"
Tác giả sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ chuyển đổi cảm giác rất hay. "Anh" hóa thân thành "giọt nắng" để tìm đến bên "Em". Khi em e ấp "ẩn nấp", thì anh là ánh sáng dịu dàng tìm đến, để rồi cả hai "dắt dìu nhau cất bước". Đây là hình ảnh tượng trưng cho sự gắn kết, che chở và đồng hành của đôi lứa.
4. Lời kết của mùa xuân viên mãn
Bài thơ khép lại bằng niềm tin và hy vọng:
"Xin lộc mới đâm chồi
... Khúc tình hồng đôi lứa."
Mùa xuân là mùa của sự sinh sôi (lộc mới, đâm chồi), cũng là mùa của tình yêu đơm hoa kết trái. Cụm từ "Khúc tình hồng" ngân vang như một nốt nhạc kết thúc trọn vẹn, viên mãn cho một buổi chiều tháng Hai đầy thơ mộng.
Tổng kết
"Chiều Tháng Hai" của Hồng Bính là một bài thơ tình trong sáng, nhẹ nhàng nhưng giàu sức gợi.
Về nghệ thuật: Thể thơ 5 chữ với nhịp điệu nhanh, vui tươi như bước chân sáo. Ngôn ngữ giàu hình ảnh, sử dụng nhiều từ láy và phép nhân hóa.
Về nội dung: Bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên mùa xuân và vẻ đẹp của tình yêu đôi lứa thắm thiết, thủy chung.
Đọc bài thơ, ta thấy lòng mình nhẹ bẫng, như vừa được tắm mình trong vạt nắng chiều xuân ấm áp, nghe đâu đây tiếng thì thầm của gió và nhịp đập của những trái tim đang yêu.